Tôi Dậy Sớm Nấu Cơm Cho Anh, Anh Lại Đem Cho Tiểu Tam Ăn - 6
Cập nhật lúc: 14/08/2026 01:01
Anh nói tôi đang đi chụp ở tỉnh xa, trong khi khoản thanh toán cho cửa hàng mới lại sắp tới hạn.
Nhân viên vì muốn xử lý nhanh nên không yêu cầu xác minh qua video lần nữa.
Bản giải trình ấy chưa đủ để lập tức hủy giao dịch thế chấp.
Nhưng ít nhất nó chứng minh quá trình xác minh bổ sung và mục đích sử dụng vốn có điểm bất thường.
Ngân hàng gửi thông báo yêu cầu bên vay phải giải trình trong thời hạn quy định và bổ sung tài liệu hợp lệ.
Thịnh Doãn Thành sợ công ty phát hiện dòng tiền đã đi đâu nên lập tức nộp kế hoạch trả nợ trước hạn.
Đêm hôm đó, lần đầu tiên anh không tới studio hay nhắn tin khuyên tôi về nhà.
Sáng hôm sau, anh rao bán chiếc ô tô của mình trên một nền tảng đồ cũ.
Chuyện Kiều Phù m.a.n.g t.h.a.i sau đó cũng bị xác minh là giả.
Cô ta tải một phiếu kết quả xét nghiệm trên mạng rồi sửa tên, muốn ép Thịnh Doãn Thành phải cho mình một câu trả lời.
Định dạng mã bệnh viện sai rất rõ.
Kỳ Lan chỉ nhìn qua đã nhắc tôi tuyệt đối không được phát tán tài liệu này.
Nếu thật sự cần thì phải yêu cầu xác minh qua kênh hợp pháp.
Dù vậy, Thịnh Doãn Thành đã tin hoàn toàn trong suốt hai ngày.
Hai ngày đủ dài để anh đưa ra lựa chọn.
Anh xin nghỉ phép giúp Kiều Phù.
Anh đưa cô ta đi xem nhà.
Anh còn chuyển một khoản tiền từ tài khoản chung ra ngoài.
Nội dung ghi chú chỉ có bốn chữ.
“Xoay xở dự án.”
Thông báo ngân hàng hiện lên đúng lúc tôi đang chụp mẫu cho một thương hiệu nội thất trẻ em.
Trong studio dựng một chiếc giường gỗ nhỏ.
Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng, phủ xuống bối cảnh như một tầng sương.
Tôi tạm dừng buổi chụp, liên hệ Kỳ Lan để xin áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời nhằm bảo toàn tài sản.
Sau đó tôi gửi lịch sử chuyển khoản cho Thịnh Doãn Thành.
“Phiền anh giải trình tên dự án và căn cứ nhận tiền.”
Anh trả lời.
“Sức khỏe Kiều Phù không tốt.”
“Anh chỉ cho cô ấy mượn tạm.”
“Em đừng soi từng khoản rồi tra hỏi như vậy.”
“Tài sản chung có một nửa của tôi.”
Anh nhắn lại.
“Vợ chồng mà còn phân em với anh để làm gì?”
Nhìn câu ấy, tôi bất chợt nhớ tới hộp cơm đầu tiên của ba năm trước.
Hôm đó, trước khi đi làm, Thịnh Doãn Thành ôm tôi ngay cửa rồi cười nói có vợ thật hạnh phúc.
Tôi đứng nhìn cửa thang máy khép lại, tin rằng thứ mình đưa anh là yêu thương.
Khi ấy anh cũng từng nói người một nhà thì không cần tính của em hay của anh.
Ba năm sau, đứng trước một khoản tiền bị tự ý chuyển đi, anh vẫn dùng nguyên câu đó với tôi.
Sau khi tòa án thụ lý yêu cầu bảo toàn tài sản, Thịnh Doãn Thành lao thẳng tới studio.
Lần này không có hoa.
Gương mặt anh cũng chẳng còn chút ôn hòa nào.
“Em đóng băng tài khoản thì anh làm việc kiểu gì?”
Tôi ra hiệu cho trợ lý tạm dừng rồi mời anh ra hành lang.
“Tài khoản nhận lương của anh không bị đóng băng.”
“Chỉ có phần tiết kiệm chung anh tự ý chuyển đi bị giữ lại.”
“Trong đó phần lớn là tiền anh kiếm!”
“Căn hộ trước hôn nhân của tôi đứng ra bảo lãnh cho anh.”
“Tôi giảm lịch chụp ngoại cảnh để lo gia đình.”
“Tôi còn chụp quảng cáo miễn phí cho công ty anh.”
“Tiền bạc và công sức tôi bỏ ra không vì anh không nhìn thấy mà tự biến mất.”
Anh nghiến răng.
“Em nhất định phải ép anh đến đường cùng?”
“Trả tiền.”
“Ly hôn.”
“Cả hai đều là việc anh làm được.”
Anh đưa tay định giữ cổ tay tôi.
Tôi lập tức quát.
“Buông ra.”
Mọi người trong phòng chụp đồng loạt nhìn ra.
Thịnh Doãn Thành thả tay, cố nén giận.
“Em phải để người khác nhìn trò cười này mới vừa lòng sao?”
“Người vừa động tay là anh.”
Mục Đồng cầm điện thoại bước tới.
“Hành lang có camera.”
“Anh Thịnh muốn làm tiếp không?”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Trong mắt không có hối hận.
Chỉ có cảm giác xa lạ của một người vừa phát hiện quyền kiểm soát quen thuộc đã không còn tác dụng.
“Ôn Yến Thư, rồi em sẽ hối hận.”
Tôi đáp.
“Anh nên lo xem tiền thưởng tháng sau có đủ trả khoản vay không trước.”
Anh bỏ đi.
Tôi quay lại sau máy ảnh.
Diễn viên nhí đang ôm gối, rụt rè hỏi.
“Chị ơi, chú vừa nãy có quay lại nữa không ạ?”
“Sẽ không ảnh hưởng đến em đâu.”
Tôi chỉnh lại đèn rồi tiếp tục công việc.
Bộ ảnh hôm ấy được khách hàng duyệt ngay vòng đầu.
Họ còn đặt tiếp gói chụp cho mùa sau.
Mục Đồng ký xong xác nhận rồi mua cho tôi một bát mì nóng.
Ăn được nửa bát, tôi mới chợt nhận ra suốt ba năm kết hôn, đây là lần đầu tiên giữa một ngày làm việc tôi được ăn bữa trưa còn nóng hổi.
Chưa bao lâu sau, người phụ trách khách hàng gọi tôi sang một góc.
Chị không hỏi người ngoài hành lang là ai.
Chị chỉ hỏi một câu liên quan đến công việc.
“Tuần sau em còn đi chụp ngoại cảnh ở tỉnh bên được không?”
“Nếu chuyện gia đình ảnh hưởng lịch trình, bên chị phải đổi nhiếp ảnh gia.”
Tôi nhìn các đồng nghiệp đang tháo bối cảnh.
Ba năm qua, tôi đã từ chối quá nhiều dự án xa nhà.
Thịnh Doãn Thành luôn nói căn nhà ấy không thể thiếu tôi.
Nhưng cái gọi là không thể thiếu thật ra chỉ là anh không tìm được áo sơ mi, không ai đóng gói bữa sáng, hoặc sau buổi tiếp khách không có sẵn canh giải rượu.
Khách hàng sẽ không vì hôn nhân tôi tan vỡ mà mặc định tôi mạnh mẽ hơn.
Họ chỉ cần biết tôi có hoàn thành được công việc hay không.
Tôi trả lời ngay.
“Em đi được.”
“Tối nay em gửi phương án chụp.”
“Ngày mai chốt thiết bị.”
“Trợ lý và chuyên viên ánh sáng bên em tự bố trí.”
Người phụ trách gật đầu.
“Vậy không đổi nữa.”
Tôi trở về bàn, đưa chuyến công tác vào lịch làm việc.
Mục Đồng nhìn ngày rồi nhắc đó vốn là sinh nhật mẹ Thịnh.
Tôi lấy điện thoại, hủy nhà hàng cùng bánh kem đã đặt trước.
Khi tiệm bánh hỏi lý do hoàn tiền, tôi chọn mục “Thay đổi lịch trình”.
Những năm trước, sinh nhật mẹ Thịnh luôn do tôi lo.
