Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 60: Lên Đường
Cập nhật lúc: 10/02/2026 15:15
Họ ở trong căn phòng này chưa đầy mười phút đã cảm nhận được cơ thể bắt đầu ấm lên dần, thích nghi với nhiệt độ. Lương Hàm Nguyệt dẫn bố mẹ leo cầu thang lên tầng trên của hầm trữ đồ.
Nhiệt độ ở đây cao hơn một chút. Trân Mẫn nhắc Lương Khang Thời và Lương Hàm Nguyệt kiểm tra xem tất có bị ướt không để kịp thời thay bằng đôi dày và khô hơn. Nước gừng trong bình giữ nhiệt cũng đã nguội, Lương Hàm Nguyệt bèn lấy nồi ra hâm nóng rồi đổ lại vào bình.
Cả ba người ăn thêm chút đồ ăn. Ở ngoài trời, họ không dám mở khẩu trang vì sợ "ăn" phải một bụng gió lạnh.
Làm xong tất cả, họ quay lại căn phòng tuyết, nghỉ ngơi thêm vài phút trước khi tiếp tục hành trình trở về.
Buổi chiều, cả nhà nghỉ hai lần, sử dụng hết một giờ đăng nhập không gian. Sau hơn bốn tiếng đi bộ, trời bắt đầu sụp tối.
Tiến độ khá khả quan, Lương Khang Thời nói họ đã đi được gần nửa quãng đường. Nếu sáng mai xuất phát sớm, tình huống thuận lợi thì có thể về đến làng Lương trước buổi trưa.
Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm một chỗ ngủ qua đêm.
Dù lều và túi ngủ đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng không phải ngủ ngoài trời vẫn tốt hơn. Bên đường là một ngôi làng nhỏ, gọi là Hàn Vương Trang. Lương Khang Thời biết tên làng này nhưng chẳng quen ai trong đó.
Dù vậy, họ vẫn phải thử xem có ai sẵn lòng cho tá túc không. Họ có thể trả công, dù là tiền hay thực phẩm đều được.
Lương Hàm Nguyệt theo sát phía sau Lương Khang Thời, tiến vào làng. Trong làng có vài con đường, nhưng con đường đầu tiên họ chọn chưa đi được bao xa thì đã bị chắn ngang bởi mấy cái thùng dầu, khung sắt và đủ loại đồ lặt vặt khác.
Thấy cảnh này, trong lòng Lương Hàm Nguyệt thầm cảm thán: "Không ổn rồi! Muốn xin ở nhờ e là khó lắm đây."
Nhưng cũng không thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Hai người đổi sang một con đường khác, nhưng tình hình cũng chẳng khá hơn.
Lúc này, một hộ dân gần đó phát hiện ra họ. Ánh mắt người trong nhà lộ rõ vẻ cảnh giác, vừa nhìn vừa ra hiệu qua cửa sổ, ý bảo họ mau rời đi.
Lương Khang Thời lớn tiếng nói vọng qua cửa sổ:
"Chúng tôi là người làng Lương, anh biết làng Lươngchứ? Không phải người xấu đâu, chúng tôi từ thành phố về, chỉ muốn xin ngủ nhờ một đêm thôi..."
Vẻ mặt cảnh giác của người trong nhà không hề giảm bớt. Không rõ người đó có nghe hay không, chỉ thấy liên tục lắc đầu. Thậm chí, người đó còn lấy ra một cái cồng đồng, giơ lên dọa sẽ gõ để gọi người nếu họ không rời đi.
"Thôi đi thôi." Lương Khang Thời nói với Lương Hàm Nguyệt, giọng không mấy vui vẻ. Nhìn tình hình trước mắt, cả làng Hàn Vương Trang này dường như rất đề phòng người lạ. Kể cả có nài nỉ để họ cho vào, bản thân Lương Khang Thời cũng sẽ thấp thỏm không yên.
Lương Hàm Nguyệt cũng có suy nghĩ tương tự. Cô thầm đoán ngôi làng này chắc chắn từng gặp chuyện gì không hay, nếu không thì chẳng tự nhiên mà lập chướng ngại vật giữa đường, thậm chí còn đào đâu ra một cái cồng đồng – món đồ cổ xưa như vậy.
"Vùng này còn chỗ nào khác có thể đi không?"
Dù sao cô cũng không rành địa bàn bằng Lương Khang Thời.
Trong ánh sáng mờ nhạt của buổi tối, Lương Khang Thời nheo mắt nhìn sang phía bên kia đường. "Ở đằng kia có một cái nhà máy. Là nhà máy Hoàn Lỗi Công Nghiệp, con nhớ không? Hồi trước mỗi lần về thôn mình đều đi ngang qua mà, quy mô cũng khá lớn đấy."
Lương Hàm Nguyệt nghe vậy lập tức nhớ ra. Hoàn Lỗi Công Nghiệp là một trong những doanh nghiệp lớn ở An Thành, từng thuê rất nhiều thanh niên khỏe mạnh ở các thôn xung quanh, thậm chí còn thu hút cả lao động từ các tỉnh khác đến. Hồi đó, họ làm tăng giá thuê nhà ở thôn Hàn Vương Trang, khiến những thôn khác phải "gato" vì chẳng ai muốn thuê nhà ở những nơi khác nữa.
Về sau, nhà máy tự xây khu ký túc xá cho công nhân, giá thuê nhà ở thôn Hàn Vương Trang lại giảm xuống. Chuyện này từng khiến dân làng không vui, đôi bên cũng từng có chút bất hòa.
Lương Hàm Nguyệt bỗng hiểu ra: "Bố, con nghĩ mấy người ở khu ký túc xá đó chắc vẫn ở lại đấy, đúng không?"
Lương Khang Thời chẳng cần suy nghĩ mà đáp ngay: "Tất nhiên rồi. Họ cũng đâu có cách nào về quê được, nhiều người còn ở tận tỉnh xa nữa cơ."
Ông dừng lại, hiểu ngay ý đồ của câu hỏi này.
Tại sao dân làng Hàn Vương Trang lại cảnh giác với người lạ đến vậy? Một bên là dân làng vừa thu hoạch xong mùa thu, lúa thóc đầy kho, sống trong cảnh sung túc. Bên kia là nhóm công nhân xa quê chen chúc trong một căn phòng chật hẹp, vừa không có nhà ở vừa chẳng có lương thực. Giữa hai bên, hẳn là đã xảy ra không ít mâu thuẫn.
Lương Khang Thời ngượng ngùng nói: "Bố còn định qua khu công nghiệp xem có chỗ nào cho ở nhờ không đây." Nhưng nghĩ lại thì thôi. Nếu bên đó mà cũng đang bực mình, lỡ đâu lại bị vạ lây.
Chẳng lẽ đêm nay thật sự phải dựng lều ngủ ngoài tuyết? Hai người lòng nặng trĩu quay lại tìm Trân Mẫn.
Vậy mà ở chỗ hẹn ban nãy, chẳng thấy bóng dáng bà đâu!
