Tôi Nhặt Được Một Con Rắn Mít Ướt - 5

Cập nhật lúc: 14/08/2026 17:04

6

Sáng hôm sau, tôi ôm cái lưng đau nhức bò dậy, nhăn nhó ê ả. Ngoảnh sang bên cạnh, tôi vô tình va phải một đôi mắt đong đầy niềm hạnh phúc trào dâng.

Hằng Nhĩ chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, cứ như vậy mà chớp mắt ngắm nhìn tôi sao?

Nghĩ đến đêm qua, hai gò má tôi nóng bừng lên. Tôi hờn dỗi lườm gã một cái, lướt qua đồng hồ rồi chậm rãi đứng dậy vào nhà vệ sinh sửa sang lại bản thân để chuẩn bị đi làm.

Hằng Nhĩ ban đầu còn tràn đầy hứng khởi, mắt không chớp nhìn theo từng cử động của tôi. Cho đến khi gã nhận ra tôi đang chuẩn bị ra khỏi cửa, nét mặt gã tái đi trông thấy.

"Chủ nhân... Hôm nay cô vẫn phải ra ngoài sao?"

Tôi nhìn gã với ánh mắt kỳ quặc. Nói thừa, không đi làm thì tiền đâu mà sống!

"Đúng rồi."

Dù không hiểu sao gã lại hỏi vậy, tôi vẫn nhẫn nại trả lời.

Sắc mặt gã theo lời nói của tôi mà ngày càng tệ đi. Tôi thấy làm lạ, bước tới đứng trước mặt gã, nhón chân đặt tay lên trán gã thử nhiệt độ: Không nóng mà nhỉ.

"Anh thấy không khỏe ở đâu à? Sắc mặt kém quá."

Hằng Nhĩ bừng tỉnh: "Không có ạ."

Tôi gật đầu không nghĩ ngợi nhiều, xách túi ra ngoài đi làm.

Hôm nay cửa hàng đắt khách dã dã, tôi với anh chủ chạy đôn chạy đáo cả ngày. Đến lúc tan làm đứng trước cửa quán, anh chủ đột nhiên gọi tôi lại.

Tôi ngơ ngác quay đầu. Anh ấy đứng đối diện tôi, cự cự cự ly hơi gần khiến tôi thấy đôi chút không thoải mái, đang định lùi lại một bước thì anh chủ đột nhiên cúi đầu xuống.

Tôi nhìn theo ánh mắt anh ấy: Hóa ra là một sợi lông cún rơi trên cổ áo tôi.

Anh chủ giúp tôi nhặt sợi lông ra, tôi lùi lại một bước mỉm cười cảm ơn. Anh ấy bèn nhìn ra ngoài đường với ánh mắt đầy ẩn ý. Tôi cũng nhìn theo nhưng chẳng thấy gì.

Tôi lắc đầu chuẩn bị về nhà thì anh chủ lên tiếng: "Mấy ngày nay em vất vả rồi, tối mai anh mời em ăn bữa cơm nhé."

Có người bao ăn thì tội gì không đi! Mai dẫn luôn Hằng Nhĩ theo ăn chực một bữa khỏe ru. Tôi hí hởn nghĩ thầm rồi vui vẻ gật đầu đồng ý.

Tôi vừa hát vè vừa mở cửa nhà, thì thấy Hằng Nhĩ đang ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế sofa ở phòng khách.

Hôm nay gã lạ lắm nha. Tôi định bụng hỏi han thì đã bị Hằng Nhĩ giục vào ăn tối.

Nằm trên bàn ăn, nghĩ đến chuyện tối mai rủ gã đi ăn chực, tôi cân nhắc cất lời: "Hằng Nhĩ này, tối mai anh chủ quán muốn mời tôi ăn cơm, hay là mai anh..."

"Chủ nhân... Tối mai tôi có việc rồi."

Gã đột ngột ngắt lời tôi. Tôi khó hiểu nhìn gã, nhưng gã chỉ cúi gầm mặt ăn cơm, không nói thêm lời nào nữa.

Được rồi, con trai lớn rồi bắt đầu có bí mật riêng rồi đấy.

Trong lòng tôi vô thức dấy lên chút khó chịu, nhưng cũng không gặng hỏi thêm.

Hằng Nhĩ ngước nhìn trần nhà, trong đầu tái hiện lại cảnh tượng mình nhìn thấy ban chiều.

Gã cứ nghĩ mới trải qua đêm thân mật ngày hôm qua, hôm nay chủ nhân sẽ ở nhà nghỉ ngơi cùng gã. Nhưng cô ấy lại chẳng hề đắn đo mà bước chân ra khỏi cửa.

Thực ra gã cũng có thể đi làm kiếm tiền, nhưng chủ nhân chưa cho phép gã ra ngoài làm việc, vỡ lỡ làm cô ấy không vui thì hỏng bét.

Gã ngồi ở nhà bồn chồn không yên, đến gần giờ tan làm liền quyết định đi đón chủ nhân.

Nào ngờ đến nơi, gã lại nhìn thấy người đàn ông hôm nọ ghé đầu lại gần chủ nhân... mà chủ nhân cũng không hề né tránh! Người đàn ông đó đã nhìn thấy gã. Chẳng biết xuất phát từ tâm lý gì, gã vội vàng quay người trốn đi trước khi chủ nhân ngoảnh lại.

Chủ nhân về nhà, còn bảo tối mai sẽ đi ăn tối với người khác. Chủ nhân nói vậy chắc chắn là muốn dặn gã đừng đến làm phiền cô ấy...

Gã không dám ngẩng đầu lên, lặng lẽ ăn bữa cơm chan đầy nước mắt. Gã biết mình chẳng có tư cách gì để đòi hỏi ở chủ nhân, nhưng sao trong lòng lại đau đớn đến thế này...

Lại thêm một đêm mất ngủ đối với Hằng Nhĩ.

7

Hôm sau, nghĩ đến những biểu hiện bất thường của Hằng Nhĩ dạo gần đây, tôi quyết định từ chối lời mời ăn tối của anh chủ tiệm để về nhà sớm.

Về đến nhà, căn phòng tối om om. Kỳ lạ thật, Hằng Nhĩ vẫn chưa về sao?

Tôi bật đèn lên thì thấy nhà cửa bừa bộn một xới! Lòng tôi thắt lại: Không lẽ nhà mình bị trộm ghé thăm rồi?!

Tôi vội vã chạy vào phòng ngủ bật đèn lên. Vừa ngẩng đầu, tôi đã va phải đôi mắt đỏ ngầu của Hằng Nhĩ.

Hằng Nhĩ gom hết quần áo của tôi lại vun thành một cái tổ tròn quay, còn bản thân gã thì ngồi chễm chệ ở giữa... sụt sịt khóc!

"Hằng Nhĩ, anh không sao đấy chứ?"

Tôi mừng thầm vì hôm nay mình đã quyết định về nhà. Tôi bước tới gạt bớt đống quần áo ra rồi cũng chui tợn vào ngồi cùng gã.

Tôi vốn không hiểu rõ lắm về thú nhân ở thế giới này, chắc đây là... kỳ đặc biệt của họ chăng?

Thấy gã cứ im lặng, đôi mắt đờ đẫn từ lúc tôi vào phòng cứ dán c.h.ặ.t theo từng cử động của tôi, tôi cất tiếng:

"Chủ nhân..."

"Tôi đây mà."

Dù vẫn chưa quen lắm với cái xưng hô này, nhưng nghe nhiều tôi cũng xuôi tai dần. Tôi nghĩ ngợi một chút, nhích lại gần gã hơn rồi tựa đầu lên bờ vai vững chãi ấy: "Có chuyện gì anh cứ nói với tôi nhé."

Nghe câu nói ấy, nước mắt Hằng Nhĩ như đê bể vỡ òa ra. Tôi cuống quýt chẳng biết xử lý sao, đành ôm c.h.ặ.t lấy gã, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng an ủi.

Một lúc sau, tiếng khóc nhỏ dần, Hằng Nhĩ sụt sịt cất lời: "Chủ nhân không cần tôi nữa... Cô muốn đi với người khác, không cần tôi nữa... Chủ nhân... Xin cô đừng bỏ rơi tôi..."

"Sao lại không cần anh chứ? Chúng ta là người thân thiết nhất trên cái thế giới này mà! Hơn nữa vốn dĩ hôm nay tôi định rủ anh đi cùng, nhưng anh lại bảo có việc bận đấy chứ."

"Với cả tối nay tôi đâu có đi ăn với anh ấy đâu. Haizz, nếu không phải tôi về sớm thì đâu có biết Hằng Nhĩ nhà chúng ta lại là một con sâu khóc nhè thế này!"

Hằng Nhĩ bị năm chữ "người thân thiết nhất" đập cho choáng váng cả đầu óc! Gã... gã là người thân thiết nhất của chủ nhân!

Thế còn đêm chủ nhân ở lại chăm sóc tên "thú nhân cún" ngoài kia thì sao...? Nghĩ tới đây, Hằng Nhĩ vô thức buột miệng hỏi luôn.

Nói xong gã lập tức hối hận. Gã lấy quyền hạn gì mà đi chất vấn chủ nhân cơ chứ?! Nhỡ đâu... nhỡ đâu chủ nhân thấy gã nhiều chuyện rồi vứt bỏ gã thì sao?!

Tôi ngẩn người. Ơ kìa, rõ ràng đó là một bé cún thật mà, sao Hằng Nhĩ lại bảo là thú nhân?

Tôi nhìn Hằng Nhĩ, sực nhớ ra điều gì đó liền dắt gã xông thẳng tới bệnh viện thú nhân.

Cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay, tôi vừa dở khóc dở cười, rốt cuộc thì vụ án cũng được phá giải!

Khứu giác của Hằng Nhĩ do những trận đòn roi đày đọa trong quá khứ nên đã gặp vấn đề, gã hoàn toàn không phân biệt được đâu là thú nhân và đâu là động vật thuần chủng!

Tôi nhẫn nại giải thích cho gã hiểu, tối hôm đó thực sự chỉ là một bé cún con thuần chủng, và từ đầu đến cuối tôi chỉ có một mình gã mà thôi.

Hằng Nhĩ ngập tràn trong niềm hạnh phúc sướng rơn cả người. Vậy là chủ nhân chỉ có một mình gã? Bây giờ cô ấy chỉ thích một mình gã?!

Thế còn tên chủ tiệm kia... Thôi bỏ đi, không được nhiều lời nữa, làm chủ nhân mất kiên nhẫn thì tiêu!

Hằng Nhĩ ôm chầm lấy tôi thật c.h.ặ.t, gục đầu vào hõm cổ tôi, cất giọng nghẹn ngào: "Em xin lỗi chủ nhân... Em cứ tưởng... cứ tưởng..."

Hằng Nhĩ ấp úng. Tôi xót xa nhìn gã, nhẹ thở dài một tiếng.

Tôi xin anh chủ tiệm nghỉ hẳn một ngày để ở nhà đồng hành cùng chú rắn nhỏ thiếu an toàn này.

Sáng hôm sau, Hằng Nhĩ dậy từ rất sớm làm đồ ăn sáng. Tôi thong thả nhâm nhi thức ăn, nhìn thời gian chậm rãi trôi qua. Hằng Nhĩ rốt cuộc cũng nhịn không được lên tiếng: "Chủ nhân... Có vẻ như đã sắp đến giờ cô đi làm rồi ạ."

"Tôi biết chứ. Tôi xin nghỉ phép rồi, hôm nay dắt anh ra ngoài chơi một chuyến."

Đôi lông mày Hằng Nhĩ lập tức giãn ra rạng rỡ. Gã vội đứng dậy bước vào phòng ngủ.

Một lúc sau, tôi ngước nhìn gã mà há hốc miệng kinh ngạc!

Tào lao thật! Tôi vừa bảo là đi chơi mà đúng không?! Thế cái gã mặc vest chỉn chu, xịt keo vuốt tóc tạo dáng lịch lãm trước mặt tôi đây là muốn đi đâu làm gì vậy hả?!

Hằng Nhĩ hơi ngại ngùng. Đây là lần đầu tiên chủ nhân bảo đưa gã ra ngoài chơi, gã chỉ muốn ăn mặc thật đẹp để không làm chủ nhân bị mất mặt thôi.

Tôi vuốt trán bất lực, bắt gã vào thay một bộ khác. Đến khi gã bước ra với chiếc áo hoodie đen phối cùng quần jeans đơn giản — trông chẳng khác nào một nam sinh đại học thanh thuần — tôi mới gật đầu hài lòng.

Tôi dẫn Hằng Nhĩ đến công viên giải trí. Đây là lần đầu tiên gã tới nơi này nên cái gì cũng thấy mới lạ. Gã nhìn đông ngó tây, nụ cười trên môi chẳng thể nào giấu nổi. Tôi nắm tay gã, dắt gã chơi hết trò này đến trò khác.

Chơi mệt rồi, hai đứa ngồi nghỉ chân. Tôi tình cờ bắt gặp ánh mắt Hằng Nhĩ đang thèm thuồng nhìn em bé bên cạnh ăn kẹo bông.

Tôi bảo gã ngồi nguyên tại chỗ chờ mình, rồi chạy đi mua một cây kẹo bông, còn đặc biệt nhờ bác thợ làm thành hình một chú rắn nhỏ đáng yêu.

Cầm cây kẹo bông trở lại, tôi thấy Hằng Nhĩ vẫn ngoan ngoãn ngồi chờ ở đó. Tôi vỗ vai gã rồi đưa cây kẹo qua. Đôi mắt gã lập tức sáng rực lên!

Gã vừa định cất lời cảm ơn thì tôi đã xé một miếng nhỏ nhét tợn vào miệng gã. Hằng Nhĩ ngơ ngác phồng má, cảm nhận vị ngọt ngào tan dần trên lưỡi.

"Ngọt không? Kẹo bông phiên bản Hằng Nhĩ đấy."

Hằng Nhĩ gật đầu nhận lấy, nhưng không ăn tiếp nữa. Đây là lần đầu tiên trong đời gã được ăn đồ ngọt, gã muốn cất giữ nó lại.

Tôi đoán ra tâm tư của gã: "Đừng tiếc, sau này chúng ta sẽ còn rất nhiều kẹo ngọt nữa."

Hằng Nhĩ ngượng ngùng ậm ừ một tiếng rồi chậm rãi nhấm nháp từng chút một.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Nhặt Được Một Con Rắn Mít Ướt - Chương 5: 5 | MonkeyD