Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 35: Hạ Nhiệt
Cập nhật lúc: 10/02/2026 15:09
Tuyết rơi dày khiến mọi người không ai dám ra ngoài, nhiều thứ phải dựa vào hàng xóm chia sẻ qua lại. Dù phần lớn đều là hỗ trợ lẫn nhau hòa thuận, nhưng trong thời điểm vật tư thiếu thốn thế này, cũng khó tránh xảy ra vài chuyện không vui.
Có lẽ vì ở nhà quá lâu nên mọi người bắt đầu "ngứa tay", trong group chat của cả tòa nhà mấy hôm nay cứ tranh cãi om sòm, từ chuyện lông gà vỏ tỏi đến những điều chẳng đâu vào đâu. Lương Hàm Nguyệt vốn chẳng mấy khi vào đọc, ngoại trừ những tin nhắn có @tất cả mọi người.
Nhưng hôm nay, cô vô tình mở lên và đọc được một tin nhắn:
"Ai đang cãi nhau ngoài hành lang vậy? Tôi vừa mở cửa đổ rác mà rung hết cả tai."
Lời này nhanh ch.óng khơi mào câu chuyện. Nhiều người bắt đầu lên tiếng, nào là "lấy hòa làm quý", nào là "cùng sống với nhau", nhưng bên cạnh đó không ít người âm thầm hóng chuyện.
Chủ nhân của tin nhắn này là hàng xóm tầng 4, bà ấy nói:
"Nghe gần lắm, hình như là trên tầng. Hành lang lạnh lẽo thế này, đừng cãi nữa mà, ai cũng không dễ dàng gì."
Ngay sau đó, một người đăng hẳn meme:
"Đánh nhau đi đ.á.n.h nhau đi, tôi thích hóng drama.jpg."
Có vẻ sau đó nhớ ra group chat là chat danh tính thật, người đó ngượng ngùng thu hồi tin nhắn:
"Con nít nhà tôi nghịch tay bấm nhầm."
Lương Hàm Nguyệt tò mò bước ra cửa, rón rén mở hé cánh cửa thép chống trộm một chút... và đập vào mắt là hình ảnh Lương Khang Thời cũng đang đứng trước cửa nhà.
Nhìn ánh mắt là biết, cùng một kiểu người mê hóng chuyện.
Ngay lúc này, từ phía sau vang lên giọng của Trân Mẫn:
"Nguyệt Nguyệt, con rón rén làm gì thế?"
Lương Hàm Nguyệt giật mình, lí nhí giải thích:
"Họ nói dưới nhà có người cãi nhau..."
Trân Mẫn lườm một cái:
"Thời điểm này còn mê hóng hớt à?"
Lương Hàm Nguyệt không chịu thua, lập tức mở rộng cửa, để lộ Lương Khang Thời đang đứng bên ngoài:
"Bố còn hóng trước con cơ."
Trân Mẫn cười lạnh, như thể đã biết rõ từ trước:
"Hai bố con nhà này chỉ giỏi hóng hớt!"
Dứt lời, bà đưa hai cái áo phao ra cho họ.
Hai bố con bèn mặc áo, rồi ngồi lên cầu thang thoát hiểm, chăm chú lắng nghe tiếng cãi nhau vọng lên từ tầng dưới. Vì mấy hôm nay thường mất điện, thang máy không dùng được, cầu thang thoát hiểm trở thành lối đi chính, chỉ có tầng 1 và tầng 2 đóng cửa vì sợ lạnh, còn lại đều mở toang. Âm thanh vì thế mà dễ dàng lan khắp các tầng.
Lương Hàm Nguyệt nghe được mấy câu lộn xộn như "tốt bụng mà bị hiểu lầm", "không biết giữ lời"... Cô thấy hóng không rõ thì bực bội, liếc mắt ra hiệu với bố, hai người lại lén lút nhích xuống thêm hai bậc.
Một lần rồi hai lần, từ tầng 9 xuống tầng 6, đến khi không thể nhích thêm vì vị trí xem “đắt giá” đã bị những "khán giả" khác chiếm hết.
Đúng là mọi người rảnh thật.
Người đang cãi nhau là hai hộ gia đình tầng 5. Một người mặc áo bông xanh đậm, trông khoảng hơn sáu mươi; người kia trẻ hơn, đeo tạp dề màu tím hồng.
Bà Xanh Đậm thấy càng có nhiều người hóng chuyện thì càng ấm ức, giọng càng lớn:
"Mọi người ơi, đến đây giúp tôi phân xử đi! Nhà tôi có hai cái máy sưởi nhỏ, thấy nhà cô ấy có con nhỏ nên tốt bụng cho mượn một cái. Bây giờ cái của nhà tôi sắp hỏng rồi, muốn lấy lại cái đã mượn thì cô ấy không chịu trả! Thật là không biết điều!"
Đám đông bắt đầu nhao nhao góp lời:
"Có trẻ nhỏ thì nhường đi chứ."
"Nhà cô Lưu có người già đấy, cụ ông tám mươi lăm tuổi rồi, làm sao chịu lạnh nổi!"
Cô Tím Hồng run cả tay vì tức, nói lớn:
"Không phải như vậy! Bà ấy không hề tốt bụng, bà ấy lấy tiền..."
Bà Xanh Đậm lập tức hét át lời:
"Thu chút tiền thì sao nào?! Bây giờ ngoài kia máy sưởi hiếm thế nào, đâu có mà mua! Tôi cũng chẳng cho thuê lung tung, rõ ràng ưu tiên cho nhà cô rồi, vậy mà cô không biết ơn, đúng là loại hàng xóm vô ơn bạc nghĩa!"
Cô Tím Hồng chỉ tay về phía bà Xanh Đậm, nghẹn đến nỗi chỉ thốt ra được:
"Bà, bà... bà nói dối!"
Ngay lúc này, cửa nhà cô Tím Hồng mở ra, một cô bé học sinh ló đầu ra, nói lanh lảnh:
"Bà Lưu cho nhà cháu thuê máy sưởi, mỗi ngày thu hai trăm nghìn đấy!"
Không khí bỗng nhiên trầm xuống. Mọi người bàn tán nhỏ:
"Máy sưởi mới tinh cũng chỉ tầm giá đó, mà thuê với giá này thì..."
"Thật không t.ử tế chút nào!"
Cô Tím Hồng bấy giờ đã bình tĩnh lại, giải thích rành rọt:
"Nhà tôi vốn có điều hòa, chẳng may bị hỏng, lúc đó cũng không ai chịu sửa. Đến khi tuyết rơi ngày thứ hai, tôi phải đi hỏi khắp nơi xem ai có máy sưởi để mượn hoặc thuê.
Chẳng ai chịu cho đến khi bà Lưu gõ cửa nhà tôi, bảo là nhà bà ấy có hai cái, sẵn sàng cho thuê. Tôi đã cảm ơn rối rít, nhưng bà ấy đòi mỗi ngày hai trăm nghìn, mà chỉ cho thuê tối thiểu một tháng. Bây giờ đã giao kèo rõ ràng, một tháng là một tháng, dù nhà bà có hỏng thì cũng không thể lấy lại được!"
Nói xong, cô ấy dẫn con vào nhà, đóng sầm cửa lại.
Bà Xanh Đậm giờ không còn lời nào để nói, đành xấu hổ lủi về nhà trước ánh mắt đầy phán xét của hàng xóm.
Trên đường trở về, Lương Hàm Nguyệt nghĩ bụng: Hóa ra trước đây hai nhà này quan hệ cũng không tệ, vậy mà chỉ một cơn bão tuyết đã làm mọi thứ đảo lộn. Đúng là lòng người khó đoán.
Cô quay sang bố:
"Bố, hay mình kiếm cớ về quê đi?"
