Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 61: Lên Đường
Cập nhật lúc: 12/02/2026 06:00
"Mẹ! Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi?" Lương Hàm Nguyệt hơi hoảng, lập tức cất tiếng gọi to. Cô vừa tìm vừa nghĩ, nếu lát nữa vẫn không tìm được, cô sẽ dùng thẻ mời vào đảo. Dù có chuyện gì xảy ra với Trân Mẫn, cô cũng có thể tìm cách cứu mẹ cùng với bố.
"Con nhìn xem, kia có phải mẹ con không?" Lương Khang Thời chỉ tay về phía xa, nơi có một bóng người đứng trên mái nhà đang vẫy tay về phía họ.
Trời đã tối dần, Lương Hàm Nguyệt vội chạy về phía đó. Quả nhiên là Trân Mẫn! Hóa ra trong lúc Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời đi thăm dò ở làng Hàn Vương Trang, họ đã dặn bà ở lại nghỉ ngơi tại chỗ cũ.
Nhưng Trân Mẫn thấy lo lắng khi nghĩ đến viễn cảnh phải ngủ ngoài trời, nên tự mình đi quanh quẩn tìm nơi trú ẩn. Kết quả là bốn bề tuyết trắng mênh m.ô.n.g, chẳng thấy đường đi, cuối cùng lại chẳng tìm được chỗ hẹn ban đầu. May mắn là tuyết khá dày, bà leo lên một mái nhà gần đó, không lâu sau thì nhìn thấy hai cha con Lương Khang Thời đi ra.
Nhìn bước chân nặng nề, gương mặt đầy thất vọng của hai người, Trân Mẫn đoán ngay chuyện xin ngủ nhờ ở làng đã thất bại.
"Đoán xem, mẹ tìm được cái gì rồi?" Giọng Trân Mẫn đầy hào hứng, "Mẹ tìm được một chỗ rất thích hợp để chúng ta qua đêm!"
Bà dẫn hai người đến một tiệm rửa xe ven đường. Cửa hàng này bày trí vô cùng sơ sài, gần như chẳng có gì ngoài một cái cửa lớn đủ cho xe chạy vào để rửa. Lương Hàm Nguyệt nhìn quanh, không thấy một dụng cụ rửa xe nào cả.
Cửa cuốn phía trước không kéo xuống, tuyết từ ngoài tấp vào trong, khiến góc nào cũng phủ một lớp tuyết mỏng. Tuy nhiên, không gian bên trong khá rộng, chỉ cần dọn sạch tuyết, đây sẽ là nơi trú gió tránh mưa lý tưởng.
Lương Khang Thời cầm chổi quét tuyết bị gió thổi vào, trong khi Trân Mẫn và Lương Hàm Nguyệt trải một tấm lót xuống nền rồi dựng lều. Bên trong lều, họ đặt một lớp đệm chống ẩm dày cộp, thêm vài lớp chăn, và cuối cùng là tấm đệm lông cừu dày nặng mang từ nhà. Để tăng thêm ấm áp, họ nối điện vào chăn sưởi rồi lấy túi ngủ ra.
"Thêm hai cái chăn nữa. Nếu lạnh thì kéo qua mà đắp!" Lương Hàm Nguyệt vừa làm vừa càu nhàu, hận không thể lấp đầy cả lều bằng chăn.
"Nguyệt Nguyệt, lại đây giúp bố kéo cửa xuống." Lương Khang Thời gọi.
"Con tới liền!"
Hai cha con dùng hết sức bình sinh kéo cái cửa cuốn, nhưng nó vẫn không nhúc nhích, chỉ phát ra tiếng kẽo kẹt như muốn rút hết can đảm của người nghe.
“Hóa ra là hỏng rồi.” Lương Khang Thời buông tay, lắc đầu: “Bảo sao người ta không kéo cửa cuốn xuống.”
Không có cửa cuốn, cái cửa lớn mở toang không chỉ đón gió mà còn mời tuyết tràn vào.
Lương Hàm Nguyệt đo đạc kích thước cửa, ánh mắt sáng lên: “Để con mang mấy cái tủ trong không gian hòn đảo ra chắn cửa. Vừa cản được gió, vừa an toàn hơn vào ban đêm.”
Dạo gần đây, ngoài làm đồ gỗ, Lương Khang Thời chẳng làm gì khác. Ông không chỉ đóng nguyên bộ nội thất cho biệt thự trên hòn đảo mà còn chuẩn bị đồ dùng cho ngôi nhà trống rỗng ở làng Lương.
Lương Hàm Nguyệt lấy ra vài chiếc tủ đứng đặt ở cửa, cùng bố dùng bạt che kín lại. Nhờ vậy, dù có khe hở giữa các tủ, gió lạnh cũng không lùa vào được.
Xong xuôi mọi việc, trời đã tối đen. Trong phòng, họ thắp một ngọn đèn nhỏ – nơi trú ngụ tạm bợ cho đêm nay.
Lương Hàm Nguyệt ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong không khí, không kìm được mà lên tiếng: “Là canh củ cải trắng hầm thịt dê! Con đói quá rồi.”
Cả ngày nay, ba người chưa ăn bữa nào t.ử tế.
Trân Mẫn múc cho mỗi người một bát canh củ cải thịt dê nóng hổi. Lương Hàm Nguyệt thổi phù phù rồi cúi xuống húp một ngụm. Vị ngọt đậm đà của canh nóng khiến đầu lưỡi vốn tê cứng vì uống gừng cay ban chiều của cô như sống lại.
Thực ra, món canh này không phải mới nấu. Hôm qua, Trân Mẫn đã hầm xong, chỉ cần đậy nắp, để ra ngoài chưa đến nửa tiếng là đông thành cục đá. Hôm nay chỉ việc hâm lại, mà hương vị chẳng khác là bao.
Trong xửng hấp, bà còn hâm nóng bánh bao thịt rau dại và bánh bí đỏ.
Ba người họ quét sạch nồi canh củ cải, mỗi người lại ăn thêm vài cái bánh. Cơm nước xong xuôi, cái lạnh xuyên thấu cả xương cũng dần dịu đi.
Lương Hàm Nguyệt nhân tiện dạy bố mẹ cách xoa bóp cơ chân để hôm sau đỡ mỏi khi tiếp tục hành trình.
Vừa mát-xa, Lương Hàm Nguyệt vừa nghĩ: “Chắc tối nay mới là lúc lạnh khủng khiếp nhất đây.”
Ăn chưa được bao lâu, cô cảm nhận rõ nhiệt độ bắt đầu giảm.
Khi mặt trời lặn, nguồn nhiệt duy nhất biến mất, cái lạnh sẽ tăng dần, đến rạng sáng đạt mức thấp nhất.
Ba người ngồi trong lều, chẳng ai dám cởi bỏ quần áo. Họ sợ chỉ cần để lộ một chút nhiệt lượng, lạnh sẽ len vào và chiếm lấy cơ thể. Hai bình ắc quy, một nối với chăn sưởi, một nối với quạt sưởi nhỏ, nhưng nhiệt độ bên trong lều vẫn chỉ quanh mức âm 20 độ C.
Phần thân chạm vào chăn sưởi thì ấm, nhưng tay vừa đưa ra quạt sưởi lại chỉ cảm thấy chút hơi ấm yếu ớt, không truyền nổi vào cơ thể. Lương Hàm Nguyệt cảm giác mình giống như một chiếc bánh bao vừa cho vào nồi hấp: lớp vỏ bên ngoài mềm nhũn, nhưng nhân bên trong vẫn còn đóng đá.
“Hay là nhóm thêm một đống lửa ở ngoài lều nhé?” Lương Khang Thời đề nghị.
