Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn - Chương 59: Tang Thi (57)
Cập nhật lúc: 07/05/2026 14:04
Meo Meo vẫy vẫy cái đuôi, ra lệnh: “Nạp thêm 500 Hạch tinh nữa, màng bảo vệ này phải trụ được ít nhất nửa tiếng nữa.”
Cô nàng đang rất đắc ý, bởi vì phạm vi của màng bảo vệ đã bao trùm toàn bộ cư dân của bốn Thành phố An Toàn, tương đương với việc Thành phố An Toàn Meo Meo luôn gồng gánh giúp mọi người chống lại những đòn tấn công diện rộng liên tục.
Nhờ vậy, khi tổng kết tỷ lệ đóng góp cuối cùng, thứ hạng của Thành phố An Toàn Meo Meo chắc chắn sẽ rất cao, và sẽ thu về bộn Hạch tinh.
Không uổng công cô nàng mạnh tay chi tiền mua cái màng bảo vệ cấp bốn này. Vốn dĩ mua để đề phòng Chúa Tể Vũ Trụ, ai ngờ lại có lúc dùng đến ở đây.
Các Thành chủ dần yên tâm trở lại, thậm chí có người đã bắt đầu lẩm nhẩm tính toán xem tỷ lệ đóng góp của mình khoảng bao nhiêu, chia được bao nhiêu Hạch tinh, và số lượng tang thi bị tiêu diệt trong khu vực của mình là bao nhiêu.
Tuy nhiên, Trình Thất Sinh lại cảm thấy không thể hoàn toàn yên tâm. Cơ thể cô bất giác căng cứng, như đang đề cao cảnh giác trước một điều gì đó.
Đó là một loại linh cảm, tiềm thức đang báo động cho cô biết có điều gì đó không ổn.
Nhưng không ổn ở đâu?
Những con tang thi bình thường trong khu vực này đã gần như bị quét sạch.
Con tang thi cấp ba hiện tại chỉ còn cao 3 mét, dưới vòng vây của siêu phàm giả và v.ũ k.h.í nóng, nó sẽ nhanh ch.óng bị tiêu diệt hoàn toàn.
Có sơ hở nào chăng?
Trình Thất Sinh mượn tầm nhìn của các tín đồ trên chiến trường, quan sát bao quát toàn bộ mặt đất.
Các cư dân đã kiệt sức. Vì không còn nhiều tang thi nên phần lớn đều đang nghỉ ngơi tại chỗ.
Quân đội không nghỉ ngơi, một phần duy trì cảnh giác, phần còn lại đang tập trung bao vây tiêu diệt con tang thi cấp ba.
Con tang thi cấp ba vẫn đang rít gào.
Không đúng, không đúng.
Con tang thi cấp ba này trước đây đã biết kìm nén khao khát lao đến các Thành phố An Toàn, điều đó chứng tỏ nó có chút trí tuệ.
Màng bảo vệ đã cản lại hoàn toàn sóng âm tấn công của nó, vậy cớ sao nó vẫn cứ không ngừng rít gào?
“Tấn công vào phần đầu của nó, tiếng kêu của nó có vấn đề!”
Trình Thất Sinh không chắc suy đoán của mình có chính xác hay không, cô liền truyền tin này cho các sĩ quan chỉ huy trên chiến trường.
Đối với các sĩ quan Lam Hải, việc bất ngờ nhận được chỉ thị từ vị Thần Sáng Thế vĩ đại giữa lúc đang chiến đấu quả là một sự kiện chấn động.
Thế là, cư dân của ba Thành phố An Toàn kia chợt nhận thấy Thành phố An Toàn Lam Hải bắt đầu tập trung hỏa lực vào phần đầu của con tang thi.
Cứ tưởng phải nhây thêm một lúc nữa cơ, sao lại bắt đầu hỏa lực dứt điểm nhanh thế?
Cư dân của ba Thành phố An Toàn này cũng không chịu lép vế, đồng loạt tập trung tấn công vào phần đầu của con tang thi cấp ba.
Tiếng rít của con tang thi cấp ba bị gián đoạn, nhưng Trình Thất Sinh vẫn cảm nhận được một mối nguy hiểm đang rình rập đâu đây.
Càng lúc càng gần...
Càng lúc càng gần...
Lông tóc trên người cô dựng đứng cả lên.
Không thể chần chừ thêm được nữa!
Trình Thất Sinh gửi thông báo khẩn cấp cho tất cả tín đồ: “Rút lui! Toàn bộ rút về Thành phố An Toàn ngay lập tức!”
“Bằng tốc độ nhanh nhất có thể!”
Các tín đồ ngẩn người ra một chốc, nhưng rồi răm rắp tuân lệnh, lập tức dừng tấn công.
Mặc dù con tang thi cấp ba kia sắp sửa bị tiêu diệt, và thành quả chiến thắng đã nằm ngay trong tầm tay. Nhưng đây chính là thần dụ của vị Thần Sáng Thế vĩ đại!
Người Lam Hải chẳng buồn thắc mắc lý do, ngay khi nhận được thần dụ, họ chỉ cắm đầu chạy thục mạng về phía Thành phố An Toàn của mình.
Quân đội rút lui một cách nhanh ch.óng và vô cùng quy củ.
Cư dân Lam Hải thì vắt chân lên cổ mà chạy, phi như bay, khiến những cư dân của các Thành phố An Toàn khác - những người vừa kề vai sát cánh chiến đấu cùng họ - phải tròn mắt ngơ ngác.
Cái quái gì vậy, sắp xong rồi mà chạy cái gì chứ?
Trình Thất Sinh ngay lập tức nhận được vô số câu hỏi từ ba tòa Thành phố An Toàn kia, và cô chỉ trả lời bằng một câu duy nhất: “Tôi có dự cảm chẳng lành, khuyên các người cũng nên cho cư dân rút lui đi. Tình hình có vẻ không ổn đâu.”
Ba tòa Thành phố An Toàn: ?
Thật à, chỉ vì linh cảm thôi á?
Chỉ vì cái linh cảm cỏn con mà đang sắp sửa giành chiến thắng lại bỏ chạy sao?
Hơn nữa, tại sao cư dân của cô lại ngoan ngoãn nghe lời như thế?!
Rút lui trơn tru và nhanh gọn lẹ đến mức khó tin!
Thật bất ngờ, Meo Meo lại là người đầu tiên hưởng ứng lời kêu gọi rút lui.
Đại trưởng lão vừa mới dạy cô nàng phải tốt với Lam Hải. Nếu Lam Hải nói rút, vậy thì cứ rút theo thôi. Cô nàng lập tức hạ lệnh phát tín hiệu rút lui từ cổng thành.
Những người dân tộc Mèo đang hăng hái chiến đấu cảm thấy vô cùng bất mãn, nhưng quân lệnh như núi, đành phải hậm hực rút quân.
Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo là người thứ ba rút lui. Vốn dĩ lực chiến của anh ta đã lép vế so với các Thành phố An Toàn khác, nên tính cẩn thận càng phải đặt lên hàng đầu. Các người rút thì tôi cũng rút.
Lam Diệp nhìn con tang thi cấp ba đang lảo đảo, sắp ngã quỵ, chỉ cần thêm vài nhát c.h.é.m nữa, tốn không đến mười phút là xong chuyện!
Rút lui lúc này, thật sự là nuối tiếc đến tức tưởi.
Nhưng lý trí mách bảo cậu ta rằng, Lam Hải không phải là kẻ thích đùa. Để cô ta từ bỏ “Last Hit” MVP (Người tung đòn kết liễu kiếm điểm cao nhất), chắc chắn phải có chuyện gì đó thật sự bất thường.
Thế nhưng, đây là viên Hạch tinh của tang thi cấp ba đấy!
Cậu ta vật vã đấu tranh tư tưởng suốt một phút đồng hồ, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng phát tín hiệu rút lui.
Đối với các Thành chủ, một phút đấu tranh nội tâm dài như cả thế kỷ. Nhưng trên thực tế, kể từ lúc Trình Thất Sinh ra lệnh cho quân Lam Hải rút lui, mới chỉ trôi qua vỏn vẹn ba phút.
Cho dù là Lam Hải, người đầu tiên ban bố lệnh rút quân, hay Lam Diệp, người cuối cùng miễn cưỡng đồng ý, phần lớn cư dân của họ vẫn còn đang trên chiến trường, hớt hải hướng về Thành phố An Toàn của mình.
Điểm khác biệt duy nhất là, người dân Lam Hải đang chạy trối c.h.ế.t, khí thế hừng hực như thể “rút lui bằng mọi giá”.
Còn cư dân của các Thành phố An Toàn khác thì lại nhởn nhơ, lần chần.
Âu cũng là tâm lý thường tình thôi.
Khổ nhọc chiến đấu bao lâu, sắp sửa hái quả ngọt, tự nhiên bắt rút lui, ai mà can tâm cho được.
Các Thành chủ quyết định rút lui là hy sinh cái lợi trước mắt để đ.á.n.h đổi lấy sự an toàn lâu dài.
Nhưng với những người dân đang lấy mạng sống ra đ.á.n.h cược trên chiến trường, mục đích của họ khi mạo hiểm tiêu diệt tang thi chính là vì cái lợi trước mắt, vì những viên Hạch tinh.
Mỗi Thành phố An Toàn có một thể chế riêng, nhưng có một điểm chung: Hạch tinh tượng trưng cho tiền tài, vật chất và một cuộc sống bình yên.
Hiện tại Hạch tinh đang rải rác khắp nơi, bỏ đi lúc này thì có khác gì kẻ điên?
Vậy nên, cứ thong thả mà bước, vừa đi vừa lượm Hạch tinh, đó chẳng phải cũng là rút lui hay sao?
Thế nhưng, ngay lúc phần lớn cư dân còn đang la cà, mặt đất bỗng chấn động dữ dội.
Một cơn địa chấn đang lao đến, mỗi lúc một gần, làm rung chuyển đến mức con người không thể đứng vững.
Theo phản xạ, mọi người dáo dác nhìn quanh, và rồi tất cả đều sững sờ trước một bóng đen khổng lồ đang sừng sững đằng xa.
Một thân hình to lớn đến mức che khuất cả bầu trời, chặn đứng mọi ánh sáng. Nó vừa bước đi, vừa trút xuống vô số xác tang thi vương vãi trên người.
Đó là một con tang thi siêu phàm, to lớn hơn gấp bội so với con tang thi cấp ba kia.
Tất cả các Thành chủ đều trợn tròn mắt kinh hãi.
“Tang thi cấp bốn...”
Trình Thất Sinh cũng chăm chú quan sát con tang thi khổng lồ kia. Con tang thi cấp ba lúc trước, nếu đem ra so sánh với nó, quả thực chẳng khác gì một đứa trẻ con non nớt.
Hóa ra là vậy.
Tiếng rít lúc trước không phải dùng để triệu hồi tang thi thông thường, mà là để đ.á.n.h thức con tang thi cấp bốn này.
Và lý do con tang thi cấp ba chần chừ không tấn công Thành phố An Toàn ngay từ đầu là để đợi con cấp bốn xuất hiện và cùng nhau hành động.
Điều kinh hãi nhất là, con tang thi cấp bốn này không chỉ có kích thước khổng lồ mà tốc độ cũng nhanh đến ch.óng mặt. Chẳng mấy chốc, nó đã đặt chân lên chiến trường.
Đôi mắt đỏ ngầu ghim c.h.ặ.t vào tấm màng bảo vệ khổng lồ, nó vung nắm đ.ấ.m giáng những đòn tàn khốc xuống.
[Thành phố An Toàn Meo Meo: Trời đất ơi meo!! Màng bảo vệ của tôi tuột mất 20% rồi!!]
[Thành phố An Toàn Meo Meo: Tôi phải thu hồi màng bảo vệ đây meo, không thì nó vỡ nát mất. Mọi người mau bảo cư dân bịt tai lại meo!]
[Thành phố An Toàn Meo Meo: Chạy đây, chạy đây meo, tất cả cùng chạy đi meo!]
Sức uy h.i.ế.p của con tang thi cấp bốn quá khủng khiếp. Không chỉ Meo Meo muốn chuồn, mà cả Lam Diệp và Khô Tinh cũng đã tính đến bài chuồn.
Tuy nhiên, màng bảo vệ vừa được thu hồi, thì Thành phố An Toàn Meo Meo lại không kịp tẩu thoát.
Con tang thi cấp bốn xông thẳng vào chiến trường, coi những người dân bên dưới như rác rưởi. Mỗi bước đi khổng lồ của nó đã giẫm bẹp vô số sinh mạng vô tội.
Người dân Lam Hải may mắn thoát nạn nhờ đã chạy xa từ sớm, giờ đây lại càng điên cuồng lao về phía Thành phố An Toàn của mình.
Dường như con tang thi cấp bốn có thể đ.á.n.h hơi được chủ nhân của tấm màng bảo vệ.
Nó nhanh ch.óng nhận ra rằng, Thành phố An Toàn sở hữu tấm màng bảo vệ cấp bốn kia chính là mối đe dọa duy nhất đối với nó.
Không chần chừ, nó tung người lên, giáng một đòn chí mạng vào tường thành của Thành phố An Toàn Meo Meo.
Meo Meo chẳng còn thời gian để gửi tin nhắn riêng cho từng người, cô cuống cuồng gõ vội một dòng tin nhắn vào nhóm chat chung.
[Không xong rồi! Nó đang đ.á.n.h tôi meo! Tôi không trốn được!]
[Cứu tôi với, cứu cứu cứu!!!!]
Meo Meo gào khóc t.h.ả.m thiết cầu cứu, nhưng trong thâm tâm cô nàng cũng hiểu rằng, hy vọng nhận được sự trợ giúp là vô cùng mỏng manh.
Hiệp ước chỉ quy định cấm làm tổn thương nhau, nhưng tuyệt nhiên không hề bắt buộc bất kỳ Thành phố An Toàn nào phải xả thân cứu giúp khi một thành viên khác đang đứng trước bờ vực sinh t.ử.
Hành động làm ngơ không bị coi là vi phạm hiệp ước.
Ngoài việc gào thét kêu cứu, Thành phố An Toàn Meo Meo hiện tại hoàn toàn lực bất tòng tâm.
Tường thành bị hư hỏng nghiêm trọng, việc dịch chuyển Thành phố An Toàn là bất khả thi, và cơ hội tẩu thoát khỏi thế giới này cũng đã vụt tắt.
Những đòn tấn công bằng v.ũ k.h.í trước đó từng khiến con tang thi cấp ba điêu đứng, nay giáng xuống con quái vật cấp bốn này thì chẳng khác nào gãi ngứa.
[Thành phố An Toàn Meo Meo: Á á á á đồ tang thi c.h.ế.t tiệt, mi mau đi c.h.ế.t đi meo!!!]
Lam Diệp và Khô Tinh thì đã ra lệnh cho trí não nhanh ch.óng gom sạch Hạch tinh.
“Chạy mau, chạy lẹ đi!”
Đối với những người dân còn kẹt lại bên ngoài, đành phó mặc cho số phận. Giữ mạng lúc này là trên hết!
Nhưng ngay vào khoảnh khắc Hạch tinh chuẩn bị được đưa vào chức năng dịch chuyển...
Trình Thất Sinh bất ngờ trực tiếp nói với Meo Meo:
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Meo Meo, bật màng bảo vệ lên, mở rộng phạm vi bao quát tất cả đồng minh. Hạch tinh của cô còn 5000 đúng không? Ném hết vào đó, kích hoạt công suất màng bảo vệ lên mức tối đa.]
Trong lúc tuyệt vọng cùng cực, Meo Meo nhìn con tang thi cấp bốn đang điên cuồng tấn công bên ngoài.
Chẳng kịp chờ Đại trưởng lão lên tiếng, cô nàng lập tức làm theo lời Lam Hải, kích hoạt màng bảo vệ cấp bốn, vét sạch số Hạch tinh cuối cùng vào đó.
Đại trưởng lão Mèo Đen hoảng hốt: “Đợi đã, ngài...”
Bà định khuyên cô cháu gái ít nhất cũng phải cân nhắc xem Lam Hải đang có ý đồ gì. Lỡ Lam Hải xúi Meo Meo bật màng bảo vệ chỉ để câu giờ cho cư dân của mình an toàn rút vào Thành phố An Toàn rồi cùng nhau đào tẩu thì sao?
5000 Hạch tinh đó biết đâu mua được v.ũ k.h.í cấp bốn, giúp Thành phố An Toàn Meo Meo có thêm cơ hội sống sót.
—— Trình Thất Sinh dán mắt vào sinh vật đang khiến cô rợn tóc gáy, toàn thân bứt rứt, chính là con tang thi cấp bốn kia.
Là nó. Kẻ đã mang đến cho cô cảm giác nguy hiểm và đe dọa tột độ.
Cô hoàn toàn có thể rút lui.
Con tang thi kia đang mải mê tập trung vào Meo Meo, và cư dân Lam Hải cũng đã kịp thời chạy về. Lúc này, Thành phố An Toàn Lam Hải dư sức tẩu thoát an toàn.
Thế nhưng, Trình Thất Sinh không hề có ý định rời bỏ thế giới này ngay lúc này. Nếu bây giờ bỏ chạy, chẳng nhẽ sau này lại không đụng độ nó nữa sao?
Con tang thi cấp bốn này, tuyệt đối không được phép tồn tại!
Trình Thất Sinh: “Aether, kiểm tra xem năng lượng của màng bảo vệ có đủ sức chịu đựng được cú va chạm không.”
Aether: “Aether đã tính toán xong, có thể chịu được sức ép trong vòng năm giây.”
Năm giây ư? Thế là quá đủ.
Thời khắc thực sự phát huy uy lực của loại v.ũ k.h.í này, chính là ở ba giây đầu tiên. Đặc tính của màng bảo vệ là vậy: phòng ngự thì cực mạnh, nhưng nếu phải hứng chịu những đòn tấn công cường độ cao, thời gian duy trì sẽ vô cùng ngắn ngủi.
Đó cũng là lý do Meo Meo vội vàng thu hồi màng bảo vệ lúc trước, bởi chỉ cần con tang thi cấp bốn tiếp tục oanh tạc, màng bảo vệ chắc chắn sẽ vỡ vụn.
—— Giờ phút này, có lẽ Meo Meo đang hối hận xanh ruột. Biết thế cứ để mặc nó tấn công màng bảo vệ, hy sinh cái màng đó để câu kéo thời gian cho Thành phố An Toàn thăng cấp và chạy trốn có phải hơn không.
Cho dù là vì cảm giác đe dọa nồng nặc từ con tang thi cấp bốn này, hay vì thông tin về vựa lúa lớn nhất mà Meo Meo đã cung cấp, Trình Thất Sinh vẫn kiên quyết ra lệnh cho tín đồ:
“Khai hỏa!”
—— Khai hỏa thứ v.ũ k.h.í hủy diệt tối tân nhất của Lam Hải: Thánh Đạn.
Một cái tên nghe có vẻ nhuốm màu lễ hội. Tuy nghe thì vui tai đấy, nhưng uy lực của nó thì chẳng khác gì b.o.m hạt nhân trên Trái Đất, chỉ là không gây ra ô nhiễm phóng xạ mà thôi.
Cùng một đám mây hình nấm. Cùng một làn sóng xung kích. Và cùng một sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Kế hoạch ban đầu của Trình Thất Sinh là nếu chưa đến mức đường cùng, tuyệt đối không động đến thứ v.ũ k.h.í tối thượng này.
Nhưng giờ đây, chẳng phải đã đến lúc “đường cùng” rồi sao?
Tổng thống Tần Trí: “Rõ, tuân theo Thần dụ.”
Giây tiếp theo...
—— ĐÙÙÙÙM!!!
Thành phố An Toàn Lam Hải đã phát động tấn công.
Ngay lập tức, thế giới trước mắt mọi người hóa thành một màu trắng lóa đến ch.ói mắt.
Sức công phá khủng khiếp đó đủ sức biến mọi thứ thành tro bụi trong nháy mắt.
Thế nhưng, nhờ có màng bảo vệ và 5000 Hạch tinh đang gồng mình chống đỡ, những người bên trong chỉ cảm nhận được một cơn chấn động dữ dội và nhìn thấy một thế giới trắng xóa đến tận cùng.
—— Khi ánh sáng trắng vụt tắt, trên mặt đất, bóng dáng của bất kỳ con tang thi nào cũng đã không còn tồn tại.
Không chỉ tang thi, mọi công trình kiến trúc xung quanh - ngoại trừ các Thành phố An Toàn - bất kể cao lớn đến đâu, dưới sức mạnh của thứ v.ũ k.h.í hủy diệt này, cũng tan biến như chưa từng tồn tại. Ngay cả con tang thi cấp bốn khổng lồ kia cũng chịu chung số phận.
Thi thể của con tang thi cấp bốn chẳng còn sót lại dấu vết nào, chỉ để lại một viên Hạch tinh cấp bốn màu xanh lục phát sáng tại vị trí đó. Cùng với nó là đống tro tàn và vô số những viên Hạch tinh lấp lánh trải dài trên mặt đất.
—— RẮC! RẮC!
Màng bảo vệ cấp bốn chỉ có thể trụ được vài giây, rồi lập tức vỡ vụn.
Meo Meo dựng ngược cả lông, cả người xù lên như một cục bông, vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Sống... sống rồi meo?
Không chỉ riêng cô nàng, mà tất cả mọi người đều ngơ ngác không kịp phản ứng.
Những đám tro bụi chất thành từng đống trên khu đất trống, nơi mà chỉ vài giây trước, vẫn còn là một tòa nhà nhỏ.
Thế giới bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
...
Tác giả có lời muốn nói:
[Đã chỉnh sửa vào ngày 20 tháng 3 lúc 00:22][tim]
[Sửa lại một chút bug về cấp độ tang thi nha moah moah]
Moah moah!
Tôi mới thêm một ngàn chữ để viết nốt đoạn cốt truyện đang dang dở, nên tốc độ gõ chữ bị chậm lại hu hu hu! Nhưng mà vì mới sắm cái đèn mới nên linh cảm lại dạt dào rồi! Vui ghê!
Tôi sẽ phát ngẫu nhiên 100 bao lì xì nhỏ cho các thiên thần nha ~
