Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn - Chương 58: Tang Thi (56)

Cập nhật lúc: 07/05/2026 14:04

“Hít!”

Cả ba vị Thành chủ đều sững sờ trước màn ra tay hoành tráng của Lam Hải.

Pháo hỏa tiễn thực chất cũng có thể mua được trong cửa hàng. Nhưng khổ nỗi, thứ v.ũ k.h.í hạng nặng này không phải cứ mua về là xài được ngay.

Thứ nhất, pháo hỏa tiễn không giống s.ú.n.g ống bình thường, đâu phải cứ bóp cò là b.ắ.n.

Một xe pháo hỏa tiễn nặng đến hàng chục tấn, bét nhất cũng cần ba người được huấn luyện bài bản phối hợp thao tác.

Đối với những kẻ mù tịt về v.ũ k.h.í, dù có đọc cuốn sổ tay hướng dẫn đi kèm của cửa hàng thì cũng như “vịt nghe sấm” mà thôi.

Nghe đồn trước đây có một vị Thành chủ đã sắm hẳn một xe pháo hỏa tiễn. Oái oăm thay, cư dân của ông ta chẳng ai biết dùng, đành phải bấm bụng cầm cuốn cẩm nang lên học.

Hậu quả là ngay lần nã pháo đầu tiên, do sai quy trình nạp đạn, quả tên lửa phát nổ ngay trong xe.

Bởi vậy, đối với các Thành phố An Toàn, giá trị của việc giao dịch nhân tài bao giờ cũng cao ngất ngưởng.

Thế mà Lam Hải lại tung ra nguyên một tiểu đoàn.

Vậy là họ phải có bao nhiêu nhân tài quân sự cơ chứ!

Đầu tiên, chỉ riêng bộ khung chỉ huy đã cần đến đội ngũ chuyên gia dày dặn kinh nghiệm để lấp đầy. Ngoài ra còn phải trang bị các phương tiện như xe thông tin liên lạc và các phân đội xe chỉ huy khác của tiểu đoàn.

Trung đội trưởng, pháo thủ, sĩ quan điều khiển hỏa lực, tài xế... tất cả những vị trí này đều cần được đào tạo bài bản, phải không?

Một tổ trinh sát là điều bắt buộc, và số lượng nhân sự hỗ trợ cần thiết thì không đếm xuể.

Cuối cùng, còn phải cộng thêm tiểu đội radar tính toán tọa độ, bộ phận tiếp tế đạn d.ư.ợ.c luôn túc trực, tiểu đội sửa chữa bảo dưỡng sẵn sàng ứng cứu bất cứ lúc nào, tổ vận chuyển đạn và nhiên liệu, cùng với đội ngũ quân y dã chiến...

Lam Diệp thèm rỏ dãi, chỉ cần có được một, hai người trong số đó thôi, sức chiến đấu của Thành phố An Toàn của cậu ta cũng sẽ tăng lên đáng kể.

Meo Meo cũng ghen tị không kém. Cô nàng ngoe nguẩy cái đuôi, mắt không rời khỏi màn hình, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm túc: “Đại trưởng lão nói đúng meo, tương lai của Lam Hải đúng là không thể đong đếm được.”

Đại trưởng lão là một con mèo đen, cũng đang ngồi chễm chệ một bên với vẻ mặt trang nghiêm không kém: “Liên minh Bốn Thành rốt cuộc cũng là do tình thế ép buộc. Ban đầu tôi cứ ngỡ ai cũng sẽ giấu bài, không ngờ Lam Hải lại sòng phẳng như vậy, là tôi đã đ.á.n.h giá thấp cô ấy.”

Trưởng lão quay sang nhìn Meo Meo: “Tôi dặn cô tiết lộ tin tức kia cho Thành chủ Lam Hải, cô nói chưa?”

Meo Meo tự đắc vẫy vẫy cái đuôi: “Nói rồi meo, trưởng lão cứ yên tâm. Cơ mà, ngài có chắc thông tin đó hữu ích với Lam Hải không?”

Thông thường, nếu một thế giới đang đối mặt với t.h.ả.m họa có các nhiệm vụ thế giới, tọa độ giáng lâm của các Thành phố An Toàn sẽ không cách quá xa khu vực làm nhiệm vụ. Trong thế giới lần này, tất cả các Thành phố An Toàn đều được đặt ở Minh Quốc.

Nhung Tinh cũng có nhiều quốc gia, và thông tin mà Meo Meo tiết lộ cho Trình Thất Sinh là về một quốc gia tên là Vân Bố Lạp Quốc, nơi sở hữu vựa lúa lớn nhất thế giới này.

Hơn nữa, cô nàng còn có trong tay bản đồ dẫn đến vựa lúa đó, do một người dân Vân Bố Lạp Quốc bị mắc kẹt tại địa phương cung cấp.

Người dân địa phương này từng tham gia xây dựng vựa lúa, tiết lộ rằng nó có hệ thống năng lượng độc lập, ngay cả khi tận thế giáng xuống, vựa lúa vẫn có thể hoạt động bình thường ít nhất ba năm nữa.

Điều này có nghĩa là lượng lương thực khổng lồ bên trong vẫn được bảo quản hoàn hảo. Chỉ cần đến đó, lấy lương thực và mang về Thành phố An Toàn của mình là xong.

Lúc đầu, Meo Meo mừng rỡ khôn xiết, nghĩ mình chính là “tiểu miêu” được trời chọn. Nhưng cô nàng nhanh ch.óng nhận ra, bước đầu tiên là “đến đó” đã là một nhiệm vụ bất khả thi.

Cô có bản đồ, nhưng không có tọa độ.

Một cách là tiêu tốn Hạch tinh để chuyển nhà lung tung, cứ di chuyển dần về hướng đó, hy vọng sẽ đến được gần.

Nhưng nếu làm vậy, chỉ riêng số Hạch tinh để di chuyển đã là một con số khổng lồ, chưa kể đến việc có khi cạn kiệt Hạch tinh mà vẫn không tìm thấy nơi cần đến.

Cách khác là dùng phương pháp thủ công nhất: đi bộ.

Dựa vào bản đồ, trước tiên phải băng qua vô số thành phố để ra đến bờ biển, sau đó kiếm một chiếc thuyền, dùng la bàn và hải đồ để mò mẫm đến Vân Bố Lạp Quốc.

Dù sao thì người dân Vân Bố Lạp Quốc kia cũng nói như vậy.

Anh ta cầm trên tay tấm hải đồ cùng lộ trình tự vẽ, vung tay múa chân với vẻ đầy nhiệt huyết, thao thao bất tuyệt kể cho Meo Meo nghe về kế hoạch vĩ đại của mình.

Vị thế của người ngoài hành tinh trong Thành phố An Toàn Meo Meo dựa trên mức độ cống hiến, vì vậy người địa phương này vô cùng khao khát được thực hiện dự án đó.

Anh ta kích động nói: “Thưa nữ vương Meo Meo vĩ đại, đó là một siêu vựa lúa đủ sức nuôi sống năm trăm triệu người trong cả năm trời. Chỉ cần ngài đồng ý, nó sẽ thuộc về ngài.”

Meo Meo thầm nghĩ: Ngươi tin ta có thể bình an đến được vựa lúa đó, hay là tin ta thực sự là thần Meo Meo?

Cô nàng tuy còn nhỏ tuổi nhưng đâu có ngốc. Với tình cảnh Nhung Tinh nhan nhản tang thi như hiện tại, việc đi từ quốc gia này sang quốc gia khác chẳng khác nào đi tìm chỗ c.h.ế.t.

Nay lại xuất hiện thêm bọn tang thi siêu phàm, xác suất c.h.ế.t đã tăng từ 90% lên đến 99.99%.

Vì thế, với Meo Meo, thông tin này thực chất vô thưởng vô phạt. Nói đúng hơn là vô thưởng vô phạt đối với tất cả các Thành phố An Toàn.

Xét cho cùng, mọi người đều đang ở Minh Quốc.

Lam Hải mạnh thì mạnh thật, có vẻ tiềm lực quốc gia cũng hoàn chỉnh, nhưng cô nàng không nghĩ Lam Hải có khả năng vượt qua một quãng đường xa như vậy để đến một quốc gia khác.

“Lam Hải thực sự sẽ không nghĩ chúng ta đang tung hỏa mù bằng một thông tin vô dụng chứ?”

Meo Meo nhìn xuống những cư dân của Liên minh Bốn Thành đang lao vào trận chiến, ngồi xổm như một con gà mái: “Liệu họ có coi đó là một sự khiêu khích không meo?”

Dù sao thì sau khi cô thẳng thừng từ chối người Vân Bố Lạp Quốc kia, anh ta vẫn kiên trì cố gắng thuyết phục, ngày nào cũng xin gặp để bàn lại chuyện này, khiến Meo Meo cảm thấy như mình đang bị trêu ngươi.

Phiền phức muốn c.h.ế.t meo, đã nói là không phải mình không muốn có vựa lúa đó, mà là do mình không đủ sức, vậy mà cứ lằng nhằng mãi.

Nếu không vì Đại trưởng lão cản lại, nói rằng người kia còn có giá trị lợi dụng, thì Meo Meo đã tống cổ gã đó ra khỏi Thành phố An Toàn rồi.

Trái ngược với dáng vẻ ngồi xổm kiểu gà mái lôi thôi của Meo Meo, Đại trưởng lão Mèo Đen trông thanh tao hơn hẳn. Bà ta nhấc một chân trước lên, đặt nhẹ lên môi, khẽ cười:

“Thưa Thành chủ, giá trị của việc chúng ta cung cấp thông tin này không nằm ở chỗ Lam Hải có chiếm được vựa lúa hay không, mà nằm ở chính bản thân thông tin đó.”

“Giống như việc có con mèo nào đó rỉ tai cho ngài biết dưới hồ có loài cá Baba tuyệt ngon, và ngài cũng muốn bắt chúng để thưởng thức. Thế nhưng khi ngài đến hồ, thấy nước quá sâu và nhận ra mình không thể lặn xuống để bắt cá, liệu ngài có nảy sinh ác cảm với con mèo đó không?”

Meo Meo ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng có lý. “Nhưng mà, Bốn Thành chúng ta đã liên minh rồi meo. Ít nhất là ở thế giới này, Lam Hải sẽ không ra tay với chúng ta meo. Tại sao tôi còn phải làm những chuyện này chứ?”

Đại trưởng lão Mèo Đen cúi đầu, cẩn thận l.i.ế.m lông cho Meo Meo.

Xét về mặt huyết thống, bà ta chính là bà ngoại của Meo Meo, nên sự gắn bó thân thiết cũng hơn hẳn các trưởng lão khác: “Thưa Thành chủ, ngài vẫn còn nhỏ nên chưa hiểu. Các mối quan hệ đều cần được duy trì. Việc thông báo tin tức này cho Lam Hải tuy không mang lại lợi lộc trước mắt, nhưng cũng chẳng gây ra thiệt hại gì.”

“Chỉ cần Lam Hải ghi nhận chút thiện ý này, không cần họ phải ra tay tương trợ, chỉ mong mai này, khi phải đứng trước lựa chọn, họ sẽ không giậu đổ bìm leo. Với chúng ta, thế là đã đạt được mục đích rồi.”

Meo Meo gật gù, hiểu ra đôi chút. Trong nền văn minh Người Mèo, cô nàng thực sự vẫn chỉ là một chú mèo con. Để hiểu thấu những mưu mô tính toán này, cô còn phải học hỏi nhiều.

Nhưng không sao, hiện giờ chưa hiểu thì đã có Đại trưởng lão đây rồi. Cứ làm theo là được.

Cô nàng cắm cúi ghi chép vào sổ tay trong đầu: Nói cho Lam Hải những gì mình biết, khỏi cần bận tâm có xơ múi được gì từ Lam Hải hay không, miễn không thiệt thân là được.

Tại Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo, Khô Tinh cũng đang đực mặt ra.

Anh ta cứ đinh ninh mọi người đều ngầm hiểu sẽ giấu nghề, thế mà Lam Hải lại ngửa bài luôn sao?

Vậy anh ta có nên bung chút thực lực thật sự không? Nếu không, đến lúc hạ xong tang thi, chia chác Hạch tinh, hệ thống máy tính của Bốn Thành phố An Toàn cùng lúc tính toán tỷ lệ đóng góp của mỗi thành cho trận chiến, nhỡ anh ta bét bảng thì sao?

Khô Tinh đắn đo mất một giây, rồi vẫn quyết định ra lệnh: “Khởi động đại đội s.ú.n.g trường điện từ.”

Súng trường điện từ là hàng mua từ cửa hàng. Không chỉ có khả năng xuyên giáp cực khủng, s.ú.n.g còn có thể duy trì tốc độ b.ắ.n liên thanh trong thời gian dài và tầm b.ắ.n cũng rất xa.

Đây là gia tài Khô Tinh phải tích cóp rất lâu mới có được, số lần sử dụng có hạn nên bình thường anh ta nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chẳng nỡ đem ra dùng.

Nhưng nhìn sang tiểu đoàn pháo hỏa tiễn của Lam Hải, rồi lại nghĩ đến chuyện Hạch tinh sẽ được chia theo tỷ lệ đóng góp, anh ta đành c.ắ.n răng tung luôn đại đội s.ú.n.g trường điện từ ra chiến trường.

Súng trường điện từ quả nhiên là thứ v.ũ k.h.í đáng đồng tiền bát gạo.

Vừa vào trận, nó đã dọn sạch một lượng lớn tang thi, mở đường cho cư dân của Tinh Cầu Khô Héo tiếp cận con tang thi cấp ba.

Lam Diệp vốn định án binh bất động xem tình hình, nay thấy Tinh Cầu Khô Héo cũng tung bài tẩy, cậu ta bèn đứng ngồi không yên.

Trận chiến mới bắt đầu mà một bên vác cả tiểu đoàn pháo hỏa tiễn, một bên chơi luôn đại đội s.ú.n.g trường điện từ, các người định khô m.á.u luôn sao?

Không biết người ta còn tưởng con tang thi này là cấp bốn ấy chứ!

Nhưng hai Thành phố An Toàn kia đã tung hỏa lực mạnh ra, nếu cậu ta không theo, đến lúc chia Hạch tinh liệu có được phần nào ra hồn không?

“Trí não, tung Trấn Tà Ti vào trận.”

“Rõ, thưa Thành chủ.”

Trên chiến trường, nhanh ch.óng xuất hiện một đội ngũ với phong cách hoàn toàn khác biệt. Bọn họ khoác áo giáp bạc mềm, thắt lưng đeo lệnh bài cổ kính. Người thì vung thương, kẻ thì múa kiếm, thậm chí có người vừa di chuyển đã gọi ra được cả ngọn lửa cháy rực.

Những người này vóc dáng cũng chỉ nhỉnh hơn người thường một chút, nhưng sức mạnh lại vô cùng đáng gờm. Có kẻ có thể dùng một tay bóp nát sọ tang thi, có kẻ lại thong dong như đang đi dạo, lao vụt qua đầu lũ tang thi, một kiếm c.h.é.m đứt phăng chân phải con tang thi cấp ba.

“Gàoooo ——”

Tuy lũ tang thi xung quanh nhanh ch.óng xúm lại, dùng thân mình bù đắp hơn nửa phần chân phải bị đứt, nhưng con tang thi cấp ba rõ ràng đã bị chọc điên.

Nó ngửa đầu lên trời, không ngừng phát ra những tiếng rú ch.ói tai.

Âm thanh xé tai khiến rất nhiều người trên chiến trường nhăn nhó vì khó chịu, có người còn nôn thốc nôn tháo, m.á.u tươi rỉ ra từ hai lỗ tai.

Thế nhưng ngay sau đó, một lớp màng phòng hộ khổng lồ từ trường chiến bừng sáng, ngăn chặn hoàn toàn đòn tấn công bằng sóng âm.

Meo Meo đứng hiên ngang trên nóc Thành phố An Toàn của mình, phong thái tự tin ngút trời: “Chỉ các người mới có át chủ bài à meo?! Chúng tôi cũng có!”

Ngay trước mặt cô nàng, khoảng ba mươi thiết bị bay hình đĩa với kích thước chừng 5 mét bắt đầu kêu vù vù cất cánh. Chúng lao thẳng vào con tang thi cấp ba, những tiếng nổ ầm ầm vang lên liên tiếp, để lại trên thân nó hàng chục lỗ thủng hoác.

Dù lũ tang thi xung quanh liên tục lao vào làm “lá chắn sống” để vá lại cơ thể cho con đầu đàn, nhưng bốn Thành phố An Toàn đã chốt c.h.ặ.t ở bốn góc, bịt kín mọi đường thoát.

Những cư dân có sức chiến đấu trung bình cũng không ngừng tiêu diệt những con tang thi cấp thấp. Rõ ràng, tốc độ hồi phục của con tang thi cấp ba đang chậm dần.

Thấy chiến thắng đã nằm trong tầm tay, ba Thành phố An Toàn liền “tăng ga”. Lam Diệp phái thêm lượng lớn cung thủ, Meo Meo và Khô Tinh cũng tăng cường lực lượng siêu phàm của phe mình.

Khi các siêu phàm giả từ ba thành cùng tham chiến, tốc độ quét sạch tang thi tăng lên rõ rệt. Nhìn từ trên cao, có thể thấy xung quanh phần lớn các siêu phàm giả luôn là những khoảng trống, bởi vì họ g.i.ế.c quá nhanh, tang thi không kịp lấp đầy.

Trình Thất Sinh xem đến ngây người.

“Đúng là ai cũng giấu nghề.”

Lý do cô đề xuất liên minh tạm thời, ngoài việc linh cảm không lành và muốn dựa vào số đông, thì còn một nguyên nhân khác: muốn xem cách các Thành phố An Toàn chiến đấu.

Trận chiến với Chúa Tể Vũ Trụ trước đó diễn ra quá đơn giản, nhưng đó là do hội tụ nhiều yếu tố, cộng thêm đối phương chủ quan và kiêu ngạo, dám tung siêu phàm giả ra ngay tuyến đầu xâm lược, để rồi bị v.ũ k.h.í nóng của Trình Thất Sinh đ.á.n.h cho không kịp trở tay.

Nhưng giờ phút này, cô mới thực sự tận mắt chứng kiến sức chiến đấu thực thụ của các Thành phố An Toàn.

Siêu phàm giả ——

Trình Thất Sinh vẫn chưa sở hữu cư dân siêu phàm nào.

Nghe nói khi lên cấp hai, sẽ có xác suất xuất hiện cư dân siêu phàm, nhưng phải đến cấp ba thì số lượng siêu phàm giả mới thực sự bùng nổ.

Tuy nhiên, siêu phàm giả cũng cần thời gian để phát triển và lớn mạnh. Các siêu phàm giả của Lam Diệp rõ ràng có lối chiến đấu bài bản và mạnh mẽ hơn hẳn so với những nơi khác, chứng tỏ cậu ta đã lên cấp ba từ lâu và bị kẹt ở cấp độ này trong một thời gian dài.

Meo Meo có lẽ mới thăng cấp ba cách đây không lâu, nên dù là v.ũ k.h.í hay cư dân, cách bày binh bố trận của cô vẫn còn khá mỏng.

Dựa theo tình hình hiện tại, việc hai Thành phố An Toàn cấp ba đơn đả độc đấu tiêu diệt con tang thi cấp ba này là hoàn toàn khả thi, nhưng có lẽ sẽ phải giằng co lâu hơn và chịu tổn thất nặng nề hơn.

Thành phố An Toàn cấp hai của Tinh Cầu Khô Héo thì hơi lép vế, nhưng cũng không loại trừ khả năng anh ta còn giấu bài tẩy chưa tung ra.

Vẫn là câu nói đó, tuy mọi người đã liên minh và ký hiệp ước rất c.h.ặ.t chẽ, nhưng không ai dại gì mà bung hết toàn bộ sức mạnh.

Cho dù không lo chuyện đồng minh “đâm lén”, thì cũng phải tính đến việc đang sống trong một thế giới tai ương đầy rẫy hiểm nguy.

Đánh xong con tang thi cấp ba này đâu có nghĩa là sóng yên biển lặng. Cho dù thế giới này không còn thử thách nào nữa, thì thế giới tiếp theo sẽ ra sao?

Bảo toàn lực lượng luôn luôn là thượng sách.

—— Vì vậy Trình Thất Sinh mới tung tiểu đoàn pháo hỏa tiễn ra, thứ v.ũ k.h.í tương đối yếu mà Lam Hải hiện tại vừa mới chật vật sản xuất được.

Cuộc bao vây này diễn ra suôn sẻ hơn mọi người mong đợi.

Điều này phần lớn nhờ vào việc các Thành chủ đều chơi tất tay, đua nhau tung ra những con át chủ bài.

Đến phút ch.ót, không chỉ các Thành chủ không ngừng tung thêm đủ loại v.ũ k.h.í, mà ngay cả cư dân cũng dường như bị cuốn theo cái không khí cạnh tranh này. Bất kể là cư dân của Thành phố An Toàn nào, họ đều tung ra sức chiến đấu liều mạng hơn cả ngày thường.

Con tang thi cấp ba đã teo tóp từ vài chục mét xuống còn mười mấy mét, và vẫn đang tiếp tục nhỏ lại dưới hỏa lực pháo kích liên hoàn.

Nó không ngừng phát ra những tiếng rú thét inh tai nhức óc, nhưng nhờ có màng bảo vệ của Thành phố An Toàn Meo Meo vẫn đang căng mình chống đỡ, những âm thanh này gần như không gây hề hấn gì cho cư dân.

Tất cả mọi người đều tin chắc rằng trận loạn đả này sắp sửa khép lại. Sau đó sẽ là màn thu hoạch viên Hạch tinh cấp ba kia. Trí não của các bên sẽ cùng nhau tính toán tỷ lệ đóng góp để chia viên Hạch tinh. Đồng thời, dựa theo khu vực đã được phân chia từ trước giữa bốn Thành phố An Toàn, mỗi bên sẽ cử người đi nhặt những viên Hạch tinh rơi rớt trong khu vực của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.