Tôi Là Con Gái Của Nữ Phụ Ác Độc - 9
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:06
Sau khi tiếp đón khách xong, tôi dẫn mọi người tới tiểu hoa viên thưởng hoa. Đúng lúc ấy một tiếng thét ch.ói tai đột nhiên vang lên.
- Cứu người! Mau tới đây!
Tiếng khóc ấy nghe vô cùng quen thuộc. Giống như…nha hoàn trong viện của mẹ? Tôi lập tức cau mày, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Không chút do dự, tôi xoay người bước nhanh về phía phát ra âm thanh. Diêu Giang thấy sắc mặt tôi thay đổi cũng lập tức đuổi theo. Có thân phận công chúa của nàng ở đây, nếu thật sự xảy ra chuyện, xử lý cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều. Phía sau một đoàn nữ quyến tò mò cũng nối đuôi kéo tới. Người đi đầu chính là Trường Bình công chúa. Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, tiếng khóc của nha hoàn bên ngoài lại càng lúc càng lớn. Vừa nhìn thấy tôi, nàng ta đã quỳ sụp xuống.
- Đại tiểu thư! Người mau cứu phu nhân!
Tôi cau c.h.ặ.t mày, không nói một lời, trực tiếp đẩy cửa phòng ra. Ngay giây tiếp theo toàn thân tôi cứng đờ. Trên chiếc giường lớn bên trong mẹ tôi đang nằm bất tỉnh. Bên cạnh bà là một người đàn ông xa lạ. Mà đúng lúc ấy, người đàn ông kia vừa tỉnh lại. Hắn mở mắt nhìn thấy mọi người lại nhìn thấy người phụ nữ nằm cạnh mình trên mặt lập tức hiện lên vẻ hoảng sợ và không thể tin nổi giống hệt như một kẻ bị bắt gian tại trận. Không đợi tôi lên tiếng, thị vệ của Diêu Giang đã nhanh ch.óng xông tới. Một quyền đ.á.n.h ngất người kia sau đó trực tiếp ném hắn trở lại giường. Đây là điều chúng tôi đã thương lượng trên đường tới đây. Ít nhất không thể để hắn chạy mất. Mà đúng lúc ấy một tiếng kinh hãi vang lên ngoài cửa.
- Sao… sao lại là phu nhân?
Người lên tiếng chính là Triệu di nương, nha hoàn hồi môn của mẹ. Nghe nói năm đó khi mẹ m.a.n.g t.h.a.i anh cả, cha đã nâng bà ta lên làm thiếp. Ồn ào đến vậy nhưng mẹ vẫn chưa tỉnh lại. Rõ ràng…có gì đó không đúng. Mà đại phu tôi sai người đi mời từ trước cũng sắp tới nơi. Nhìn Triệu di nương vừa khóc vừa gào một tia lạnh lẽo dần hiện lên trong mắt tôi. Xem ra…con cá lớn cuối cùng cũng c.ắ.n câu rồi. Còn cha tôi rốt cuộc ông đang muốn làm gì đây? Bầu không khí trong căn phòng gần như đông cứng. Ánh mắt tổ mẫu nhìn cha tôi đã không còn sự bao dung thường ngày, thay vào đó là nỗi thất vọng sâu sắc khó che giấu. Bà siết c.h.ặ.t cây trượng trong tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ. Thế nhưng cha tôi vẫn cố chấp như cũ. Ông nhìn mẹ bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu đầy khẳng định:
- Người làm ra chuyện này chính là nàng ta. Không giữ đạo làm vợ, làm mất hết mặt mũi phủ họ Lý!
Mà ở phía sau ông, Triệu di nương lại cúi đầu lau nước mắt. Nhưng dù bà ta che giấu thế nào, tôi vẫn nhìn thấy được khóe môi đang cố gắng kìm nén ý cười đắc ý. Bàn tay đặt bên người tôi bất giác siết c.h.ặ.t. Đúng lúc ấy, Diêu Giang đứng cạnh khẽ đặt tay lên vai tôi, đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng siết lại. Không cần nói một lời, tôi cũng hiểu ý nàng. Mẫu thân vẫn đang ở đây, lúc này, tôi không được phép hoảng loạn. Đúng lúc ấy, tiếng nha hoàn từ ngoài cửa vang lên:
- Hồ thái y đến rồi!
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài. Trường Bình công chúa đang chậm rãi bước vào. Theo sau bà là một vị lão thái y tóc bạc trắng, thần thái ung dung. Tôi hơi sửng sốt, Trường Bình công chúa mỉm cười dịu dàng:
- Bản cung cảm thấy trong người không được thoải mái, nên đã cho người đi mời Hồ thái y từ trước. Không ngờ lại vừa hay gặp phải chuyện này.
Nghe vậy, trong lòng tôi khẽ rung lên. Sao trên đời lại có nhiều chuyện trùng hợp như vậy? Vị đại phu tôi cho người đi mời vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, ngược lại, vị thái y do Trường Bình công chúa mời đến lại xuất hiện đúng vào lúc cần thiết nhất. Tôi lặng lẽ cúi đầu, trong lòng dâng lên một trận cảm kích. Nếu hôm nay không có bà và Diêu Giang…chỉ sợ mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy. Hồ thái y tiến lên bắt mạch cho mẹ tôi, lại kiểm tra mạch tượng của người đàn ông xa lạ kia. Sau một hồi lâu, ông mới vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói:
- Phu nhân họ Lý và người này đều bị người khác hạ t.h.u.ố.c mê.
Lời vừa dứt, sắc mặt Triệu di nương lập tức thay đổi. Cha tôi cũng ngẩn người. Hồ thái y lại lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c ra một chiếc bình sứ nhỏ, mở nắp đưa qua dưới mũi hai người. Mùi t.h.u.ố.c cay nồng lập tức lan ra, chẳng bao lâu sau mẹ tôi chậm rãi mở mắt. Còn người đàn ông kia vẫn nằm bất động. Dù sao…mẹ bị t.h.u.ố.c mê làm ngất. Còn hắn…lại bị thị vệ của Diêu Giang đ.á.n.h ngất. Hồ thái y thản nhiên nói:
- Người này uống quá nhiều t.h.u.ố.c mê. Cần thêm một thời gian nữa mới tỉnh lại.
Tôi vội vàng chạy tới bên giường.
- Mẹ!
Ánh mắt mẹ còn mang theo vài phần mơ màng. Bà nhìn quanh căn phòng, vẻ mặt đầy khó hiểu.
- Hựu Ninh…đã xảy ra chuyện gì?
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, vành mắt tôi chợt nóng lên. May quá…mẹ vẫn bình an. Cha tôi vừa định mở miệng nhưng tổ mẫu đã lập tức nắm c.h.ặ.t cánh tay ông. Tôi nhìn thấy khóe môi cha khẽ co giật. Chắc hẳn hôm nay cánh tay ông sẽ bị bà véo đến bầm tím nhưng đó hoàn toàn là điều ông đáng phải chịu. Người lên tiếng trước lại là Trường Bình công chúa. Giọng bà ôn hòa mà trầm ổn:
- Phu nhân họ Lý không cần lo lắng. Bà bị người khác vu oan hãm hại. Lão phu nhân và Tướng quân nhất định sẽ trả lại công bằng cho bà.
Mẹ tôi hơi ngẩn người, ánh mắt bà chậm rãi lướt qua căn phòng. Nhìn thấy người đàn ông xa lạ nằm trên giường, nhìn thấy đông đảo nữ quyến và cả Trường Bình công chúa, chỉ trong thoáng chốc dường như bà đã hiểu ra tất cả. Sắc mặt mẹ hơi tái đi nhưng bà không hề khóc lóc hay hoảng loạn. Ngược lại, bà lập tức đứng dậy khỏi giường. Trước tiên cúi người hành lễ với Trường Bình công chúa lại cảm tạ Hồ thái y. Cuối cùng mới nhìn về phía tổ mẫu và cha tôi giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi:
- Đa tạ mẫu thân và tướng quân đã tin tưởng con. Dù sao…không ai hiểu con hơn hai người.
Nghe thấy lời này, ánh mắt cha tôi thoáng hiện vẻ chột dạ. Trường Bình công chúa lập tức bật cười.
- Phu nhân họ Lý khiêm tốn rồi. Ngay cả những người ngoài như chúng ta còn biết bà hiền đức thế nào huống chi là Tướng quân và lão phu nhân.
