Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 34: Chuyện Chuyển Phát Nhanh

Cập nhật lúc: 10/02/2026 15:09

Ông chủ siêu thị tiện ích cũng sống trong khu này, hai người gặp nhau tại cửa hàng, giao dịch xong xuôi nhanh gọn.

Về đến nhà, Trân Mẫn chỉ tay vào nửa quả bí ngô bị bổ đôi, ngón tay run run:

“Con lại bổ thêm quả bí nữa à?” Không phải đã bảo tuần này không ăn bí ngô nữa sao?

Lương Hàm Nguyệt kể rõ ngọn ngành chuyện đổi bí ngô lấy loa với ông chủ cửa hàng.

Trân Mẫn nhìn cô bằng ánh mắt đầy trách móc:

“Sao lại chia cho người ta nửa quả... làm nhà mình lại phải ăn bí ngô tiếp!”

“Cái loa cũ rích thế này, ngoài chợ 30 nghìn là mua được, dùng bao năm rồi, giờ đồ ăn quý thế, nếu không phải con cần gấp thì bớt một phần tư quả bí cũng không đáng! Chứ mà đổi nguyên cả quả thì con đau lòng c.h.ế.t!” Lương Hàm Nguyệt tính toán chi ly, nói mà vẻ mặt không cam tâm.

Trân Mẫn thở dài:

“Thôi được rồi, vậy hôm nay làm thêm bánh bí ngô trữ đông đi. Dạo trước làm bánh bao, tủ lạnh nhà mình hết chỗ rồi. Nhưng giờ trời lạnh, lấy hộp ra để trên lan can ngoài cửa sổ cũng ổn.”

Điện thoại của bà sáng lên, Trân Mẫn liếc qua rồi nói:

“Phát đồ cứu trợ rồi, mẹ xuống lấy.”

Lương Hàm Nguyệt cũng nhìn tin nhắn trong nhóm. Vì thiếu nhân lực, đội cứu trợ phải phân chia từng khung giờ cho các tầng trong khu dân cư. Tầng của nhà họ được nhận từ 9:30 đến 10 giờ, quá giờ thì không phát nữa.

Khi Trân Mẫn mang đồ cứu trợ về, trong đó có một bao gạo 5kg, một chai dầu lạc 500ml, và một túi rau củ. Mở ra thấy hai củ khoai tây, một cây cải thảo, bốn quả ớt xanh và một quả táo.

Đồ ăn không gọi là phong phú, nhưng trong điều kiện khó khăn hiện tại, nhất là tuyết lớn làm cản trở giao thông, thì đây đã là món quà quý giá, đủ để cả nhà ăn vài ngày. Quan trọng nhất, đợt cứu trợ này không chỉ giúp giải quyết thiếu thốn mà còn là liều t.h.u.ố.c tinh thần, chứng tỏ chính quyền vẫn luôn cố gắng hết sức giúp đỡ họ vượt qua hoạn nạn.

Lương Khang Thời từ không gian hòn đảo bước ra, trước tiên ông xem đồ cứu trợ, sau đó ánh mắt dừng lại ở nửa quả bí ngô bổ đôi. Giọng ông ngay lập tức cao v.út:

“Lại mở thêm một quả bí nữa à?”

Lương Hàm Nguyệt thấy chột dạ, liền chuyển chủ đề:

“Bố ơi, đồ con nhờ bố làm xong chưa?”

Lương Khang Thời gật đầu:

“Yên tâm, xong rồi.”

Nói xong, ông hắt hơi một cái. Vừa từ không gian ấm áp bước ra căn nhà lạnh ngắt, chuyện này xảy ra hoài.

Ông đi vào phòng mặc thêm áo, còn Lương Hàm Nguyệt đứng nhìn chằm chằm vào nhiệt kế trong nhà, có chút suy tư.

Nhà cô có hai chiếc nhiệt kế, một cái đặt ngoài cục nóng điều hòa, mấy ngày nay nhiệt độ ngoài trời luôn ở mức âm 20 độ. Đây đã là mức thấp nhất trong mùa đông của thành phố này. Tuyết quá dày làm tê liệt giao thông, mất điện, không có hệ thống sưởi. Dù khó khăn chồng chất nhưng may mắn chưa có t.h.ả.m họa nào lớn hơn xảy ra.

Khi có điện, nhiệt độ trong nhà giữ ở mức 8-10 độ. Còn nếu mất điện, nhiệt độ nhanh ch.óng giảm, sau 2-3 giờ sẽ gần như bằng 0. Những lúc như vậy, mặc tất cả quần áo lên người rồi trùm chăn kín mít, tuy không thoải mái nhưng vẫn chịu được. Cả khu cũng chưa nghe tin ai bị lạnh đến c.h.ế.t, điều khiến mọi người lo lắng hơn là liệu đồ tiếp tế có đến đúng giờ không và bao giờ mới được đi làm lại. Ở nhà mãi thế này thật sự ngột ngạt!

Lương Hàm Nguyệt nhớ đến vùng đất trắng xóa, lạnh lẽo trong giấc mơ, cô biết đây mới chỉ là khởi đầu của tận thế. Càng áp lực, cô càng phải kiên cường để bảo vệ người thân yêu bên mình.

Cô hùng hổ nói với bố mẹ:

“Đi xử bọn khỉ thôi! Con có cách trị bọn chúng rồi!”

Lương Khang Thời đã làm xong ba cái ná b.ắ.n đá cho cả nhà.

Không có bi sắt, cả nhà đành ra hồ gần đó nhặt sỏi nhỏ. Nhưng khu vực này có khá nhiều thú hoang, dù đã cố tránh nhưng Lương Hàm Nguyệt vẫn bị một vài con phát hiện, phải nhanh ch.óng rút về thế giới thực để tránh nguy hiểm.

Khi đã nhặt đủ sỏi, Trân Mẫn tìm ra ba chiếc túi đeo hông, mỗi người mang một chiếc.

Đám sỏi không thể phát huy hết sức mạnh của ná, nhưng Lương Hàm Nguyệt cũng chẳng cần sát thương lớn. Cô chỉ cần làm bọn khỉ đau và sợ là đủ. Tụi nó đã ném đá cô, thì cô ném trả, công bằng nhé!

Ba người tập b.ắ.n thử một lúc. Trân Mẫn nhíu mày lo lắng:

“Bắn bia tĩnh mà còn không chuẩn, mẹ b.ắ.n trượt thì làm sao trúng được bọn khỉ lanh lợi kia?”

Lương Hàm Nguyệt kéo ná, b.ắ.n một viên sỏi chính xác vào khe cành cây:

“Mẹ đừng lo, không trúng thì b.ắ.n vào cành, thân cây cũng dọa được tụi nó.”

Lương Khang Thời nhìn con gái đầy ẩn ý:

“Mấy ngày nay con tập luyện tốt đấy, sức bền với lực tay cải thiện nhiều.”

“Bố phát hiện nhanh ghê! Nhưng không phải nhờ tập đâu, mà con lên cấp rồi. Giờ con cấp 2, sức mạnh cộng thêm 2 điểm. Biết vụ cộng điểm chứ?”

Sau 10 ngày, Lương Hàm Nguyệt từ cấp 1 lên cấp 2. Mỗi lần tăng cấp, cô nhận được +2 điểm sức mạnh và +1 m.á.u, tất cả đều tác động đến thế giới thực.

Hiện tại, sức mạnh của cô là 7, vượt qua mẹ (6) và gần ngang bố (8). Lần lên cấp tiếp theo phải chờ 50 ngày nữa, lúc đó lực tay của cô chắc chắn mạnh hơn hầu hết đàn ông trưởng thành!

Sau vài giờ tập, cả nhà bước vào rừng, đ.á.n.h trả bọn khỉ ném đá bằng sỏi và cái loa uy lực của Lương Hàm Nguyệt. Bọn khỉ cuối cùng bỏ chạy, không dám quay lại!

"Nhóc con, còn dám to mồm trước mặt chị nữa không hả?" Lương Hàm Nguyệt chống nạnh cười đắc thắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.