Tôi Nghèo Rớt Mồng Tơi Lại Ôm Được Đùi Vàng - Chương 5
Cập nhật lúc: 22/06/2026 10:06
“Hệ ẩm thực của vùng này vốn dĩ nổi tiếng nhất là các món chế biến từ cá, thế nên tôi đã chủ động liên hệ để đặt trước một người đầu bếp nổi tiếng bậc nhất ở địa phương này đích thân xuống bếp trổ tài đấy, đúng là không hổ danh là tôi mà."
Hành động nhỏ nhặt đầy sự tinh tế này của Phương Đông Niệm giống như một chiếc b/úa tạ khổng lồ, dùng lực thật mạnh đập tan tành cánh cửa lòng vốn đã khép c.h.ặ.t từ lâu của tôi.
Ba mẹ tôi từ trước đến nay lúc nào cũng ra rả giáo huấn vào tai tôi rằng, ăn đầu cá thì mới thông minh, cho nên mỗi khi trong nhà có món cá, phần tôi nhận được duy nhất luôn luôn chỉ là cái đầu cá xương xẩu mà thôi.
Mãi về sau này tôi mới đau đớn nhận ra một sự thật phũ phàng rằng, chẳng qua là do bản thân tôi không xứng đáng được thưởng thức phần thịt cá thơm ngon ở trên thân cá mà thôi.
Nếu không thì tại sao đứa em trai tôi lại luôn là người được độc quyền ăn phần thân cá chứ?
Chẳng lẽ họ lại không mong muốn con trai cưng của mình trở nên thông minh, tài giỏi hay sao?
Tôi vẫn luôn đem chôn giấu cái bí mật đau lòng này sâu kín vào trong lòng, tự nhủ với bản thân rằng nhất định sẽ có một ngày tôi có thể tự mình làm chủ cuộc đời mình, đến lúc đó tôi nhất định phải mua thật nhiều cá về để tha hồ ăn uống cho thỏa thích.
Thế nhưng tôi chưa từng dám nghĩ tới việc, cái ước nguyện nhỏ nhoi ấy lại được một người xa lạ đứng ra hiện thực hóa giúp tôi.
Hốc mắt tôi đỏ hoe, tôi cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào chực trào ra nơi cổ họng để thốt lên hai tiếng cảm ơn chân thành đối với Phương Đông Niệm.
Cô ấy chỉ thản nhiên xua xua tay một cách vô cùng phóng khoáng, giống như đối với cô ấy đây là một chuyện hết sức hiển nhiên, bình thường như cân đường hộp sữa.
“Đã là bạn bè của Phương Đông Niệm tôi đây, thì điều kiện tiên quyết là phải làm cho người bạn đó có được những thứ mà họ yêu thích nhất."
Tôi cố gắng nén những giọt nước mắt chực trào ra, kéo căng khóe miệng tạo thành một nụ cười, chỉ sợ những giọt nước mắt yếu đuối của mình sẽ vô tình làm mất đi bầu không khí vui vẻ của mọi người, thế là tôi liền vùi đầu vào chuyên tâm ăn uống.
Cuối cùng thì tôi... cũng đã có được một người bạn thực sự rồi sao?
Trước mắt tôi bỗng chốc nhòe đi vì một tầng sương nước mờ ảo, trong đầu không tự chủ được mà liên tục tái hiện lại cái cảnh tượng đau lòng năm nào thời thơ ấu.
“Từ nay về sau, cấm tuyệt đối không được giao du, kết bạn với cái lũ trẻ con đó nữa, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc học hành cho tao."
Tôi bị ba mẹ thô bạo lôi xềnh xệch về nhà, chỉ biết trương mắt ra nhìn những người bạn thanh mai trúc mã thời thơ ấu ngày một rời xa khỏi tầm mắt của mình.
Đến khi những ký ức đau buồn kia dần dần trở nên mờ nhạt và biến mất, trước mắt tôi lúc này là một Phương Đông Niệm bằng xương bằng thịt đang vui vẻ cười đùa ở ngay bên cạnh mình.
Lần này, tôi cuối cùng cũng đã có thể hiên ngang đứng chung một chiến tuyến cùng với những người bạn của mình rồi.
Lần này, tôi cuối cùng cũng đã có thể cùng bạn bè đứng bên nhau.
Chuyến du lịch công viên giải trí lần này rơi đúng vào dịp nghỉ lễ ngắn ngày, thế nên bọn tôi thong thả ở lại tận hưởng thêm vài ngày nữa, vừa chơi bời vừa thong dong chuẩn bị hành lý quay trở về trường.
Cũng có thể là do chịu ảnh hưởng từ trận sóng gió nhỏ vừa rồi, phía ba mẹ tôi dường như đã bắt đầu cảm thấy sốt ruột, không thể ngồi yên được nữa rồi.
10
Ngày hôm đó, mẹ tôi bỗng nhiên bày ra bộ mặt hiếm thấy, chủ động chuyển khoản cho tôi mười tệ.
“Chỗ tiền này mày cầm lấy mà tiêu, ở trên trường học hành vất vả lâu như vậy rồi, nhớ phải mua chút hoa quả tươi mà ăn cho có chất."
“Nếu như mày cảm thấy đi học ở trên đó khổ cực quá thì cứ thu xếp hành lý mà quay trở về nhà đi, ở bên nhà ngoại cậu mày đã tìm cách lo liệu, sắp xếp sẵn cho mày một công việc ổn định rồi đấy, vào làm trong nhà máy mỗi tháng cũng kiếm được tận 3000 tệ chứ chẳng chơi, lại còn được cái ổn định lâu dài nữa."
“Đến lúc đó tìm kiếm một tấm chồng t.ử tế rồi ổn định cuộc sống, lập gia đình sinh con đẻ cái, còn hơn là một thân một mình lặn lội thân cò đi đến tận cái nơi xa xôi hẻo lánh ấy để mà đ.â.m đầu vào chịu khổ chịu cực."
Thời điểm nhận được dòng tin nhắn này, tôi đang tập trung toàn bộ tinh thần để chuẩn bị cho kỳ thi sát hạch học bổng trao đổi sinh viên ở nước ngoài.
Trước khi gửi tin nhắn này, hai con người đó đã liên tục cắt đứt hoàn toàn khoản tiền mười hai tệ sinh hoạt phí ít ỏi kia suốt hai tháng trời ròng rã rồi.
Họ càng tỏ ra sốt ruột, nôn nóng bao nhiêu, thì trong lòng tôi lại càng cảm thấy ung dung, tự tại bấy nhiêu.
Hồi còn học cấp hai, có một lần tôi vì phải thức đêm thức hôm để chăm sóc cho đứa em trai bị ốm mà bản thân mình cũng bị lây bệnh, lên cơn sốt cao hầm hập.
Ở ngay bên ngoài cánh cửa phòng kia, tất cả mọi người đang rình rang mở tiệc ăn mừng vì đứa em trai cưng của họ đã hoàn toàn bình phục sau trận cảm mạo.
Còn tôi thì nằm bẹp dí ở trên giường, đến cả cái khí lực để mở to đôi mắt ra cũng chẳng có nổi.
Cho dù ba tôi có đột ngột xông vào phòng bật sáng choang ngọn đèn điện lên, tôi cũng chỉ có thể cố gắng gắng gượng hé mở ra một khe mắt nhỏ ti hí mà thôi.
“Ba ơi, toàn thân con đau nhức kinh khủng, ba có thể dắt con đến bệnh viện khám xem sao được không ba?"
Ba tôi dùng thái độ vô cùng thiếu kiên nhẫn, bước nhanh lại gần bên mép giường.
“Bà nội mày chẳng phải cũng vừa mới chăm sóc cho em trai mày đó sao?
Người già cả tuổi cao sức yếu như bà còn chẳng hề hấn gì, sao cứ phải đến lượt mày là lại giở cái thói tiểu thư đài các, cành vàng lá ngọc ra thế hả."
Cổ họng tôi đau rát như thể vừa mới nuốt phải hàng trăm lưỡi d.a.o lam, sau một hồi nghẹn ngào, uất ức thì đến một câu nói hoàn chỉnh tôi cũng không thể nào thốt ra nổi nữa.
Ba tôi làm bộ làm tịch đưa bàn tay lên sờ sờ vào trán tôi để kiểm tra nhiệt độ, ngay giây tiếp theo giống như vừa mới chạm phải một vật gì đó vô cùng kinh khủng, ông ta giật nảy mình rồi rụt phắt bàn tay lại.
Sau khi ba tôi bước chân ra khỏi phòng, không biết ông ta đã đứng ở ngoài bàn bạc, nói năng những gì với mẹ tôi, mà một lát sau tôi thấy mẹ tôi hậm hực lái xe dắt tôi đến bệnh viện khám bệnh.
Sau một hồi làm các thủ tục xét nghiệm, bác sĩ thông báo kết quả sốt cao lên đến tận 40 độ C, chỉ cần chậm trễ thêm một chút xíu nữa thôi là có thể nhảy lên đến mức 41 độ và gây nguy hiểm đến tính mạng rồi.
Mẹ tôi lăng xăng chạy đi lấy nước cho tôi uống thu/ốc, rồi lại tất tả đi đóng tiền viện phí và đứng bên cạnh trông nom tôi truyền dịch.
Nhìn thấy dáng vẻ mẹ vì mình mà chạy ngược chạy xuôi, bận rộn vất vả như vậy, cộng thêm sự tác động của cơn bạo bệnh làm cho đầu óc có chút mê muội, trong lòng tôi bỗng chốc lại dâng lên một cảm giác ấm áp, ngọt ngào.
Hóa ra ba mẹ thực chất vẫn còn có chút lòng yêu thương, xót xa cho đứa con gái này đấy chứ.
Có lẽ thực sự là do bản thân tôi ở cái tuổi dậy thì này quá mức nhạy cảm, đa nghi mà thôi, em trai tuổi còn nhỏ dại thì đương nhiên là phải nhận được nhiều sự quan tâm, chăm sóc hơn từ phía gia đình là điều hoàn toàn hợp tình hợp lý mà.
Hồi tôi còn nhỏ, chắc là tôi cũng từng được bọn họ nâng niu, chiều chuộng như trứng mỏng ở trong lòng bàn tay giống như em trai bây giờ vậy thôi.
Tôi ngậm viên kẹo ngọt mà mình khó khăn lắm mới tự mình lục lọi ra được từ trong túi áo, đầu óc mơ màng rồi dần dần chìm sâu vào giấc ngủ, một lát sau tôi bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân của mẹ đang chậm rãi tiến lại gần bên giường bệnh của mình.
“Sắp xong rồi, bác sĩ nói đây là chai dịch truyền cuối cùng rồi đấy, truyền xong nốt chai này là có thể dọn đồ đi về nhà được rồi."
“Thằng bé con ở nhà nó đang khóc lóc đòi mẹ kìa, ông làm bố kiểu gì mà không biết đường dỗ dành con thế hả."
“Ông nói cái câu đấy là có ý gì hả, năm xưa chính miệng ông đã can ngăn không cho tôi đi phá thai, cứ nằng nặc bắt tôi phải sinh bằng được cái đứa con gái đầu lòng này ra đấy chứ, còn bảo là sinh con gái đầu lòng thì sau này lớn lên nó mới biết đường biết lối mà chăm sóc, phụ giúp ba mẹ san sẻ bớt gánh nặng gia đình, đợi đến khi nó lớn khôn trưởng thành thì còn có thể kiếm được một khoản tiền thách cưới kếch xù về cho cái nhà này nữa."
“Sao hả, bây giờ ông chưa thèm bỏ ra một chút vốn liếng đầu tư nào mà đã đòi lập tức thu về nguồn lợi nhuận béo bở rồi à, trên đời này làm gì có cái chuyện tốt lành, bốc phét đến mức ấy cơ chứ."
Thời điểm đó, tôi đang nằm quay lưng lại về phía mẹ tôi, toàn thân bất động không dám có bất kỳ một hành động nhỏ nào.
Căn phòng riêng của tôi vốn dĩ thường xuyên bị bọn họ tự do ra vào một cách vô tội vạ, chuyện này vô hình trung đã rèn luyện cho tôi có một thính giác vô cùng nhạy bén, tinh tường.
Cho dù cơ thể có đang bị bạo bệnh hành hạ đến mức mệt mỏi thế nào đi chăng nữa, chỉ cần xung quanh có phát ra một tiếng động nhỏ xíu thôi là tôi cũng có thể lập tức bừng tỉnh giấc ngay tức khắc.
Thế nên, tôi đã hoàn toàn tỉnh táo để nghe hết toàn bộ câu chuyện.
Hóa ra tôi chính là món hời đầu tư mang tính chất bảo hiểm, phòng hờ rủi ro thấp nhất của bọn họ, là cái sản phẩm lỗi sản sinh ra sau một chuyến hành trình lặn lội đường xá xa xôi đi xem giới tính t.h.a.i nhi ở bên ngoài rồi mới quyết định giữ lại.
Tôi không phải là do quá mức nhạy cảm, đa nghi, mà là do tôi quá mức tinh tường, nhạy bén mà thôi.
Bọn họ tuyệt đối không bao giờ muốn để cho tôi có cơ hội được bay cao bay xa khỏi tầm tay của mình, luôn tìm mọi cách để chà đạp, hủy hoại, gây khó dễ đủ điều, mục đích cuối cùng cốt chỉ muốn biến tôi thành một thứ công cụ tay sai đắc lực để phục vụ cho lợi ích cá nhân của bọn họ mà thôi.
Sự nhạy bén, tinh tường của tôi vô tình đã khiến cho bọn họ cảm thấy bất an, lo sợ không thể kiểm soát nổi.
Giống y như cái cách bọn họ đang làm ở thời điểm hiện tại vậy, cố tình tuyệt giao, cắt đứt hoàn toàn khoản tiền sinh hoạt phí của tôi suốt hai tháng trời ròng rã, nhưng tuyệt nhiên không thấy tôi mở miệng ra cầu xin bọn họ cho tiền dù chỉ là một câu.
Còn cái việc mẹ tôi bất ngờ chủ động nhắn tin đến vào lúc này, suy cho cùng cũng chỉ muốn thăm dò xem tôi đã ch/ết đói ở cái xó xỉnh nào chưa, liệu có còn nằm trong tầm kiểm soát, thao túng của bà ta nữa hay không mà thôi.
Tôi thản nhiên bấm nút nhận lấy số tiền mười tệ tiền chuyển khoản kia của bà ta, rồi nhanh tay gõ một dòng tin nhắn phản hồi gửi sang.
“Con ở trên này đang có một cuộc sống vô cùng tốt đẹp, con còn mới vừa mới quen được một anh người yêu nữa cơ."
“Tuy rằng điều kiện kinh tế gia đình anh ấy không được khá giả cho lắm, nhưng anh ấy lại cực kỳ yêu thương, chiều chuộng và đối xử tốt với con."
Ngay giây tiếp theo, điện thoại của tôi lập tức hiển thị cuộc gọi đến từ phía mẹ tôi.
Tôi lạnh lùng nhìn màn hình điện thoại đang liên tục nhấp nháy thông báo cuộc gọi đến kia, rồi dứt khoát lật úp chiếc điện thoại xuống mặt bàn sách.
Lần này, tôi đây chẳng còn sợ hãi việc bản thân sẽ gây ra chuyện phiền phức hay rước họa vào thân nữa đâu, chỉ sợ cái loại chuyện phiền phức ấy nó không chịu tự động mò dẫn xác đến đây tìm tôi mà thôi.
11
“Dĩ Đồng này, giới thiệu với cậu chút nhé, đây chính là anh người yêu của tôi, anh ấy cũng đang theo học cùng khóa với tụi mình đấy."
Phương Đông Niệm và Tần T.ử Bình cùng nhau đứng sóng đôi bên nhau, trông hai người họ đẹp đôi, lung linh chẳng khác nào một cặp đôi ngôi sao nổi tiếng trong làng giải trí vậy.
Tần T.ử Bình khẽ b/úng tay một cái ra hiệu, ngay lập tức người hạ nhân đứng ở phía sau lưng anh ta liền tiến lại gần, cung kính dâng lên trước mặt tôi một chiếc hộp quà được gói ghém vô cùng tinh tế.
“Niệm Niệm nhà tôi có nói, cô ấy cực kỳ yêu thích và đ.á.n.h giá cao những người đàn ông biết cư xử lịch thiệp, hiểu biết lễ nghĩa, cậu lại là bạn cùng phòng của cô ấy, thời gian qua cũng đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều việc, thế nên món quà nhỏ này coi như là chút tấm lòng thành kính của cá nhân tôi muốn gửi tặng đến cậu."
Chiếc hộp quà này nhìn bề ngoài thì có kích thước chỉ nhỉnh hơn lòng bàn tay của tôi một chút xíu mà thôi, thế nhưng khi tôi đưa tay ra nhận lấy thì trọng lượng của nó lại nặng trĩu, vượt xa so với những gì tôi tưởng tượng từ trước rất nhiều.
Cùng lúc được trao tay đến cho tôi, còn có cả đống file bài tập của hai người bọn họ nữa.
Phương Đông Niệm vui vẻ vẫy vẫy tay chào tạm biệt tôi, rồi cùng người yêu tiêu sái, thong dong đảo bước rời đi.
“Tối ngày hôm nay bọn tôi có một buổi hẹn hò lãng mạn với nhau rồi, đống bài tập kia cậu nhớ phải tranh thủ thời gian giúp tôi hoàn thành cho thật tốt nhé."
Nhìn dáng vẻ ngập tràn trong mật ngọt hạnh phúc của cặp đôi chim sẻ non kia, tôi không tự chủ được mà khẽ nhếch khóe miệng lên tạo thành một nụ cười chúc phúc.
Khấp khởi vui mừng mở chiếc hộp quà ra kiểm tra xem bên trong có chứa thứ gì, suýt chút nữa tôi đã cười đến mức rách cả miệng.
Là một khối vàng ròng có kích thước to hơn cả lòng bàn tay của tôi cơ đấy, luồng ánh kim vàng rực, ch.ói lòa tỏa ra từ khối vàng làm cho tôi cứ đứng đực mặt ra đó, cười ngoác mồm đến mức không thể nào khép lại nổi.
Hai con người này đúng là trời sinh một cặp, ngay cả cái gu tặng quà cáp cho người khác cũng đều chọn chung một loại đồ xa xỉ, thực tế như thế này.
Tôi đang hí hửng ôm khư khư khối vàng ròng định bụng quay trở về phòng ký túc xá, thì bỗng nhiên từ phía sau lưng vang lên tiếng gọi giật giọng của ai đó gọi tên mình.
“Trương Dĩ Đồng, chờ một chút đã!"
Cặp đôi vừa mới dắt tay nhau rời đi chưa được bao lâu lúc này bỗng nhiên ba chân bốn cẳng, hớt hải chạy như bay ngược trở lại phía tôi, Phương Đông Niệm ước chừng là vì chạy quá nhanh nên có chút hụt hơi, thở dốc hổn hển vài cái rồi vội vàng rút chiếc điện thoại ra bấm số.
“Ba ơi là ba, toàn bộ đống bài luận văn với cả PPT kia đều là do đích thân con gái cưng của ba tự mình thức đêm thức hôm làm ra hết đấy nhé, con hiện tại đang kết giao bạn bè vô cùng thân thiết với bạn thủ khoa đứng đầu toàn bộ khóa đấy, nếu ba không tin thì cứ việc trực tiếp mở miệng ra mà hỏi cậu ấy xem có đúng thế không."
Vừa nói, cô ấy vừa nhanh tay dí sát chiếc màn hình điện thoại vào ngay sát bên miệng của tôi.
6.
