Tôi Làm Đàn Em Cho Mạnh Bà - Chương 46.
Cập nhật lúc: 14/01/2026 03:01
Trong màn mưa đêm mờ ảo, phía trước quả nhiên có một ngôi làng. Ngôi làng này nằm đúng giữa hai ngọn núi, trông chẳng khác nào một khe sâu lớn, chẳng lẽ đây chính là khe Nương Nương ? Tôi giơ đèn pin công suất lớn, bước nhanh tới. Làng không lớn, phần nhiều là kiến trúc từ thời Minh Thanh, nhà gỗ mái ngói đá, nhìn qua cũng phải có hai ba trăm hộ dân, quy mô như vậy ngày xưa cũng không thể xem là nhỏ.
Cả ngôi làng không hề có một chút ánh sáng nào, rõ ràng đã bị bỏ hoang từ lâu. Giữa đêm khuya, nó toát lên vẻ âm u đáng sợ, nhưng nỗi sợ kiểu này căn bản không dọa được tôi. Tôi sải bước đi nhanh về phía trước, Trương Tiểu Hổ theo sát phía sau. Đột nhiên cậu ta gọi tôi: “Tiểu Ngư, ở đây có tấm bia.”
Tôi quay người chạy tới, thấy Trương Tiểu Hổ đang vạch đám cỏ dại trên một tấm bia đá. Quả nhiên đó là một tấm bia cao hơn nửa mét, trên đó khắc ba chữ phồn thể: khe Nương Nương . Tôi không nhịn được reo lên một tiếng, nói với Trương Tiểu Hổ: “Nhìn quanh tìm ngay cái miếu đổ kia, chúng ta sẽ canh ở đó.”
Đã tìm được khe Nương Nương rồi, thì cái miếu hoang chắc chắn không xa. Sở dĩ phải nhanh ch.óng tìm miếu là vì sợ đêm dài lắm mộng. Mưa nhỏ thế này xem ra chưa thể dừng ngay, ai biết chừng tối nay có sấm sét hay không. Nếu đúng đêm nay sét đ.á.n.h trúng cây đào ba trăm năm tuổi mà hai đứa tôi lại bỏ lỡ, thì tiếc đến c.h.ế.t mất.
Chúng tôi nhất định phải canh sớm dưới gốc cây đào đó, bởi sau khi bị thiên lôi đ.á.n.h trúng, cây đào chắc chắn sẽ bốc cháy. Một khi lửa thiêu rụi cả cây, tôi và Trương Tiểu Hổ sẽ chẳng còn được gì. Hơn nữa, Trương Tiểu Hổ từng nói với tôi rằng, trong vòng một canh giờ sau khi sét đ.á.n.h trúng cây đào, khí tức lôi đình là nồng đậm nhất. Khi đó nếu dùng pháp thuật gia trì, có thể giữ lại được nhiều lôi khí nhất, pháp khí chế tạo ra cũng sẽ lợi hại hơn nhiều. Một khi bỏ lỡ thời điểm ấy, lôi kích mộc tuy vẫn dùng được, nhưng uy lực sẽ kém đi không ít.
Vì vậy chúng tôi tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Đã tới được khe Nương Nương rồi thì chẳng thiếu chút thời gian này. Tìm được tiểu miếu rồi nghỉ ngơi sau cũng không muộn. Thế là hai đứa cầm đèn pin công suất lớn, men theo bốn phía quanh làng tìm kiếm ngôi miếu nhỏ mà Mạnh Hiểu Ba nói tới.
Bất kể là miếu gì, nhất định không nằm trong làng, nhưng cũng sẽ không quá xa. Không ở trong làng là để giữ sự thần bí, nhưng nếu xa quá thì chẳng có ai đến dâng hương, làm gì còn hương khói. Từ xưa tới nay đều là như vậy. Chúng tôi không dừng lại trong làng, mà men theo rìa làng để tìm.
Tìm quanh làng gần hai tiếng đồng hồ, không thấy tiểu miếu đâu, ngược lại lại phát hiện một con suối nhỏ. Con suối rộng chừng một mét, nước chảy chậm, giữa dòng có một tảng đá xanh lớn. Tôi đứng bên bờ, giơ đèn pin soi tứ phía, bỗng thấy mờ mờ bên kia suối có công trình kiến trúc, lập tức tinh thần phấn chấn, gọi lớn:
“Tiểu Hổ, bên kia suối có gì đó!”
Trương Tiểu Hổ chạy nhanh tới, cũng dùng đèn pin soi thử, hưng phấn nói:
“Chắc là cái miếu nhỏ cậu nói đó, qua xem thử đi.”
Nước suối rất cạn, chỉ tới bắp chân, chúng tôi lội qua dễ dàng. Đi thêm hơn trăm mét về phía công trình kia, quả nhiên thấy miếu nhỏ trong lời Mạnh Hiểu Ba. Gọi là miếu nhỏ, nhưng thực ra cũng không nhỏ. Có hai lớp sân, xung quanh xây tường đá xanh, sớm đã đổ nát tàn tạ không ra hình dạng.
Cổng miếu sập mất nửa bên, trên khung cửa vẫn còn treo một tấm biển. Tôi và Trương Tiểu Hổ đứng trước miếu, rất ăn ý cùng giơ đèn pin soi lên tấm biển. Khi nhìn rõ chữ trên đó, hai đứa không khỏi nhìn nhau, ánh mắt đầy ngờ vực, khó hiểu, lại có chút dở khóc dở cười.
Không trách chúng tôi phản ứng như vậy, bởi ngôi miếu này thật sự vượt ngoài tưởng tượng. Một ngôi miếu nhỏ giữa núi rừng hoang vu, vậy mà lại là Long Vương Miếu!
Ba chữ Long Vương Miếu quá rõ ràng, rõ tới mức muốn không thấy cũng không được. Vấn đề là, Long Vương Miếu chẳng phải thường ở ven biển hoặc trong các thị trấn lớn sao? Giữa rừng sâu núi thẳm thế này, lẽ ra phải thờ Sơn Thần mới đúng chứ? Dù có thờ Quan Công ở Quan Đế Miếu cũng được, thậm chí là thờ Nương Nương tôi cũng chấp nhận, dù sao trong khe núi này từng có một người phụ nữ vào cung hầu hoàng đế. Nhưng thờ Long Vương thì là có ý gì?
Trương Tiểu Hổ trố mắt nhìn tấm biển Long Vương Miếu, quay sang hỏi tôi: “Chẳng lẽ chúng ta tìm nhầm chỗ rồi?”
Tôi cũng không quá chắc, nhưng không vào xem thì không cam tâm, bèn nói:
“Vào xem đi. Nếu trong miếu có cây đào ba trăm năm tuổi thì chứng tỏ chúng ta không tìm nhầm. Nếu không có thì lại tiếp tục tìm.”
Trương Tiểu Hổ ừ một tiếng, tiến lên đẩy cửa miếu. Thực ra chẳng cần dùng sức, hai cánh cửa mục nát đã rầm một tiếng đổ xuống, b.ắ.n tung nước mưa. Hai đứa bước vào trong, vừa vào đã thấy trong sân quả nhiên có một cây đào khá lớn. Dáng cây xiêu vẹo, nhưng thật sự rất to, hai chúng tôi nắm tay nhau cũng chưa chắc ôm xuể.
Cây cao hơn ba mét, cành lá sum suê, sức sống dồi dào. Tuy chưa tới mùa chín quả, nhưng trên cây đã đậu không ít trái đào xanh. Trương Tiểu Hổ mừng rỡ chạy tới, sờ cây đào như sờ vợ mình, lẩm bẩm: “Đào tốt, đào tốt…”
“Tiểu Hổ, có chút tiền đồ đi. Cây đào không chạy mất đâu, chúng ta vào đại điện tránh mưa dựng trại trước.”
