Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn - Chương 60: Tang Thi (58)

Cập nhật lúc: 07/05/2026 14:05

Trên mặt đất im ắng lạ thường, trong nhóm chat cũng tĩnh lặng như tờ.

Những vị Thành chủ không có mặt tại hiện trường nhìn thấy tin nhắn cầu cứu của Meo Meo, cũng thấy được phản hồi từ Lam Hải.

Thế nhưng, vì chẳng hay biết sự tình ra sao nên không ai dám hé răng chen ngang. Họ sợ một câu nói vô thưởng vô phạt của mình lại làm trôi mất tin nhắn quan trọng, khiến các “đại lão” đang căng mình đối phó với tình huống khẩn cấp không kịp xem phản hồi của nhau.

Cũng chẳng phải vì ai nấy đều có ý thức cộng đồng cao đẹp gì cho cam. Chẳng qua đây rõ ràng là chuyện sống còn. Lỡ như hành động của họ vô tình gây hậu quả nghiêm trọng...

Nếu mấy “đại lão” kia xui xẻo mất mạng thì thôi, coi như xong chuyện. Chứ lỡ mà họ sống sót, cái kết sẽ là ôm mối thù không đội trời chung.

Thành phố An Toàn Chu Nguyệt bỏ cả truyện không đọc, ngồi trên giường thấp thỏm dán mắt vào màn hình.

Meo Meo cũng là Thành phố An Toàn cấp ba rồi, chuyện gì có thể khiến cô nàng phải kêu cứu t.h.ả.m thiết như vậy?

Hẳn phải là một cơn khủng hoảng kinh thiên động địa. Cô nàng phải trong tư thế sẵn sàng mọi lúc: chỉ cần hình đại diện của Meo Meo xám xịt đi, cô nàng sẽ lập tức mang Thành phố An Toàn của mình tẩu thoát khỏi thế giới này.

Thứ gì có thể khiến một Thành phố An Toàn cấp ba cũng không thể chạy thoát, thì việc tốt nhất là cong đuôi mà chạy cho lẹ.

Văn Hoa Hoa cũng chung cảnh ngộ, lo lắng đi đi lại lại quanh phòng. Dù mới trải qua thế giới thứ hai, nhưng ở thế giới trước có rất nhiều Thành phố An Toàn, nên hắn cũng tiếp xúc và gọi không ít người là “lão đại”.

Tuy nhiên, chỉ duy nhất khi gọi Lam Hải là “lão đại”, hắn mới thực sự xuất phát từ đáy lòng.

Cô ấy hùng mạnh, lại vô cùng hòa nhã, luôn thân thiện với đồng minh nhưng lại sắc sảo, không khoan nhượng với kẻ thù.

Mấy ngày nay, nhìn bề ngoài thì có vẻ hắn luôn xu nịnh, lấy lòng Lam Hải, không ngừng truyền đạt những thông tin moi được từ các Thành chủ khác cho cô, nhưng Lam Hải cũng đối xử rất hậu hĩnh với hắn đấy chứ!

Nếu không có Lam Hải, hắn đã c.h.ế.t đói từ tám đời nào rồi. Lam Hải còn hướng dẫn hắn cách quản lý cư dân, cách dùng cả uy lẫn ân để thu phục lòng người.

Hơn thế nữa, hắn coi cô là “lão đại”, nhưng cô chưa bao giờ tỏ thái độ bề trên với hắn. Thậm chí đôi khi, Văn Hoa Hoa còn lầm tưởng mình và Lam Hải “lão đại” có thể gọi là bạn bè.

Làm sao đây, làm sao đây, phải làm sao bây giờ?

Nếu Lam Hải “lão đại” bỏ mạng, hắn cũng chẳng dại gì mà nán lại thế giới này.

Nhưng tình hình của hắn mới vừa khấm khá lên chút đỉnh, cư dân cũng mới bắt đầu thích nghi với thế giới đầy rẫy tang thi này.

Giờ mà rời đi, nhỡ thế giới tiếp theo còn tồi tệ hơn thì biết sống sao?

Hắn trân trối nhìn dòng tin nhắn cuối cùng Lam Hải gửi cho mình.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Được thôi, bọn tôi đi quyết chiến đây, về chat sau nhé =v=]

Bên dưới là tin nhắn của hắn, nịnh nọt chúc “lão đại” lên đường bình an, hứa hẹn khi cô trở về sẽ buôn chuyện xả láng.

Văn Hoa Hoa c.ắ.n răng, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hắn đã đưa ra một quyết định táo bạo.

—— Trình Thất Sinh vừa thưởng thức xong “bữa tiệc” Thánh Đạn hoành tráng.

Đúng lúc đó, Aether bất ngờ lên tiếng:

“Thưa Thành chủ, Thành phố An Toàn Rau Mùi vừa chuyển cho Ngài 2315 Hạch tinh.”

“Hả?”

Trình Thất Sinh hướng mắt về phía màn hình ảo. Quả nhiên, màn hình hiện thông báo nhận được Hạch tinh kèm theo một lời nhắn.

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Lão đại không cần trả lời em đâu, cứ giữ lấy dùng cho việc khẩn cấp.]

Thành phố An Toàn Rau Mùi ——

Sau khi bấm nút chuyển Hạch tinh, Văn Hoa Hoa bắt đầu thấy hối hận.

Hắn ý thức được mình đang chơi một ván bài lớn và vô cùng rủi ro. Nếu thắng, hắn sẽ giành được thiện cảm từ Lam Hải; nhưng nếu thua, hắn coi như tiêu đời.

Đây là toàn bộ số Hạch tinh hắn có. Lỡ Lam Hải “lão đại” mà ngỏm, hắn cũng khỏi mong tẩu thoát.

“Trí não này, có lẽ chúng ta sẽ chôn thây ở thế giới này mất, ngươi có sợ không?”

Trí não đáp: “Trí não không có cảm xúc sợ hãi.”

Văn Hoa Hoa: “... Hu hu hu!”

Cái trí não được hắn tùy chỉnh thành hình dáng một cục bông màu hồng chầm chậm bay đến trước mặt hắn.

“Thưa Thành chủ, Ngài có tin nhắn mới.”

“Không thèm xem! Ta sắp c.h.ế.t rồi! Còn tâm trạng đâu mà xem tin nhắn!!”

“Rõ, đã tắt cuộc trò chuyện riêng với Thành phố An Toàn Lam Hải.”

Văn Hoa Hoa giật b.ắ.n người ngẩng phắt lên: “Khoan! Khoan đã! Lão đại của ta gửi tin nhắn sao?”

Hắn vội vàng mở màn hình ảo ra. Quả nhiên là tin nhắn từ Lam Hải.

Lam Hải đã từ chối nhận số Hạch tinh đó, kèm theo một dòng tin nhắn:

[Không cần đâu, đ.á.n.h xong rồi. Cảm ơn nhé, giờ tôi đang bận chút, lát nữa chat sau nha ~]

Văn Hoa Hoa: “... Á!”

A a a a!!!!!

Cược thắng rồi!!!!

Thực tế thì từ lúc kích hoạt Thánh Đạn đến giờ, thời gian trôi qua mới chỉ vỏn vẹn một phút.

Trong khi các Thành chủ khác đang nóng lòng chờ đợi, một tin nhắn mới rốt cuộc cũng hiện lên trong nhóm chat chung.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Xong việc rồi =v=]

Ngay lập tức, hàng loạt câu hỏi dồn dập từ các Thành chủ trút xuống như mưa. Ai nấy đều tỏ vẻ có cả tá điều muốn hỏi cho ra nhẽ.

Tuy nhiên, Trình Thất Sinh không để tâm đến cuộc trò chuyện trong nhóm nữa. Cô hướng ánh mắt ra bên ngoài Thành phố An Toàn.

“Chuyện... chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

Vô số cư dân chưa kịp rút vào Thành phố An Toàn, lúc này đang đứng giữa khoảng không mênh m.ô.n.g vắng lặng. Đập vào mắt họ chỉ là những viên Hạch tinh nằm vương vãi trên nền đất trống trơn. Trên gương mặt ai cũng hiện rõ sự hoang mang tột độ.

Có người lên tiếng hỏi, nhưng chẳng ai có thể đưa ra câu trả lời.

Đặc biệt, cư dân của Thành phố An Toàn Lam Diệp là những người bàng hoàng nhất.

Kể từ khi tận thế ập đến và Thành phố An Toàn xuất hiện, họ đã theo chân Hoàng đế bệ hạ của mình chu du qua nhiều thế giới. Họ đã chứng kiến những công nghệ vượt xa tầm hiểu biết của vương triều Lam Diệp, cùng với vô vàn loại v.ũ k.h.í hiện đại đáng gờm. Những thứ có thể bay lượn trên bầu trời, có thể đoạt mạng từ xa, hay san bằng cả một ngọn núi.

Thế nhưng, họ chưa từng chứng kiến thứ gì... khủng khiếp đến thế này.

Cảnh tượng vừa rồi hệt như thần thánh giáng trần tỏa ra luồng ánh sáng rực rỡ, khiến vạn vật tan biến trong chớp mắt.

Không còn x.á.c c.h.ế.t, không còn những tòa nhà đổ nát, thậm chí đến cả một lớp tro tàn cũng lơ thơ. Thi thể của vô số tang thi đã bốc hơi hoàn toàn, chỉ những ai tinh mắt mới lờ mờ nhận ra những hình bóng người nhạt nhòa in hằn trên mặt đất.

Chút bóng mờ nhỏ nhoi ấy là vết tích cuối cùng minh chứng cho sự tồn tại của những cái xác.

Đáng sợ tột cùng!

Đối với một vương triều phong kiến, cảnh tượng này quả thực giống hệt như... Không, đây rõ ràng là thần tích!

Nhiều cư dân của Thành phố An Toàn Lam Diệp quỳ rạp xuống đất, thành kính dập đầu dập trán về phía bầu trời xanh thẳm.

Những cao thủ siêu phàm nhờ địa vị cao hơn nên có tầm nhìn rộng hơn, hiểu biết cũng nhiều hơn đôi chút, nhưng vẻ mặt vẫn không giấu được sự kinh hãi.

May mắn thay, không có Thành chủ nào phải muối mặt vì phản ứng của cư dân nhà mình. Bởi lẽ bản thân họ còn bị sốc nặng hơn nhiều.

Lam Diệp gần như gục hẳn trên ngai vàng, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập thình thịch như muốn văng ra ngoài: “Đó... đó là 'Minh Mang Chi Khí' trong truyền thuyết sao?”

Hầu hết các đại thần đang đứng ở phía sau, chỉ có một số ít vẫn duy trì tư thế chắn trước mặt bảo vệ Hoàng đế.

Lúc này, ánh sáng trắng ch.ói lòa đã tan đi, mọi người mới có thể nhìn rõ cảnh tượng trước mắt. Cho dù có kinh hãi đến đâu thì họ cũng không đến mức hóa đá hoàn toàn.

Những vị đại thần giữ tư thế “hộ giá” lúc này chủ yếu là muốn Hoàng đế nhìn rõ mặt mình. Hoàng đế lâm nguy, thần t.ử xả thân hộ giá là đạo lý hiển nhiên. Dù hiểm nguy đã qua, thì công lao hộ giá này vẫn phải ghi nhận cho rõ ràng.

Vì thế, các vị đại thần vẫn giữ nguyên tư thế hộ giá, đồng thanh đáp: “Vâng, thưa Bệ hạ, xem ra đó chính là Minh Mang Chi Khí.”

Từ trước đến nay, Thành phố An Toàn Lam Diệp luôn nỗ lực tìm hiểu và thu thập thông tin về các nền văn minh hiện đại. Trong số đó, có rất nhiều Thành chủ từng nhắc đến một loại v.ũ k.h.í vô cùng đáng sợ.

Nó có thể khiến con người và các công trình trong một khu vực bốc hơi trong nháy mắt. Tầm sát thương của nó thậm chí có thể bao trùm toàn bộ một thành phố.

Các nền văn minh có những tên gọi khác nhau cho nó, nhưng triều đình Lam Diệp đã đặt cho nó cái tên “Minh Mang Chi Khí”, mang ý nghĩa: một khi đã kích hoạt, thứ còn lại chỉ là một khoảng không trắng xóa.

Tuy nhiên, ngay cả vị đại thần vinh dự đặt ra cái tên này cũng chưa một lần tận mắt chứng kiến Minh Mang Chi Khí.

Khi chạy trốn, ai mà có thời gian và khả năng mang theo loại v.ũ k.h.í sát thương hàng loạt như vậy cơ chứ?

Những người thuộc các nền văn minh hiện đại cũng chỉ nhắc đến nó qua loa vài câu mà thôi.

Lúc này đây, vị đại thần từng đặt tên cho “Minh Mang Chi Khí” đang sững sờ hơn bất kỳ ai. Ông ngây người đứng chôn chân tại chỗ, trừng trừng nhìn khoảng đất trống không phía dưới.

“Hóa ra, đây chính là Minh Mang Chi Khí...”

Hủy diệt mọi thứ, ngay cả một cái xác cũng không chừa lại. Rất nhiều người không thể kiểm soát được sự run rẩy của cơ thể.

Điều này chẳng liên quan gì đến chuyện gan dạ hay hèn nhát, mà hoàn toàn là phản ứng bản năng của con người.

Vừa rồi, tất cả họ đều nằm trong tầm bao phủ của thứ v.ũ k.h.í khủng khiếp ấy. Chỉ một chút nữa thôi, chính họ cũng đã hóa thành những vệt bóng mờ ảo in trên mặt đất kia.

Một vị đại thần cố kìm nén giọng nói run rẩy: “Bệ... Bệ hạ, Minh Mang Chi Khí này thật sự quá khủng khiếp. Vi thần cầu xin Bệ hạ hãy đưa vương triều rời đi để tránh họa...”

Cổ họng Lam Diệp giật lên một cái: “Không, chúng ta sẽ không rời đi.”

“Các khanh không rõ ngọn ngành. Minh Mang Chi Khí này là do Lam Hải tung ra để cứu nguy cho Thành phố An Toàn Meo Meo đấy.”

Tại sao Lam Hải lại cứu nền văn minh Người Mèo? Rõ ràng cô ấy có thể nhân lúc con tang thi cấp bốn tấn công Meo Meo để ung dung rút lui không sứt mẻ gì.

Nếu là vì Hạch tinh, cô ấy cũng có thể tung ngay một quả Minh Mang Chi Khí xuống mà chẳng cần nhắc Meo Meo bật màng bảo vệ.

Mấy ngày nay, bốn Thành phố An Toàn sát cánh hoạt động.

Các Thành phố An Toàn hoàn toàn có thể tính toán xấp xỉ số Hạch tinh thu được từ việc dọn dẹp tang thi dựa trên lực chiến của cư dân các bên.

Lam Hải hoàn toàn có thể án binh bất động, đợi đến khi màng bảo vệ của Meo Meo bị xuyên thủng, Lam Diệp và Khô Tinh tháo chạy.

Sau đó, cô có thể mua màng bảo vệ và tung ra Minh Mang Chi Khí. Đến lúc đó, toàn bộ chiến lợi phẩm, bao gồm cả số Hạch tinh mà Thành phố An Toàn Meo Meo đang cất giữ, đều sẽ thuộc về một mình Lam Hải.

Nhưng cô đã không làm vậy.

Cô yêu cầu Meo Meo kích hoạt màng bảo vệ để che chở cho tất cả mọi người, rồi mới khai hỏa Minh Mang Chi Khí.

Lúc này, trong nhóm chat, Meo Meo đang “meo meo” kêu gào điên cuồng. Xen lẫn trong đó là vô số câu hỏi dồn dập từ các Thành chủ không có mặt tại hiện trường.

Tuy nhiên, Meo Meo hoàn toàn ngó lơ bọn họ. Bộ lông đuôi xù như nhím của cô nàng vẫn chưa xẹp xuống.

Vì quá kích động, cô nàng “meo” liên hồi một tràng dài. Do cấu trúc câu quá lộn xộn, trí não không thể dịch nổi. Cô nàng phải khựng lại vài giây để lấy lại bình tĩnh, rồi mới khó nhọc thốt nên lời.

[Sống rồi meo meo meo! Cảm ơn Lam Hải, ngàn vạn lần cảm ơn cô!! Tôi cứ ngỡ mình bỏ mạng ở đây rồi meo meo meo!]

Lam Diệp và Khô Tinh đều dán mắt vào nhóm chat, chờ xem Lam Hải sẽ hồi đáp ra sao. Một lát sau, tin nhắn của Lam Hải mới hiện lên.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: @Thành phố An Toàn Meo Meo Không có gì đâu, chúng ta là đồng minh mà ~]

Phù!!!

Lam Diệp thở hắt ra một hơi thật dài, nhẹ nhõm đến mức suýt trượt khỏi ngai vàng, may mà có mấy vị đại thần nhào tới đỡ kịp.

“Cô ấy... cô ấy nói là đồng minh với Meo Meo.”

“Lam Hải ra tay cứu giúp Meo Meo là vì mối quan hệ đồng minh.”

Khóe miệng Lam Diệp cong lên, nụ cười ngày một rạng rỡ. Các vị đại thần xung quanh không thấy có gì sai trái, cũng hùa theo, nở nụ cười tươi rói.

Lam Hải đâu chỉ là đồng minh của Thành phố An Toàn Meo Meo. Thành phố An Toàn Lam Diệp của họ cũng là đồng minh của Lam Hải cơ mà!

Ở bên cạnh, Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo cũng đang dán mắt vào hai chữ “đồng minh”.

Thực ra, anh ta chưa từng tin vào cái gọi là liên minh. Giữa các Thành chủ có thể tồn tại mối quan hệ hợp tác, nhưng với Lõi Thành phố An Toàn, tất cả mọi người đều có khả năng là kẻ thù của nhau.

“Đồng minh” ư?

Chẳng qua chỉ là một sự gắn kết lợi ích, vừa hợp tác vừa dè chừng lẫn nhau mà thôi.

Kẻ nào tin vào mối quan hệ đồng minh mới là kẻ ngốc.

Thế nhưng... Lam Hải lại thực sự cứu đồng minh của mình!

Và họ cũng không cần phải lo lắng Lam Hải ủ mưu gì sâu xa. Nếu Lam Hải thật sự có tâm địa xấu xa, thì ai có thể ngăn cản cô ấy đây!

Lần đầu tiên, Khô Tinh nhận ra mình đã bắt đầu nhen nhóm niềm tin vào chữ “đồng minh”.

Niềm tin này không xuất phát từ tình cảm, mà là từ suy nghĩ: “Cô ấy dư sức g.i.ế.c mình nhưng lại không làm vậy, chắc chắn là đã coi mình như đồng minh thật sự rồi!”

Cả ba tòa Thành phố An Toàn lúc này đều thở phào nhẹ nhõm vì đã đồng ý liên minh.

Giờ phút này, dù cô có muốn nẫng tay trên toàn bộ Hạch tinh, cũng chẳng Thành chủ nào dám ý kiến.

Tất nhiên, Trình Thất Sinh sẽ không bao giờ làm trò đó. Điều cô hướng tới luôn là lợi ích lâu dài, chứ không phải tư duy thiển cận như vậy. Đương nhiên, Trình Thất Sinh có thể tự tin phát biểu như vậy là bởi vì viên Hạch tinh của con tang thi cấp bốn kia chắc chắn đã là của cô. Nhờ thế, cô có thể thong thả lên kế hoạch tác chiến.

Viên Hạch tinh này là đủ để Thành phố An Toàn Lam Hải thăng cấp rồi.

Cổng thành mở toang, đội quân Lam Hải rầm rập bước ra, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng ba chân bốn cẳng chạy trốn về thành lúc trước.

Trong khi đó, ở khu vực vòng ngoài, từng nhóm người dân địa phương Nhung Tinh vẫn còn đắm chìm trong cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi.

“Thần tích!!”

“Đó chắc chắn là thần phạt do Thần Sáng Thế giáng xuống!!”

“Ngô Thần vĩ đại đã cứu rỗi chúng ta!!”

Người dân Nhung Tinh chưa từng sở hữu loại v.ũ k.h.í nào tương tự.

Rất nhiều người dân địa phương, cùng với một số người ngoài hành tinh, đã quỳ rạp xuống, hướng lên bầu trời cầu nguyện.

Miệng họ lâm râm những lời răn dạy về sự vĩ đại của Thần Sáng Thế từ Thần Điện.

Nhiều người trong số họ vốn là trí thức trước khi tận thế xảy ra. Chỉ cần động não suy nghĩ một chút, họ hoàn toàn có thể đoán được nguồn sức mạnh kinh hoàng đó xuất phát từ một loại v.ũ k.h.í tối tân, chứ chẳng phải thần phạt gì.

Thế nhưng, họ lại chọn cách bấu víu vào niềm tin về sự trừng phạt của thần linh. Bởi lẽ, trở thành tín đồ của Thần Sáng Thế đồng nghĩa với việc được gia nhập Lam Hải, được nắm lấy cơ hội sống sót thực sự.

Dù đó là thần phạt hay chỉ là v.ũ k.h.í, thì sức mạnh hủy diệt ấy đã quá đủ để khiến bất cứ ai cũng phải thần phục và trở thành một tín đồ trung thành.

Trên lưới tín đồ của Trình Thất Sinh, từng điểm sáng nhỏ bé dần hiện ra, nhấp nháy đầy sức sống. Số lượng điểm sáng tăng lên không ngừng, kết nối với nhau tạo thành một mạng lưới rực rỡ.

Đến lúc này, cô mới thực sự nở một nụ cười mãn nguyện.

Những tín đồ này mới chính là nguồn sức mạnh thực sự của cô.

Tần Trí đang xin ý kiến về bước đi tiếp theo.

Dù sao thì Trình Thất Sinh cũng đã theo dõi bà từ nhỏ đến lớn, nên vừa nghe câu hỏi, cô đã đoán ngay được ngụ ý bên trong là “Có nên thủ tiêu luôn ba Thành phố An Toàn kia không” hay “Dọa cho họ một trận rồi ẵm trọn chiến lợi phẩm”.

“Không, các con của ta.”

“Họ sẽ là đồng minh của chúng ta, những người sát cánh chiến đấu và trao đổi thông tin với chúng ta. Thông qua những đồng minh này, chúng ta sẽ thu hoạch được nhiều hơn thế nữa.”

Vì chỉ có những người có đức tin mới có thể thực sự trở thành cư dân của cô, nên cô không thể áp dụng phương pháp của các nền văn minh khác: liên tục thu nạp lực lượng từ những nền văn minh mới, biến cư dân của họ thành bia đỡ đạn cho nền văn minh của mình.

Thế nhưng, con người vẫn luôn có cách giải quyết mọi khó khăn, phải không?

Dù không thể dung nạp lượng lớn cư dân từ các nền văn minh khác, nhưng bù lại, cô có thể biến những Thành phố An Toàn khác thành đồng minh của mình.

Trình Thất Sinh ân cần xoa đầu Tần Trí.

Cô sẽ trở thành một đồng minh tuyệt vời, bảo vệ và chăm sóc những người bạn đồng hành của mình, trở thành một sự tồn tại được tất cả đồng minh công nhận. Và dưới sự bảo hộ của những đồng minh này, các tín đồ của cô sẽ được an toàn với mức thương vong thấp nhất.

“Rõ, thưa Ngô Thần.”

Tần Trí cảm nhận được hơi ấm áp dịu dàng lan tỏa từ vị thần vĩ đại, dường như bà nghe thấy tiếng thì thầm vọng về từ phương xa:

—— “Chuẩn bị sẵn sàng nhé, con của ta.”

—— “Lam Hải rồi sẽ vươn mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”

Tác giả có lời muốn nói:

Hú hồn hú vía! Suýt thì trễ hạn điểm danh lấy chuyên cần!

Phát ngẫu nhiên 100 bao lì xì nhỏ cho các thiên thần nha ~

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.