Tôi Là Con Gái Của Nữ Phụ Ác Độc - 11
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:06
Sau khi nghe xong khẩu cung Tổ mẫu khen tôi làm việc chu đáo. Nhưng ngay sau đó bà lại tiện tay đẩy hết tội lỗi lên người Triệu di nương. Mà Triệu di nương…cũng đã nhận tội, thậm chí còn không kêu oan chỉ quỳ dưới đất khóc lóc cầu xin:
- Xin lão phu nhân và phu nhân thương xót Nhị tiểu thư. Mọi chuyện đều do một mình thiếp làm.
Tổ mẫu lập tức quyết định bán cả Triệu di nương và Bảo Vân đi. Ngay lúc ấy nhị muội đỏ hoe hai mắt chạy tới trước mặt tôi. Nàng quỳ xuống khóc đến mức gần như không nói nên lời.
- Tỷ tỷ…xin tỷ cứu dì ấy…Muội biết những chuyện dì làm với mẫu thân, c.h.ế.t mười lần cũng không đủ…Nhưng… bà ấy làm tất cả đều vì muội…
Tôi cau mày.
- Muội nói vậy là có ý gì?
Nhị muội khóc hồi lâu mới nghẹn ngào đáp:
- Dì nói…mẫu thân muốn gả muội cho Lưu Thị lang Bộ Binh làm thiếp. Ông ta hơn sáu mươi tuổi rồi, nghe nói đã hành hạ c.h.ế.t hơn mười tiểu thiếp…Dì bị ép đến đường cùng mới làm như vậy…
Tôi im lặng, một lúc lâu sau mới khẽ hỏi:
- Nhị muội, mẫu thân đối xử với muội không tốt sao?
Nàng vừa khóc vừa lắc đầu.
- Muội biết mẫu thân rất tốt, muội cũng tin người. Nhưng dì nói chuyện này liên quan tới cả đời muội…bà ấy không dám đ.á.n.h cược…
Tôi nhìn nàng thật lâu, trong lòng chỉ thấy lạnh lẽo. Vì sao hai mẹ con họ lại dễ dàng tin vào những chuyện hoang đường như vậy? Nói cho cùng…chẳng qua cũng chỉ vì lợi ích của bản thân mà thôi. Tôi lạnh nhạt hỏi:
- Mẫu thân từng nhắc tới hôn sự của muội chưa? Từng nói muốn gả muội cho Lưu đại nhân chưa?
Nhị muội ngơ ngác lắc đầu.
- Không…là dì nói với muội. Giờ nghĩ lại…chắc là có người lừa bà ấy…
Tôi nhìn thẳng vào nàng từng chữ rõ ràng:
- Nhị muội, có cứu được Triệu di nương hay không…phụ thuộc vào chính muội. Nếu muội tìm ra kẻ đã lừa bà ấy vậy vẫn còn cơ hội xoay chuyển.
Nhị muội khóc nức nở.
- Tỷ tỷ…muội không làm được…
Tôi bình tĩnh nhìn nàng, ánh mắt không hề d.a.o động.
- Vậy thì…muội không cứu được Triệu di nương.
Triệu di nương đã c.h.ế.t. Tin tức truyền đến như một tiếng sét giữa trời quang. Khi tôi chạy tới, trước cửa viện của bà ta đã chật kín người. Nhị muội quỳ gục trên mặt đất, tóc tai rối bời, hai mắt đỏ ngầu vì khóc quá nhiều. Vừa nhìn thấy mọi người, nàng liền như phát điên mà lao tới, giọng nói khàn đặc đến mức gần như vỡ vụn.
- Là phụ thân! Chính phụ thân sai dì ấy hãm hại mẫu thân! Sau khi chuyện bại lộ, dì ấy bị ép đến đường cùng nên mới phải tự vẫn!
Lời này vừa dứt, sắc mặt tổ mẫu lập tức trắng bệch. Bà quát lớn:
- Bịt miệng nó lại! Con bé này điên rồi!
Mấy bà t.ử vội vàng tiến lên giữ c.h.ặ.t Nhị muội. Nàng vẫn khóc đến tê tâm liệt phế, vừa vùng vẫy vừa gọi tên mẹ ruột. Cuối cùng, tiếng khóc ấy chỉ còn lại những âm thanh ú ớ mơ hồ sau lớp khăn bị nhét vào miệng. Tổ mẫu nhắm mắt lại, cả người như già đi mấy tuổi.
- Đưa Nhị tiểu thư về phòng. Không có lệnh của ta, không được để nó bước ra ngoài nửa bước.
Mọi người đều hiểu, có những lời, một khi đã nói ra thì không thể thu lại được nữa. Mà những lời vừa rồi của Nhị muội… đủ để khiến cả phủ Đại tướng quân long trời lở đất. Mẹ tôi đứng ở một bên, sắc mặt bà tái nhợt, đôi mắt vốn luôn dịu dàng nay lại phủ lên một tầng lạnh lẽo hiếm thấy. Bà không khóc, cũng không làm loạn chỉ lặng lẽ nhìn phụ thân. Ánh mắt ấy bình tĩnh đến đáng sợ. Phụ thân lại không dám nhìn thẳng vào bà, chỉ quay đầu sang chỗ khác. Ngoại tổ mẫu thấy vậy, khẽ nắm lấy tay mẹ tôi, giọng nói ôn hòa mà đau lòng:
- Con dâu à…con đã chịu quá nhiều uất ức rồi. Nhưng cái nhà này vẫn cần con quản lý. Đừng để những kẻ lòng dạ nhơ bẩn kia được như ý.
Tổ mẫu cũng thở dài trong giọng nói tràn đầy vẻ mệt mỏi.
- Con dâu…đối với ta, danh tiếng của phủ Đại tướng quân và tiền đồ của Vân Sơn mới là quan trọng nhất. Những thứ khác… đều có thể từ từ tính toán.
Mẹ tôi cúi đầu hành lễ.
- Con hiểu.
Giọng nói của bà vẫn dịu dàng như mọi khi, dường như những sóng gió vừa qua chưa từng tồn tại.
- Con sẽ không khiến mẫu thân phải lo lắng.
Tổ mẫu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Mà tôi đứng bên cạnh, trong lòng lại dâng lên một cảm giác chua xót không nói nên lời. Mẹ tôi…rốt cuộc phải mạnh mẽ đến mức nào mới có thể bình tĩnh như vậy? Buổi tối hôm ấy sau khi mọi người đã lui đi, tôi mới lặng lẽ đến chính viện. Mẹ đang ngồi dưới ánh đèn, chậm rãi thêu một chiếc khăn tay. Ánh nến vàng nhạt phủ lên gương mặt bà, dịu dàng như nước. Tôi ngồi xuống bên cạnh, nhỏ giọng hỏi:
- Mẹ…người định làm gì tiếp theo?
Động tác trong tay mẹ khựng lại. Bà ngẩng đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
- Con gái ngốc, chỉ cần nóng vội một chút thôi, đại cục sẽ bị hủy hoại. Từ trước đến nay, người thua cuộc luôn là kẻ mất bình tĩnh trước.
Tôi cúi đầu, không nói gì. Mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
- Con cũng đã đến tuổi xuất giá. Việc quan trọng nhất bây giờ là tìm cho con một mối nhân duyên tốt. Dựa vào quyền thế của phủ Đại tướng quân, mẹ nhất định sẽ chọn cho con một người đáng tin cậy.
Nghe vậy, sống mũi tôi bất giác cay xè. Rõ ràng người chịu nhiều tổn thương nhất là bà thế nhưng điều bà nghĩ tới đầu tiên… vẫn là tôi. Trong lòng tôi dâng lên cảm giác áy náy khó tả. Dường như nhận ra suy nghĩ của tôi, mẹ khẽ cười.
- Con không cần cảm thấy có lỗi. Chỉ cần ta còn là phu nhân của Đại tướng quân…ta sẽ không cảm thấy mình chịu thiệt.
Ánh mắt bà sáng lên dưới ánh nến, kiên định đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
- Vị trí này…ta sẽ giữ thật c.h.ặ.t. Ta tuyệt đối không để bất kỳ kẻ lòng dạ xấu xa nào lợi dụng cơ hội để trục lợi.
Nói đến đây, mẹ lại mỉm cười.
- Cho nên…con không cần quan tâm chuyện trong phủ nữa. Hãy thường xuyên qua lại với Dao Giang. Đừng vì những chuyện bẩn thỉu này mà hao tâm tổn sức.
Nhìn vẻ tự tin trên gương mặt bà, cuối cùng tôi cũng gật đầu.
- Vâng.
