Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 111: Cái Bẫy

Cập nhật lúc: 22/02/2026 02:01

Trong đó, bạch dương và đoạn mọc nhiều nhất, nhưng ngoài gỗ và cành cây bình thường, bạch dương chỉ có thêm một thứ là vỏ gỗ có thể dùng đóng thuyền.

Cô cũng từng thử dùng vỏ bạch dương chế tạo một chiếc thuyền nhỏ trên bàn chế tác. Nhưng khi lấy ra xem, thuyền bé tí tẹo, chỉ đủ chở hai ba người, nhìn cái là biết không thể nào trụ nổi trên biển. Để lái con thuyền bé xíu đó ra đại dương, có khi còn cần đến cả một bầu trời can đảm và liều lĩnh. Nói chung, Lương Hàm Nguyệt chưa sẵn sàng đâu!

Còn đoạn thì hữu ích hơn, ngoài việc dùng hoa đoạn pha trà uống, nó còn cho ra sợi có thể bện dây thừng. Thậm chí, nếu may mắn, còn có thể rớt ra tổ ong mật nữa!

Không muốn biến khu rừng thành đồi trọc, Lương Hàm Nguyệt chỉ chọn c.h.ặ.t cây đoạn. Còn táo và đào thì quá hiếm, cả ngày hôm nay cô chưa thấy bóng dáng cây nào!

Đang kiểm tra số lượng gỗ trong balo, ước lượng xem có đủ để đặt bẫy quanh nhà không, thì bất ngờ có một lực mạnh đẩy cô ngã sõng soài!

Khoảnh khắc tiếp đất, Lương Hàm Nguyệt lập tức nhận ra mình bị dã thú tấn công. Cô liếc nhanh thanh m.á.u của mình—vừa nãy còn 12 điểm, giờ tụt xuống 11.

Thôi kệ, đã vậy thì khỏi cần quay về hiện thực làm gì nữa! Lương Hàm Nguyệt móc ngay d.a.o rựa sắt từ balo ra.

Sói ngoài đời cô không dám đấu, nhưng sói trong game với bộ chỉ số chán đời này mà cô cũng không dám thử à?

Còn chưa kịp đứng dậy, cô đã quơ d.a.o c.h.é.m thẳng vào con sói trước mặt. Bị trúng một nhát, con sói lùi lại hai bước, vừa đúng lúc cho Lương Hàm Nguyệt bật dậy.

Nhìn lên, cô thấy thanh m.á.u xanh lá trên đầu con sói ngắn đi một khúc. Không có số cụ thể, nhưng cô ngầm ước tính, cứ c.h.é.m trúng kiểu này thêm bốn lần nữa là đủ tiễn nó đi.

Con sói lanh lẹ cực kỳ, cô vung d.a.o ba lần thì nó né được hai. Vậy là không thể cứ đuổi theo mà c.h.é.m bừa được. Tốt nhất là lấy mạng đổi mạng, chờ nó nhào tới rồi đ.á.n.h trả.

Dựa vào lượng m.á.u của mình dày hơn, Lương Hàm Nguyệt gồng mình chịu đòn, canh chuẩn xác mà ra tay. Cô nhận ra c.h.é.m vào đầu gây sát thương cao, nhưng c.h.é.m vào hông cũng đau không kém. Thế là nhắm ngay hai điểm đó mà táng.

Đến khi m.á.u còn 4 điểm, con sói cuối cùng cũng rụng sạch thanh m.á.u, hóa thành tia sáng trắng rồi biến mất.

Trong balo của Lương Hàm Nguyệt xuất hiện thêm 1 tấm da sói và 2 chiếc răng sói.

Cô quệt mồ hôi, hít một hơi thật sâu.

"Được lắm, game này đúng là thử thách thần kinh mà!"

Da sói có thể làm thành quần áo giữ ấm, Lương Hàm Nguyệt lấy ra sờ thử, cảm giác không giống lông sói thật, chỉ hơi cứng hơn lông cáo một chút. Cô nghĩ lát nữa mang cho Trân Mẫn xem thử, biết đâu có thể may được cái gì hay ho. Trên bàn chế tác, da sói có thể làm thành giày da sói, áo khoác da sói và quần da sói, nhưng ngay cả đôi giày tốn ít nguyên liệu nhất cũng cần ít nhất hai tấm da, quá tốn kém!

Còn răng sói, phần mô tả thì đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn: 【Biểu tượng của lòng dũng cảm, có thể chế thành đồ trang sức.】

Trông có vẻ chẳng hữu ích lắm, Lương Hàm Nguyệt tiện tay ném răng sói vào túi đồ. Cô cũng không muốn tiếp tục c.h.ặ.t cây nữa, liền quay trở về biệt thự trên đảo. Qua trận chiến với con sói hoang vừa rồi, cô đã rút ra được kha khá thông tin:

Trong tình huống đ.á.n.h đơn, nếu có v.ũ k.h.í trong tay, cô hoàn toàn có thể đối đầu với những loài thú săn mồi có sức chiến đấu ngang tầm bọn sói. Dù có dùng cách ngu ngốc nhất là đổi m.á.u lấy m.á.u, thì trước khi m.á.u của mình về 0, cô vẫn kịp tiễn con sói đi đời. Nhưng nếu bị hai con trở lên bao vây thì chỉ có nước chạy là thượng sách. Trừ khi cô luyện được kỹ năng né đòn thật đỉnh và đoán được động tác tấn công của chúng, thì mới dám thử solo một chọi nhiều.

Giờ thì, nếu gặp sói hoang hay linh cẩu đi lảng vảng bên ngoài sân, Lương Hàm Nguyệt đã có đủ tự tin xử lý chúng triệt để, không cần phải trốn chui trốn nhủi nữa.

Ngoài ra, cô còn nghĩ đến chuyện... dụ một con lợn rừng tới thử xem sao. Sói rơi ra da sói và răng sói, vậy lợn rừng có rơi ra thịt heo không? Nghĩ tới cảnh có thịt tươi ăn, cô không khỏi chép chép miệng.

Lương Hàm Nguyệt vừa đi vừa nghĩ, bước chân nhẹ tênh trở về biệt thự. Cô cầm miếng da sói đến chỗ Trân Mẫn, đối phương lật qua lật lại mấy lần mà vẫn chưa nhận ra đây là cái gì, còn tưởng là vải lông cô tích trữ trước đợt tuyết rơi.

"Con săn được từ một con sói đấy." Nhìn thấy sắc mặt Trân Mẫn hơi biến đổi, Lương Hàm Nguyệt vội giải thích, "Chính là mấy con sói hay lượn lờ ngoài sân ấy. Con có d.a.o mà, xử lý nó dễ lắm."

Không giống như ngoài đời, trong không gian hòn đảo này, con người sẽ không bị thương, cũng chẳng cảm thấy đau đớn. Dù có c.h.ế.t thì cũng chỉ rơi đồ trong túi, sau đó lập tức hồi sinh mà thôi. Nghe vậy, Trân Mẫn mới yên tâm một chút, cầm da sói lên xem xét kỹ hơn.

"Một tấm da này may được cái gì không mẹ?" Lương Hàm Nguyệt tò mò ghé sát lại.

Trân Mẫn ước lượng kích thước, rồi lắc đầu nói: "Hơi nhỏ, may cái áo khoác hở vai còn không đủ, ít nhất phải có hai tấm mới đủ làm áo." Nghĩ nghĩ một hồi, bà lại đổi ý, "Mà thực ra, có ba tấm thì may được cái áo choàng cũng nên."

Mắt Lương Hàm Nguyệt sáng lên. Nếu có áo choàng lông sói trùm kín từ đầu tới chân, không chỉ ấm mà còn ngầu nữa! Một giấc mơ cổ trang thuở nhỏ bất giác trỗi dậy, cô tưởng tượng cảnh mình khoác áo choàng tung bay phấp phới, sải bước như một nữ hiệp lẫy lừng.

"Mà nếu có mũ trùm nữa thì càng tuyệt!"

Trân Mẫn nhìn vẻ mặt háo hức của cô, không nhịn được bật cười: "Thế con định nói sao với người ta? Thời này có ai mặc vậy đâu."

Lương Hàm Nguyệt phản ứng nhanh như chớp: "Thì nói là thời trang diễn xuất chứ gì nữa! Người trẻ mà, có mấy bộ đồ độc lạ thì có sao!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.