Tôi Nghèo Rớt Mồng Tơi Lại Ôm Được Đùi Vàng - Chương 4
Cập nhật lúc: 22/06/2026 10:05
Giờ đây nhìn thấy bầu không khí ngập tràn tiếng cười vui, ấm áp giống như những người bạn thực sự như thế này, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Bất kể là Phương Đông Niệm và đám bạn có thực lòng coi tôi là bạn bè của họ hay không, chỉ cần vào chính khoảnh khắc hiện tại này tôi cảm thấy vui vẻ, thoải mái là đủ rồi.
Bốn người bọn họ nhiệt tình dắt tay tôi cùng với đội ngũ nhiếp ảnh chạy đôn chạy đáo khắp nơi để vui chơi, chụp ảnh.
Mỗi khi mua sắm đồ đạc, bọn họ đều có thói quen quẹt thẻ mua trọn gói cả bộ mà lông mày đến một cái cũng không thèm nhíu.
Tôi nhìn thấy số lượng đồ đạc bọn họ mua sắm đã tích tụ lại quá nhiều, liền chủ động đưa ra đề xuất để tôi gọi điện thông báo cho nhân viên của khách sạn chủ đề đến mang bớt đồ đạc quay trở về phòng cất giữ trước, rồi lát nữa mới tiếp tục vui chơi sau.
Thế nhưng ngay vào khoảnh khắc tôi vừa mới cầm điện thoại lên định bấm số, tôi lại vô tình nhìn thấy những gương mặt mà cả đời này tôi không bao giờ muốn nhìn thấy nhất.
8
Ba tôi và mẹ tôi đang dắt theo đứa em trai, cả ba người trông vô cùng hạnh phúc, vui vẻ cùng nhau chụp ảnh lưu niệm, trông chẳng khác nào một gia đình kiểu mẫu ngập tràn mật ngọt.
Thực ra chuyện họ lén lút bỏ rơi tôi ở nhà để dắt em trai đi chơi riêng như thế này đã chẳng phải là lần một lần hai gì cho cam.
Thế nhưng khi tận mắt chứng kiến cái cảnh tượng hạnh phúc trọn vẹn, ấm êm của bọn họ ở ngay trước mắt như thế này, trong lòng tôi vẫn không tránh khỏi việc bị tổn thương một cách sâu sắc.
Đặc biệt là, mỗi người bọn họ chỉ bố thí cho tôi vỏn vẹn có sáu tệ tiền sinh hoạt phí ngắn ngủi, vậy mà lại có đủ tiềm lực kinh tế để dắt díu nhau đến tận cái nơi xa xỉ này để vui chơi hưởng lạc.
Ở ngay trước mắt tôi lúc này, đứa em trai đang mè nheo kéo tay kéo áo ba mẹ, khóc lóc đòi mua bằng được một suất đồ ăn nhẹ có giá lên đến 189 tệ.
Họ vô cùng sảng khoái, không một chút đắn đo mà rút tiền ra trả ngay lập tức, những món đồ bọn họ đang xách trên tay, hay những chiếc bờm đang đội trên đầu, món nào món nấy cũng đều có giá trị lên đến vài trăm tệ chứ chẳng chơi.
Cảnh tượng này vô tình đã làm cho trong đầu tôi nảy sinh ra biết bao nhiêu nỗi hoài nghi, thắc mắc chồng chất.
Chẳng phải kinh tế gia đình đang lâm vào cảnh khủng hoảng trầm trọng, nợ nần chồng chất lên đến mấy triệu tệ đó sao?
Sao bọn họ vẫn có thể hiên ngang tiêu tiền một cách vung tay quá trán, xa xỉ đến mức này được chứ?
Ngay vào lúc bọn họ đang chuẩn bị di chuyển sang địa điểm tham quan tiếp theo, điện thoại của ba tôi bỗng nhiên đổ chuông.
Ông ta ra hiệu cho mẹ tôi dắt theo em trai tiếp tục đi về phía trước, còn bản thân mình thì đảo bước di chuyển theo hướng ngược lại.
Thừa dịp bọn họ không chú ý, tôi vội vàng kéo chiếc kính râm xuống che khuất khuôn mặt rồi lẳng lặng bám đuôi theo sau lưng ba tôi.
“Trái tim bé bỏng của anh ơi, làm sao mà anh có thể không nhớ nhung em cho được cơ chứ?"
“Em cứ yên tâm đi, anh đã lừa gạt mụ vợ già mặt vàng kia ký vào đơn l/y h/ôn êm thấm rồi, kỳ thi đại học của cái gánh nặng kia cũng đã bị anh tìm cách phá hỏng toàn bộ rồi, đợi đến khi anh thuận lợi tống cái cục nợ đời đó lên trên giường của bên phía nhà đầu tư, lấy được khoản tiền rót vốn béo bở kia về tay là anh sẽ lập tức lật bài ngửa với mụ ta ngay."
“Đến lúc đó, thủ tục l/y h/ôn đã được giải quyết một cách êm đẹp trong hòa bình, cái gánh nặng kia cũng đã được giải quyết một cách triệt để, anh sẽ lập tức dắt theo em cao chạy xa bay, cùng nhau tận hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý."
“Em cứ yên tâm đi, mụ vợ già kia không có gan làm loạn lên đâu, mụ ta cho đến tận bây giờ vẫn cứ đinh ninh tưởng rằng số tiền hai mươi vạn tệ kia đã là toàn bộ tài sản tích cóp của cái nhà này rồi đấy."
Tôi nép mình trốn sâu vào trong góc tối, nghe thấy những lời nói ghê tởm kia mà toàn thân không tự chủ được mà nổi hết cả da gà, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng khắp sống lưng.
Hóa ra, cái gọi là cuộc khủng hoảng kinh tế đột ngột ập xuống gia đình vào năm tôi học lớp mười một kia, tất cả chỉ là một màn kịch được dựng lên một cách hoàn hảo để lừa gạt một mình tôi mà thôi.
Phá hỏng kỳ thi đại học của tôi, dùng mọi cách để chà đạp, hủy hoại lòng tự trọng và sự tự tin của tôi, tất cả những việc làm bỉ ổi đó suy cho cùng cũng chỉ vì họ sợ tôi thực sự có thể ngẩng cao đầu đổi đời, sợ tôi phát triển tốt quá sẽ gây khó khăn cho việc họ ra tay hãm hại, thao túng tôi sau này mà thôi.
Còn cái lần họ giả vờ sợ tôi tự t.ử mà đành phải thỏa hiệp kia, cũng là bởi vì cái mạng nhỏ này của tôi vẫn còn giá trị lợi dụng, cần phải giữ lại để làm món quà dâng tặng lên trên giường của lão nhà đầu tư hám sắc kia.
Họ cố tình cấu véo, hạn chế mức sinh hoạt phí ở con số sáu tệ ít ỏi kia, mục đích cuối cùng cốt là muốn dồn tôi vào bước đường cùng không còn lối thoát, để tôi bắt buộc phải ngoan ngoãn nghe theo mọi sự sắp đặt, điều khiển của bọn họ.
Vậy thì cái lời đề xuất đòi dắt tôi quay trở về nhà ngoại của mẹ tôi hồi trước, ước chừng là bà ta muốn tranh thủ cơ hội giữa đường để tống cổ tôi lên trên giường của lão nhà đầu tư kia chứ đâu.
Từng việc, từng việc một, hóa ra tất cả những âm mưu thâm độc đó đều là món quà đặc biệt được thiết kế dành riêng cho một mình tôi.
Tôi quả thực là... có chút cảm giác được sủng ái mà đ.â.m ra đờ đẫn cả người rồi đấy.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nắm đ.ấ.m siết lại thật c.h.ặ.t đến mức các khớp xương kêu răng rắc, cố gắng kìm nén không để cho cơ thể phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào.
Đợi cho đến khi ba tôi kết thúc cuộc trò chuyện điện thoại chim chuột, sến sẩm kia và rời đi, tôi mới chậm rãi bước ra khỏi chỗ trốn.
Thế nhưng khi tôi quay trở lại địa điểm cũ, tôi lại phát hiện ra Phương Đông Niệm đang cùng với mẹ tôi xảy ra một cuộc tranh chấp, cãi vã vô cùng nảy lửa.
9
“Rõ ràng là do đứa con trai của bà không biết điều, không có một chút giáo d.ụ.c nào cả, người ta đã nhìn thấy bọn tôi đang đứng đây chụp ảnh rồi mà nó còn cố tình xông vào phá đám, nghịch ngợm lung tung."
Mẹ tôi dùng ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ, coi thường quét qua một lượt từ trên xuống dưới người của Phương Đông Niệm và đám bạn.
“Eo ôi, nhìn cái cách ăn mặc lố lăng, hở hang của các người kìa, người ngoài nhìn vào còn tưởng là một lũ con gái lăng loàn đang cố tình ăn vận như thế để đi quyến rũ, mồi chài đàn ông đàn ang không biết chừng đấy?"
“Sao hả, thằng bé con nhà tôi vô tình làm gián đoạn mất con đường làm ăn kiếm tiền bất chính của các người, nên các người mới đ.â.m ra nổi kh/ùng nổi điên lên, thẹn quá hóa giận đấy à?"
Mấy cái ngón đòn hạ lưu, bẩn thỉu của mẹ tôi quả thực thuộc hàng thượng thừa, nhưng hội chị em siêu giàu cũng chẳng phải là dạng vừa để cho người ta muốn bắ/t n/ạt là bắ/t n/ạt.
“Hừ, trong cái đầu óc bã đậu của bà chắc là chỉ chứa chấp nổi duy nhất một con đường bán rẻ thân xác để kiếm tiền thôi đúng không?
Cho nên nhìn thấy ai bà cũng quy chụp thành đồng nghiệp cùng hội cùng thuyền với mình cả."
“Tôi thấy cái đứa trẻ ranh này không có một chút gia giáo nào như vậy, ước chừng là cũng được sinh ra từ chính cái con đường làm ăn bẩn thỉu đó của bà đấy chứ, đúng là cái loại có sinh mà không có dưỡng."
“Hơi đâu mà đứng đây phí lời, tốn nước bọt với cái loại người này làm gì cho mệt xác, để tao gọi điện bảo luật sư đến đây lập tức làm thủ tục kiện mụ ta ra tòa vì tội bôi nhọ, phỉ báng danh dự người khác, tao đây có thừa thãi cả thời gian lẫn tiền bạc để chơi tới bến với mụ ta."
Mẹ tôi bị mấy câu nói đanh thép kia chọc cho tức điên người đến mức mặt mũi đỏ gay, nhưng vì vốn từ vựng hạn hẹp nên không thể nào nghĩ ra được câu chữ nào để mỉa mai ngược lại, thế là bà ta bắt đầu giở giọng chợ b/úa, văng tục ch/ửi bậy om sòm.
Ba tôi lúc này cũng vừa vặn quay trở lại chiến trường, lập tức xông vào tham chiến giúp vợ, cục diện bỗng chốc trở nên hỗn loạn và căng thẳng hơn gấp bội.
Đứa em trai tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã sớm nhiễm thói côn đồ, hung hãn, liền trực tiếp lao vào giơ móng vuốt ra cào cấu người khác.
Trong lòng tôi lúc này vẫn còn đang đè nén một ngọn lửa giận ngút trời, mắt thấy Phương Đông Niệm và đám bạn sắp sửa bị dính đòn đau thương tích, tôi lập tức không mảy may suy nghĩ mà xông thẳng vào chính giữa đám đông hỗn loạn kia, dùng hết sức bình sinh để tách hai nhóm người ra hai bên.
Thừa dịp tình thế còn đang vô cùng nhốn nháo, lộn xộn, tôi vội vàng dắt theo Phương Đông Niệm và đám bạn nhanh ch.óng rời khỏi hiện trường.
Trên suốt quãng đường quay trở về khách sạn, bọn họ vẫn mấy lần hừng hực khí thế không nuốt trôi nổi cục tức này, cứ nằng nặc đòi quay trở lại hiện trường để tìm hai con người kia báo thù rửa hận.
Tôi vội vàng giữ c.h.ặ.t bọn họ lại, tháo chiếc kính râm xuống rồi cẩn thận, tỉ mỉ kiểm tra một lượt xem trên người bốn cô nàng có bị dính phải vết thương nào hay không.
Sau khi đã xác nhận chắc chắn tất cả mọi người đều hoàn toàn bình an vô sự, tôi mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đầy ẩn ý, nhìn về phía bốn người rồi chậm rãi mở miệng:
“Cứ yên tâm đi, tôi đã có cách rồi."
Vừa rồi trong lúc tình thế đang vô cùng hỗn loạn, tôi đã vô tình tinh mắt nhìn thấy chiếc thẻ phòng của khách sạn chủ đề bị rơi ra từ trên người của ba mẹ tôi.
Tuy rằng vị trí phòng ở của bọn họ không nằm chung một khu vực với căn phòng tổng thống cao cấp bậc nhất mà bọn tôi đang ở, nhưng nếu chỉ để thực hiện một vài trò đùa dai nhằm chỉnh đốn bọn họ một trận thì hoàn toàn nằm trong tầm tay.
Tôi đem toàn bộ thông tin phòng ốc kể lại cho bọn họ nghe, không ngờ đầu óc của mấy cô nàng tiểu thư nhà giàu này còn nghĩ ra những chiêu trò chơi khăm tàn nhẫn, hiểm hóc hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Bọn họ liên tục bấm điện thoại gọi một đống dịch vụ, hàng hóa đắt đỏ theo hình thức ship COD (giao hàng thu tiền tận nơi) gửi thẳng đến ngay trước cửa phòng của ba mẹ tôi.
Nào là những chiếc túi xách hàng hiệu có giá trị lên đến mấy chục vạn tệ, nào là những bó hoa hồng khổng lồ gồm 9999 bông, cho đến cả những dịch vụ chăm sóc đặc biệt của khách sạn cũng đều được điều động lên tận nơi.
Bọn tôi trốn sâu vào trong góc tối quan sát, nhìn thấy hai con người kia bị đống hóa đơn từ trên trời rơi xuống kia làm cho đầu bù tóc rối, hoang mang tột độ, chỉ biết đứng trước cửa phòng nhảy dựng lên ch/ửi bới om sòm.
Những nhân viên được Phương Đông Niệm điều động đến đây căn bản là không thèm đứng đó nghe mấy lời giải thích, phân bua nhảm nhí của bọn họ, tiếng tranh cãi, quát tháo ầm ĩ cả một góc hành lang làm cho những vị du khách ở các phòng xung quanh liên tục gọi điện xuống quầy lễ tân để phản ánh, khiếu nại.
Ba mẹ tôi làm sao có đủ tiềm lực kinh tế để chi trả cho đống hóa đơn đắt đỏ đến mức c.ắ.t c.ổ kia, kết quả là đành phải ngậm ngùi bị phía quản lý khách sạn làm thủ tục hủy phòng và thẳng tay tống cổ ra khỏi cửa ngay trong đêm, chưa kể sau này phía khách sạn còn tiến hành lập hồ sơ để đòi tiền bồi thường thiệt hại danh tiếng.
Đứa em trai thì cứ ch/ết trân, bấu c.h.ặ.t lấy cánh cửa phòng nhất quyết không chịu buông tay, khóc lóc om sòm, gào thét rách cả họng:
“Con muốn ở khách sạn chủ đề cơ, con nhất định phải ở đây cơ!"
Bọn tôi quay trở về căn phòng của mình, ai nấy đều cười đến mức ngả nghiêng ngả ngửa, ôm bụng cười bò ra đất.
“Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm thấy tiếng khóc lóc, ăn vạ của một đứa trẻ con lại có thể nghe êm tai, dễ chịu đến như vậy đấy, ha ha ha ha."
“Cũng đều là nhờ vào đôi mắt tinh như cú vọ của Dĩ Đồng nhà mình cả đấy chứ, phát hiện ra chiếc thẻ phòng của bọn họ kịp thời, nếu không thì làm sao bọn mình có được một vở kịch hay để mà xem như thế này cơ chứ."
“Cái loại người mở mồm ra là phun ra toàn những lời dơ bẩn, lại còn có thói ngang ngược, giở trò ăn vạ như mụ ta, thì cứ phải dùng cái phương thức này để t.r.a t.ấ.n, hành hạ cho mụ ta sống dở ch/ết dở mới gọi là hả dạ, quá là đã cái nư luôn."
Ngay giữa bầu không khí ngập tràn tiếng cười nói vui vẻ, rộn ràng kia, tiếng chuông cửa phòng bỗng nhiên vang lên một hồi dồn dập.
Tôi lập tức im bặt, toàn thân rơi vào trạng thái cảnh giác cao độ, trong lòng dấy lên nỗi lo sợ rằng liệu có phải ba mẹ tôi đã phát hiện ra chân tướng sự việc nên đã quay trở lại đây để tìm tôi tính sổ hay không.
Nhưng rồi chợ tốn nghĩ lại, khu vực phòng tổng thống cao cấp này có hệ thống an ninh vô cùng nghiêm ngặt, nếu muốn bước chân vào tòa nhà thì bắt buộc phải nhận được sự đồng ý, xác nhận từ chính phía khách hàng mới được.
Còn đang mải mê suy đoán xem người tới là ai, Phương Đông Niệm đã từ trên giường rướn người tới, vỗ vỗ nhẹ lên vai tôi rồi đứng dậy.
“Là đồ ăn bên ngoài tôi gọi đã được giao đến nơi rồi đấy."
Tôi nghe vậy thì mới hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng, thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi lững thững bước theo sau chân bọn họ đi xuống tầng dưới.
Trên chiếc bàn dài sang trọng lúc này đã được bày biện la liệt toàn những món ăn đặc sản nổi tiếng của vùng này, có rất nhiều món ăn mà tôi thậm chí còn chưa từng được nghe thấy tên gọi bao giờ.
Tôi vừa định chọn một góc khuất nhỏ ở phía cuối bàn để ngồi xuống, Phương Đông Niệm đã nhanh tay chủ động nắm lấy bàn tay tôi, dắt tôi di chuyển sang phía bên kia của chiếc bàn.
Bày ra ngay trước mắt tôi lúc này, toàn bộ các món ăn đều được chế biến từ một nguyên liệu duy nhất:
thịt cá.
Trống ng/ực tôi bỗng chốc đập lỡ mất một nhịp, tôi đờ đẫn cả người ra, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Phương Đông Niệm.
Phương Đông Niệm nở một nụ cười rạng rỡ làm lộ ra hai chiếc lúm đồng tiền vô cùng xinh xắn, lên tiếng giục giã tôi mau ch.óng cầm đũa lên nếm thử xem sao.
Đợi cho đến khi tôi gật đầu lia lịa khen ngon, vẻ rạng rỡ trên khuôn mặt cô ấy bỗng chốc đã mang theo vài phần tự hào, hãnh diện khôn cùng.
“Tôi đã đoán ngay từ trước là cậu cực kỳ thích ăn thịt cá rồi mà, đã mấy lần tôi vô tình quan sát thấy mỗi khi cậu ăn cá là đều sẽ ăn vô cùng sạch sẽ, không để sót lại một chút thịt nào."
5.
