Tôi Là Con Gái Của Nữ Phụ Ác Độc - 10
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:06
Tổ mẫu bước tới. Bà nắm lấy tay mẹ, trong mắt tràn đầy đau lòng.
- Công chúa nói đúng. Nếu chúng ta không tin con thì còn ai tin con nữa? Chờ tìm ra kẻ đứng sau chuyện này…ta nhất định không tha cho hắn!
Nghe vậy, mẹ chỉ khẽ cười. Ánh mắt bà dịu dàng hơn bình thường rất nhiều. Sau đó quay sang nhìn tôi.
- Hựu Ninh, con đưa mẹ về chính viện nghỉ ngơi đi. Những chuyện còn lại…để tổ mẫu con xử lý.
Tôi khẽ c.ắ.n môi, trong lòng vẫn còn đầy không cam lòng. Tôi không muốn tổ mẫu tiếp tục che chở cho cha nhưng mẹ chỉ lắc đầu thật nhẹ. Ánh mắt ấy giống như đang nói với tôi "Đủ rồi." Diêu Giang đứng phía sau cũng khẽ gật đầu, ý bảo tôi cứ yên tâm. Tôi đành đỡ mẹ rời khỏi căn phòng hỗn loạn kia. Dọc theo hành lang dài trở về chính viện, ánh nắng chiều đã nhạt dần. Hai mẹ con chúng tôi chậm rãi bước đi. Một lúc lâu sau mẹ mới nhẹ giọng nói:
- Hựu Ninh, một cánh tay không thể vặn nổi bắp đùi.
Tôi im lặng, mẹ lại mỉm cười:
- Chúng ta không chống lại được tổ phụ và tổ mẫu. Mà bọn họ… cũng không chống lại được hoàng quyền.
Tôi ngẩng đầu nhìn bà. Ánh mắt mẹ vẫn bình tĩnh như nước.
- Hôm nay, Trường Bình công chúa đích thân đứng ra. Đó không chỉ là ý của riêng bà ấy mà còn đại diện cho hoàng thất.
Nói đến đây, mẹ khẽ đưa tay vuốt tóc tôi. Trong mắt bà hiện lên vẻ dịu dàng cùng biết ơn.
- Điều may mắn lớn nhất của mẹ con chúng ta…chính là con đã kết giao được với Diêu Giang công chúa. Hựu Ninh, tình cảm giữa người với người là thứ quý giá nhất. Sau này, con nhất định phải biết trân trọng.
Tôi tựa đầu lên vai mẹ khẽ cười:
- Con biết mà.
Cho dù mẹ không nói…tôi cũng hiểu rất rõ. Bởi vì trong cuốn sách kia sau khi phủ họ Lý sụp đổ người duy nhất dám đứng ra đòi lại công bằng cho tôi…chính là Diêu Giang. Sau khi trở về sân chính, mẹ vừa uống t.h.u.ố.c xong đã lập tức sai người gọi nha hoàn đã la hét lúc ở tiểu hoa viên tới. Nàng ta tên là Bảo Vân, ba năm trước được đưa tới hầu hạ tại sân chính. Bình thường nhìn qua ngoan ngoãn, ít nói nhưng không ai ngờ được, trong chuyện này lại có bóng dáng của nàng ta. Bảo Vân vừa bị dẫn vào đã quỳ sụp xuống đất nước mắt rơi lã chã.
- Phu nhân! Nô tỳ vô tội! Nô tỳ thật sự không biết gì cả!
Nàng ta vừa khóc vừa dập đầu liên tục. Dù hỏi thế nào cũng chỉ lặp đi lặp lại một câu.
- Nô tỳ vô tội. Xin phu nhân minh xét.
Tôi đứng bên cạnh nhìn một hồi lâu. Đột nhiên nhớ đến một biện pháp mà Lâm Miểu Miểu từng dùng trong nguyên tác. Năm đó, nàng ta dựa vào cách này để giúp cha tôi tra hỏi gian tế địch quốc. Trong sách còn miêu tả đây là một "kỳ tích tâm lý học hiện đại". Khóe môi tôi khẽ cong lên. Nếu nàng đã thích dùng thủ đoạn ấy vậy hôm nay…ta sẽ dùng chính phương pháp của nàng. Tôi quay sang nhìn mẹ.
- Mẹ vừa mới tỉnh lại, vẫn nên nghỉ ngơi trước đi. Chuyện này giao cho con.
Chuyện xấu xa…cứ để tôi làm. Mẹ day nhẹ mi tâm, có lẽ do d.ư.ợ.c tính vẫn chưa tan hết, sắc mặt bà còn hơi nhợt nhạt. Bà nhìn tôi hồi lâu cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.
- Đừng làm quá đáng.
- Vâng.
Sau khi mẹ vào trong nghỉ ngơi tôi lập tức cho người trói Bảo Vân vào cây cột giữa phòng. Dưới chân nàng ta đặt một chiếc chậu sứ, hai mắt bị bịt kín, miệng cũng bị nhét khăn. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Tiểu Đào đứng bên cạnh còn có chút run sợ. Tôi chậm rãi bước tới, giọng nói nhẹ nhàng đến lạ.
- Bảo Vân, ngươi đã từng nghe qua kiểu c.h.ế.t này chưa? Chỉ cần rạch một đường nhỏ trên cổ tay, m.á.u sẽ từng giọt từng giọt chảy xuống chiếc chậu này. Người ta sẽ không c.h.ế.t ngay mà sẽ bị chính tiếng m.á.u nhỏ xuống từng chút một dọa đến c.h.ế.t.
Tiếng nói của tôi vừa dứt trong căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Tí tách…Tí tách…
Từng giọt nước từ trên cao nhỏ xuống chiếc chậu sứ. Âm thanh ấy trong đêm vắng nghe đặc biệt rõ ràng. Thân thể Bảo Vân lập tức run rẩy dữ dội, tiếng nức nở bị chặn trong cổ họng càng lúc càng lớn. Ta ghé sát bên tai nàng khẽ thì thầm:
- Ngươi đoán xem…nếu m.á.u của ngươi chảy đầy cái chậu này…liệu ngươi có còn sống đến lúc nhìn thấy nó đầy hay không?
Bảo Vân khóc đến mức toàn thân co giật không ngừng gật đầu rồi lại lắc đầu. Tôi suýt nữa bật cười. Quả nhiên…thủ đoạn của Lâm Miểu Miểu đúng là hữu dụng. Tiểu Đào hiểu ý tôi nhất lập tức nói:
- Tiểu thư, hình như nàng ta muốn khai rồi.
Tôi nghiêm mặt.
- Đừng nói bậy. Nàng ta còn chưa khai mà.
Nghe vậy, Bảo Vân lập tức liều mạng gật đầu. Tôi ra vẻ kinh ngạc.
- Các ngươi thấy chưa? Nàng ta gật đầu chứng tỏ lời ta nói là đúng.
Bảo Vân lại cuống quýt lắc đầu, tôi khẽ thở dài.
- Nàng ta lắc đầu xem ra vẫn không chịu nhận tội.
Tiếng khóc của Bảo Vân lập tức trở nên thê lương. Tiểu Đào không nhịn được bật cười sau đó tự tay tháo khăn trong miệng nàng. Vừa được tự do, Bảo Vân đã hít thở dồn dập, khóc đến khản cả giọng:
- Tiểu thư! Nô tỳ khai! Nô tỳ khai hết!
Theo lời khai của Bảo Vân chính Triệu di nương sai nàng tới hầu hạ mẹ tôi. Thuốc mê trong trà, việc đưa mẹ tới căn phòng kia, thậm chí cả người đàn ông xa lạ ấy…tất cả đều là do Triệu di nương cấu kết với người khác bố trí. Tôi lập tức sai người ghi lại khẩu cung, ép nàng điểm chỉ vào hai bản. Một bản giao cho Tiểu Đào.
- Đích thân mang đến phủ Công chúa, giao tận tay Diêu Giang.
Tiểu Đào lập tức gật đầu. Còn tôi cầm bản còn lại đi tìm tổ mẫu. Không ngờ vừa đến nơi Tổ mẫu đã nói:
- Người đàn ông kia tỉnh rồi. Hắn chỉ là người qua đường, bị đ.á.n.h ngất rồi đưa tới phủ. Chính hắn cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Tôi ngẩn người sau đó không khỏi toát mồ hôi lạnh. Thật đáng thương. Bị đ.á.n.h ngất một lần còn chưa đủ lại còn bị thị vệ của Diêu Giang đ.á.n.h ngất thêm lần nữa.
