Tôi Dậy Sớm Nấu Cơm Cho Anh, Anh Lại Đem Cho Tiểu Tam Ăn - 5
Cập nhật lúc: 14/08/2026 01:01
“Em sẽ không vì vài bức ảnh mà c.ắ.n c.h.ặ.t không buông như vậy.”
Tôi đáp.
“Trước đây tôi tưởng anh có ăn cơm tôi nấu.”
Hơi thở của anh bên kia điện thoại trở nên gấp gáp.
“Sau này tôi mới biết, một mình tôi nuôi dạ dày của cả hai người.”
“Tiện thể còn nuôi lớn luôn sự trơ trẽn của hai người.”
Tôi cúp máy.
Không bao lâu sau, Kiều Phù đăng một bài tuyên bố dài.
Cô ta tự nhận mình là nạn nhân bị chính thất dùng quyền thế và tài nguyên chèn ép.
Cô ta khẳng định toàn bộ nội dung đều do bản thân độc lập sáng tạo, chưa từng vi phạm bản quyền.
Thế nhưng ngay dưới phần bình luận đã có người hỏi.
Nếu tất cả đều tự làm, tại sao vết nứt trên mặt bàn bếp và cả vết sứt trên bộ đĩa trong những video khác nhau lại trùng khớp với các tác phẩm cũ của studio Ôn Yến Thư.
Vài hôm sau, Thịnh Mạn Thanh tìm đến studio.
Chị đặt một thùng carton xuống trước mặt tôi rồi đẩy sang.
“Bộ đồ ăn bằng bạc là của hồi môn em mang sang nhà chồng.”
“Em giữ cho kỹ.”
“Còn khoản vay xử lý thế nào thì cứ nghe luật sư.”
Trước khi đi, chị hơi chần chừ.
“Tối qua Kiều Phù tới nhà mẹ chị.”
“Cô ta nói mình có thai.”
Tôi ngẩng lên.
“Thịnh Doãn Thành biết chưa?”
“Cô ta nói ngay trước mặt nó.”
“Nó bảo phải đến bệnh viện kiểm tra trước.”
Tôi gật đầu.
“Em biết rồi.”
Thịnh Mạn Thanh nhìn tôi như muốn tìm một dấu hiệu sụp đổ nào đó trên mặt tôi.
Nhưng tôi chỉ bê thùng đồ cất vào tủ.
Trong bảng mốc thời gian sự việc, tôi thêm một dòng “Có thai, cần xác minh”.
Ngoài ra, không có điều khoản nào trong thỏa thuận ly hôn bị thay đổi.
Tối đó, Thịnh Doãn Thành gửi hơn mười tin nhắn.
Những tin đầu anh giải thích Kiều Phù có thể hiểu nhầm, bởi họ vẫn luôn dùng biện pháp an toàn.
Những tin tiếp theo anh nói ngay cả nếu đứa bé có thật, điều đó cũng không có nghĩa anh muốn cưới cô ta.
Tin cuối cùng hỏi tôi có thể về nhà nói chuyện t.ử tế với anh không.
Tôi chuyển tất cả cho Kỳ Lan.
Chị trả lời rất ngắn.
“Không tranh luận chuyện đứa bé.”
“Chỉ tập trung vào ly hôn và khoản nợ.”
“Đừng thay anh ta xử lý mối quan hệ mới.”
Tôi làm đúng như lời chị.
“Bản thảo thỏa thuận đã gửi.”
“Khoản vay phải được thanh toán đúng hạn.”
“Những chuyện khác không còn liên quan đến tôi.”
Thịnh Doãn Thành gửi tới một đoạn ghi âm dài.
Tôi không mở.
Suốt ba năm, tôi đã nghe đủ những lời giải thích kiểu ấy.
Cơm nguội vì bận họp.
Cổ áo có mùi nước hoa vì thang máy đông.
Cuối tuần không về vì đi tiếp khách.
Đoạn ghi âm mới vẫn nằm dưới cùng với dấu chưa đọc.
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
Sáng hôm sau, tôi đến ngân hàng xin trích xuất toàn bộ hồ sơ liên quan đến khoản bảo lãnh.
Chuyên viên phụ trách lật từng trang giấy lưu từ thời điểm ký hợp đồng.
Cô ấy hỏi lúc đó tôi có được giải thích đầy đủ về mục đích sử dụng vốn hay không.
Tôi nói mình chỉ từng xem dự toán sửa sang cửa hàng mới.
Chi tiết tài khoản nhận tiền thì chưa bao giờ được thấy.
Cô ấy mở bản ghi âm cuộc gọi xác minh trong hệ thống.
Trong đoạn ghi âm, một nhân viên ngân hàng từng gọi để xác nhận bổ sung mục đích sử dụng khoản vay.
Sau khi kết nối, một giọng đàn ông nói rằng tôi đang ở phòng chụp, đã ủy quyền cho chồng trả lời thay.
Giọng đó là của Thịnh Doãn Thành.
Tôi nhìn sang đơn đăng ký.
Số điện thoại của tôi bị ghi sai đúng một chữ số.
Vẻ mặt chuyên viên lập tức nghiêm lại.
“Chữ ký trên hồ sơ thế chấp đúng là chữ ký tay của chị.”
“Thủ tục đăng ký bảo đảm cũng có hiệu lực.”
“Nhưng cuộc gọi xác minh bổ sung lại không hề liên hệ trực tiếp với chủ tài sản.”
“Việc ai sửa số điện thoại phải được đối soát lại.”
“Chị có thể nộp đơn khiếu nại để ngân hàng rà soát hồ sơ giấy và nhật ký xử lý của nhân viên.”
Tôi ký đơn ngay tại quầy.
Vừa bước ra khỏi chi nhánh, điện thoại của Thịnh Doãn Thành đã gọi đến.
“Em tới ngân hàng làm gì?”
“Kiểm tra bảo lãnh của tôi.”
“Chuyên viên bên đó vừa gọi cho anh.”
“Yến Thư, chuyện này không cần phải làm ầm lên thành chuyện gian lận bảo hiểm đâu.”
“Lúc đó anh chỉ sợ em đang chụp ảnh, không tiện nghe máy.”
“Tức là anh có thể trả lời thay tôi về mục đích sử dụng vốn?”
“Chúng ta là vợ chồng.”
“Anh biết em đồng ý.”
“Đồng ý dùng căn hộ làm bảo lãnh không có nghĩa là đồng ý cho anh tự sửa thông tin liên lạc của tôi.”
“Cũng không có nghĩa anh được tự trả lời thay tôi về dòng tiền.”
“Lại càng không đồng nghĩa với việc tôi cho phép anh lấy tiền sửa cửa hàng đi thuê nhà cho Kiều Phù.”
Anh nói rất nhanh.
“Khoản đó anh sẽ bù.”
“Nếu ngân hàng truy cứu, nhân viên xử lý hồ sơ cũng sẽ bị liên lụy.”
“Con người ta mới sinh con, em nỡ sao?”
Tôi đứng trước cửa kính của chi nhánh ngân hàng, nhìn những giao dịch viên đang làm việc bên trong.
“Nhân viên làm sai quy trình phải chịu trách nhiệm gì là chuyện ngân hàng quyết định.”
“Anh đem con của một người xa lạ ra để khuyên tôi gánh nợ thay mình cũng vô ích.”
Anh im một lát rồi nói.
“Trước đây em là người biết thông cảm nhất.”
“Tôi từng thông cảm vì nghĩ anh tăng ca.”
“Cho nên chưa bao giờ đến công ty hỏi hộp cơm tôi làm đã đi đâu.”
“Và kết quả thế nào?”
Bên kia im bặt.
Tôi cúp máy, gửi thêm bản tường trình cho Kỳ Lan.
Chiều cùng ngày, nhân viên từng xử lý hồ sơ chủ động liên hệ.
Anh ta thừa nhận Thịnh Doãn Thành đã dùng danh nghĩa chồng tôi để yêu cầu sửa số điện thoại.
