Tôi Ở Trong Thôn, Nhớ Anh Da Diết - Phần 4
Cập nhật lúc: 27/08/2026 23:02
12
Tần Du Lễ muốn xem thử ngày thường tôi hay làm những công việc gì.
Tôi dẫn anh ra chuồng lợn, xỏ găng tay che ống tay áo vào rồi thuần thục đổ cám lợn vào máng.
Con lợn nái sắp sửa đến ngày đẻ còn phải cho uống t.h.u.ố.c tẩy giun nữa.
Mùi trong chuồng lợn chẳng mấy dễ chịu nhưng trên mặt anh lại không hề lộ ra nửa điểm chê bai.
"Sau này anh cắt cỏ lợn, em cho lợn ăn, ta hạnh phúc bên nhau trọn đời thế là xong."
Tôi thản nhiên nhìn anh:
"Anh có biết đường núi khó đi đến mức nào không?"
Tần Du Lễ bảo:
"Anh từng học qua môn leo núi rồi."
Tôi: "..."
Lại thêm một đ.ấ.m nện thẳng vào đống bông xù.
Anh nói:
"Ý của anh là, người mình yêu dù có cách trở núi sông, núi sông rồi cũng sẽ san bằng."
Tôi day day thái dương:
"Đừng san bằng núi sông làm gì, rảnh rỗi thì đi quét phân lợn đi."
Anh liền đi ra góc tường lấy một chiếc chổi tre rồi nghiêm túc bắt đầu quét dọn thật.
Quét xong xuôi, anh nhìn về phía tôi, cất giọng nghiêm nghị:
"Có cần phải gánh phân người ra bón ngoài ruộng không em?"
Tôi lắc đầu:
"Không cần đâu. Bây giờ đang là mùa đông."
Anh đặt chiếc chổi lại vị trí cũ:
"Tuy đang là mùa đông nhưng trái tim anh không hề lạnh giá."
Xung quanh, lũ lợn ủ ỉ ủ ỉ, đám gà thì "tục tác tục tác" kêu vang.
Thế nhưng giọng nói của anh vẫn truyền vào tai tôi rõ mùng một.
Tựa như một hòn đá thả tõm xuống mặt hồ, khuấy động nên ngàn tầng sóng vỗ trong lòng.
Tôi quay mặt đi chỗ khác, gượng ép đè nén cảm xúc xuống:
"Em đã ở trong thôn cho gà ăn cả tháng trời rồi, lòng em bây giờ còn cứng hơn đống phân gà bị đóng băng hai ngày đấy."
Anh thong thả thở dài một tiếng:
"Có người yêu nhau, có người đêm đêm ngắm biển, lại có kẻ vượt đại dương đi tìm vị hôn thê nhưng thất bại."
Tôi thầm thì thầm trong lòng: Còn có kẻ dậy sớm cho gà ăn rồi bị gà mổ nữa kìa.
Tần Du Lễ thuê phòng ở lại homestay ngoài cổng thôn.
Còn Bùi Doanh Khê hôm nay cũng muốn ngủ lại trong thôn.
Cô ấy bảo mình có tình cảm gắn bó với con lợn nái ở nhà, phải tự tay đỡ đẻ cho nó thì mới yên tâm được.
Chẳng biết cô ấy đã thuyết phục mẹ nuôi bằng cách nào.
Lúc mẹ nuôi ra về, vẻ mặt tràn ngập sự bất lực.
Thế nhưng bà cũng chẳng hề trách mắng cô ấy câu nào.
13
Ban đêm, Bùi Doanh Khê ôm gối sang phòng tôi xin ở cùng.
Hai đứa quây quần bên chiếc lò sưởi kiểu cũ để sưởi ấm.
Ánh lửa bập bùng soi rạng gương mặt cô ấy.
"Em gái, thực ra nhà họ Tần vừa hay tin cậu đi cái là đã nhắc lại chuyện hôn ước ngay rồi đấy."
Tôi cảm thấy có chút chạnh lòng:
"Tớ đoán được rồi."
Cô ấy nói tiếp:
"Tớ đời nào lại đi tranh bồ của cậu chứ! Nhưng bố của Tần Du Lễ cứ nhất quyết bắt anh ấy gửi WeChat cho tớ."
Trái tim tôi bỗng thắt lại:
"Rồi sao nữa?"
Cô ấy bảo:
"Sau đó Tần Du Lễ liền vùng lên phản kháng. Thẻ của anh ấy bị giới hạn hạn mức, đợt này về nước cũng phải ngồi khoang phổ thông đấy. Cứ đà này chắc sắp ra nước ngoài làm người vô gia cư thật rồi. Tớ thấy anh ấy chân thành như thế nên mới đồng ý giúp anh ấy nhắn vài câu với cậu đấy."
Đầu óc tôi trống rống trong giây lát.
Rồi theo bản năng lại nghĩ về Tần Du Lễ.
Vị thiếu gia giàu có từng vung tiền không tiếc tay, nay vì tôi mà đến cả chiếc vé máy bay về nước cũng phải đắn đo suy nghĩ.
Lồng n.g.ự.c tôi nghẹn lại, trùng xuống.
Tôi bảo:
"Cậu nhắn lại với anh ấy giúp tớ, đừng làm mấy chuyện như thế nữa."
Bùi Doanh Khê xua xua tay:
"Hai người ai cũng có miệng cả, tớ không làm bưu điện truyền tin nữa đâu. Thôi không nhắc tới anh ấy nữa, em gái, ta bàn sang chuyện chính đi."
Tôi đáp:
"Được thôi."
14
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng tuyết rơi nhè nhẹ.
Trong phòng ấm áp, rất thích hợp để ngồi lại trải lòng cùng nhau.
Bùi Doanh Khê ôm lấy chiếc gối, cất giọng khe khẽ:
"Thực ra trước khi trở về nhà, tớ từng có thành kiến rất lớn với cậu đấy."
Tôi lập tức nhận lỗi:
"Tớ xin lỗi nhé."
Cô ấy bảo:
"Đừng xin lỗi nữa mà! Trước khi gặp cậu, tớ đã nghĩ nếu cậu cũng giống mấy cô giả thiên kim trà xanh khác mà giở trò nhắm vào tớ, tớ sẽ hú gọi một triệu cư dân mạng vào hiến kế tẩn cho cậu một trận. Thế nhưng cậu lại chẳng mang theo bất cứ thứ gì, cứ thế hồn nhiên dứt áo ra đi, đã vậy còn chịu về quê giúp bà làm việc nữa chứ."
Cô ấy xoa xoa cằm, làm ra vẻ mặt bóng bẩy:
"Cô gái à, cậu thật sự rất khác biệt đấy."
Rồi cô ấy ghé sát lại gần, đôi mắt sáng long lóng:
"Bị bế nhầm thế này, tính ra ta cũng có duyên đấy chứ."
Tôi gật đầu, khóe môi hơi cong lên:
"Đúng vậy."
Xác suất nhỏ đến thế, vậy mà tôi lại vô tình bước đi trên quỹ đạo cuộc đời vốn thuộc về cô ấy.
Cô ấy thở dài:
"Nhưng mà dường như mẹ ruột chẳng hài lòng về tớ lắm... Tớ đã học suốt hơn một tháng trời rồi mà vẫn chẳng tự tin bước vào công ty làm việc nổi."
Tôi lên tiếng an ủi:
"Chỉ là vấn đề thời gian thôi mà. Trước đây cậu còn quản lý được cả mấy trăm con gà, thì việc quản lý con người chắc chắn cũng chẳng làm khó được cậu đâu. Như tớ bây giờ còn đang bị gà mổ đây này..."
Bùi Doanh Khê "Phụt" một tiếng rồi bật cười:
"Với địa vị của cậu bây giờ, không phải cứ chỉ con nào là thịt con đó sao?"
Tôi bảo:
"Lý do là thế thật, nhưng tớ cũng đâu thể ngày nào cũng tru di cửu tộc nhà gà được..."
Cô ấy nói tiếp:
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu có muốn cùng tớ vào công ty học tập không? Có vài vấn đề tớ thực sự không thể nào hiểu nổi, ví dụ như ở cuộc họp có mười hai vị lãnh đạo nhưng lại chỉ có mười một cốc nước... Giúp tớ với em gái, dẫu sao tớ cũng chỉ là một cô bác sĩ thú y nhỏ bé, đáng thương lại bất lực thôi. Còn về phần bà nội, tớ sẽ thuê người tới giúp đỡ. Chẳng lẽ cậu định ở đây cho lợn ăn cả đời sao?"
Tôi do dự một hồi rồi gật đầu đồng ý.
…
