Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 83: Chợ
Cập nhật lúc: 14/02/2026 12:01
Cách làm này thực chất là tăng khối lượng công việc cho mấy vị cán bộ trong phòng. Nhưng thực tế, ai cũng rảnh, không có việc làm thì chẳng khác nào dân thường, dần dần uy tín cũng mất. Nay có một chút quyền lực trong tay, vừa quản lý, vừa giám sát, cũng chẳng phải chuyện gì quá phiền phức.
Đỗ Khải nghĩ một lát rồi đặt câu hỏi: “Lúc đầu ai cũng nhiệt tình góp, vì giờ còn không quá thiếu thốn. Nhưng nếu chợ mở nhiều lần, chắc chắn sẽ ít người quyên góp hơn. Ý cháu cũng không phải bắt buộc mọi người phải đóng góp, vậy đến khi chẳng còn ai cho nữa, mình lấy gì trả công cho gia chủ?”
Lương Hàm Nguyệt nhướng mày: “Ai nói chợ trao đổi phải tồn tại mãi mãi? Nếu không còn ai đóng góp, tức là người dân không còn thấy cần thiết. Vậy thì mình ngừng tổ chức thôi.
Thậm chí, chẳng cần đợi đến khi không ai quyên góp, chỉ cần không đủ để trả công xứng đáng cho gia chủ, thì cũng có thể tạm dừng. Nếu sau đó, bà con thấy thiếu chợ bất tiện quá, họ sẽ tự đề xuất mở lại. Lúc đó, chắc chắn ai cũng sẵn lòng đóng góp, đúng không?”
Trưởng thôn ngẫm nghĩ. Kế hoạch này có vẻ khả thi. Trong làng có cả trăm hộ, chợ mới mở, ai đến lần đầu cũng đóng góp chút gì đó. Vật tư cứ thế tích lại, dù sau này ít người cho thêm, thì cũng đủ duy trì vài tháng. Đến lúc đó dừng lại, ông cũng coi như đã cố gắng hết sức để giúp bà con có cuộc sống dễ dàng hơn.
Mấy người còn lại tiếp tục bàn bạc về chi tiết tổ chức chợ trao đổi.
Ví dụ như địa điểm phải luân phiên, mỗi tuần tổ chức ở một khu vực khác trong làng. Vì người già trong làng nhiều, mà chợ chủ yếu là đổi hàng, lần nào cũng phải mang đồ theo, nếu quá xa nhà thì có khi chẳng đi nổi một lần.
Ngoài ra, cần có người trực để đảm bảo an toàn trật tự. Dù chỉ hai, ba người tình nguyện tuần tra, nhưng nếu có sự cố thì vẫn có thể xử lý kịp thời.
Cuộc họp kéo dài mãi, đến mức Lương Hàm Nguyệt ngồi lâu đến đau cả lưng, cuối cùng mới kết thúc.
Lúc sắp về, trưởng thôn cười ha hả nói:
“Cái chợ này mở ra được công lớn là nhờ con bé Nguyệt đấy! Đầu óc nó lanh lẹ hơn hẳn mấy ông đầu đất chúng ta. Sau này nếu còn chuyện gì, con nhất định phải giúp nhé!”
Lương Hàm Nguyệt khiêm tốn đáp:
“Cháu chỉ đưa ra mấy ý kiến non nớt, muốn làm được hay không vẫn phải dựa vào kinh nghiệm dày dặn của các bác. Sau này có gì, cứ réo một tiếng, cháu nhất định có mặt ngay!”
Nói xong, Lương Hàm Nguyệt rời đi. Nhưng vẫn còn một người nán lại, nhìn theo bóng lưng cô, mặt nhăn nhó, lầm bầm:
“Lần này thì thôi đi, dù gì cũng là nó nghĩ ra cái chợ. Nhưng mà việc của làng, tự nhiên để một con bé con nhúng tay vào, có hợp lý không vậy?”
Trưởng thôn lạnh mặt:
“Lúc nó giảng bài, có phải chính anh cũng chen vào nghe không? Khi đó sao không thấy mình giỏi hơn nó? Nó là sinh viên đại học danh giá, nếu trời không đổi ý mà đổ tuyết lớn như này, chức trưởng thôn có khi nó còn chẳng thèm làm. Anh nghĩ mình hơn được nó chắc?”
Ông ấy hừ lạnh một tiếng, quay người đi vào nhà.
Người kia bị chặn họng, bẽ mặt, chỉ biết lẳng lặng rời đi.
Lúc này, Lương Hàm Nguyệt đi cùng Đỗ Khải.
Đỗ Khải hỏi trước: “Con cún con ở nhà cháu sống tốt chứ?”
Lương Hàm Nguyệt cười: “Ăn khỏe, ngủ ngon, sống vui lắm ạ.”
“Chú cũng đoán vậy,” Đỗ Khải cười, “con này từ nhỏ đã ăn là quên hết sự đời, chẳng sợ ai, tính tình rất ổn định.”
Lương Hàm Nguyệt tò mò hỏi:
“Chú Khải, cháu chưa gặp bố mẹ nó, không biết chúng to cỡ nào ạ?”
Nhà Đỗ Khải chuyên nuôi ch.ó có chọn lọc, không phải kiểu để ch.ó mẹ tùy tiện phối giống với ch.ó hoang, nên rất rõ nguồn gốc.
“Hai con đều không nhỏ đâu. Bố nó còn lớn hơn cả mẹ. Cỡ bằng mấy con ch.ó vàng xịn xịn ấy... ừm... tên là gì nhỉ?”
Lương Hàm Nguyệt chần chừ: “Golden...?”
“Đúng rồi, to cỡ đó. Chú thấy con cún con nhà cháu lớn lên chắc cũng vậy. Nuôi đến khi trưởng thành, ít nhất cũng phải năm, sáu chục cân.”
Lương Hàm Nguyệt thầm gật gù. Thế thì tốt rồi!
Cô muốn nuôi một con ch.ó lớn, nhưng bây giờ rất khó tưởng tượng con nhóc đang bé xíu như bình ga mini, sau này lại thành một con ch.ó khổng lồ. Chỉ hy vọng lớn lên đừng biến dạng quá, dù không đáng yêu nữa thì ít nhất cũng phải oai phong, đẹp trai chút chứ!
Chợ trao đổi nhanh ch.óng được khai trương.
Lần đầu tiên tổ chức tại một nhà giữa làng.
Nhà Lương Hàm Nguyệt nằm ở phía Tây, nên cả nhà ba người đều phải ra tay mới mang được hết số hàng cần đổi.
Ba người tay xách nách mang, trong đó nặng nhất là một bao gạo 50 cân.
Nhà cô mua quá nhiều gạo, ăn mãi không hết, thậm chí quá hạn hai, ba năm cũng chưa chắc ăn sạch được. Vậy nên lần này xách 50 cân đi, xem thử có đổi được gì không.
Trước khi xuất phát, Trân Mẫn có chút lo lắng, cảm thấy cả làng đều biết nhà họ chỉ có ba người đi bộ, chắc chắn không thể mang về nhiều thứ. Lương thực còn chưa đủ ăn, sao lại đem cả đống đi đổi thứ khác chứ?
Lương Hàm Nguyệt đã sớm nghĩ ra đối sách, chạy ngay sang nhà ông nội Tứ, hỏi xem ông bà có món gì muốn đổi để tiện mang giúp đến chợ giao dịch.
Hai ông bà già tuy biết chợ đã mở, nhưng chẳng thể nào vác nổi cả đống đồ nặng đi xa. Trước sự năn nỉ không biết mệt mỏi của Lương Hàm Nguyệt, cuối cùng hai cụ cũng đồng ý nhờ nhà cô mang giúp ít khoai lang khô và lạp xưởng đi đổi lấy bột mì. Nhà nhiều lương thực thô quá, ăn nhiều lại không tốt cho dạ dày người già.
