Tôi Ở Trong Thôn, Nhớ Anh Da Diết - Phần 3
Cập nhật lúc: 27/08/2026 23:02
8
Giữa trưa, bà nội thịt một con gà.
Hai chiếc đùi gà, tôi và Bùi Doanh Khê mỗi người một chiếc.
Trước kia tôi rất ít khi ăn thịt có xương bởi vì dáng ăn trông sẽ kém phần đài các.
Bùi Doanh Khê thì chẳng gánh nặng gì, cứ thế vùi đầu gặm lấy gặm để.
Mẹ nuôi khẽ nhíu mày, không hài lòng liếc cô ấy một cái.
Nhưng trước mặt đông người thế này bà ấy mím môi, rốt cuộc vẫn giữ kẽ không nói ra lời.
Ăn xong xuôi, Bùi Doanh Khê thu dọn bát đũa mang vào bếp.
Mẹ nuôi kề sát tai tôi ghé nhỏ:
"Doanh Khê rốt cuộc vẫn chẳng bằng con được. Con là do một tay mẹ nuôi lớn, hiểu chuyện hơn nó nhiều."
Tôi ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn quyết định đổi cách xưng hô:
"Dì Vân, Doanh Khê mà nghe thấy sẽ buồn lắm đấy ạ. Trước đây chỉ là cô ấy chưa từng phải học thôi. Sau này nhất định cô ấy sẽ làm tốt hơn."
Bà ấy thở dài một tiếng:
"Được rồi, được rồi."
Tôi chồng những chiếc đĩa còn dư trên bàn lại rồi bước về phía gian bếp.
Bùi Doanh Khê đang cầm xơ mướp rửa bát.
Động tác của cô ấy vô cùng thuần thục.
Tôi đặt đĩa xuống, tiến lại gần bảo:
"Để tớ rửa cho."
Cô ấy đáp:
"Tớ rửa sạch hơn cậu đấy."
Cũng đúng thật.
Nhưng tôi vẫn kiên trì:
"Đâu ra cái kiểu để cậu làm khách mà lại phải rửa bát chứ?"
Sau một hồi giành giật.
Bùi Doanh Khê nhích sang một bên nhường cho tôi một khoảng không gian.
"Được rồi, thế hai đứa mình cùng rửa. Để tớ biểu diễn vài thao tác đỉnh cao cho cậu xem, bảo đảm sạch bong kin kit!"
9
Buổi chiều, Bùi Doanh Khê đeo đôi găng tay len cũ kỹ rồi sang tìm tôi đắp người tuyết.
Cô ấy vừa vo viên tuyết, vừa nói chuyện phiếm với tôi:
"Em gái, sao cậu lại không yêu Tần Du Lễ nữa?"
Gió lạnh lùa qua từng đợt.
Tôi kéo chiếc khăn quàng che đi nửa khuôn mặt, giọng u uất:
"Bởi vì nhà họ Tần coi trọng chuyện môn đăng hộ đối lắm."
Cô ấy bảo:
"Nhưng hai người thích nhau là được rồi mà."
Tôi không muốn cứ mãi dây dưa với anh, để rồi đến đại kết cục lại bị người lớn trong nhà đập chậu cướp hoa, gạt bỏ phũ phàng.
Huống hồ, Tần Du Lễ vốn dĩ mới là người nên cùng Bùi Doanh Khê lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã.
Tôi chẳng biết phải giải thích với cô ấy thế nào.
Chỉ đành cúi đầu, nói khẽ:
"Chờ nhà anh ấy cắt nguồn chu cấp tài chính, anh ấy tự khắc sẽ ngoan ngoãn thôi."
Nhắc đến Tần Du Lễ, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lại đè nặng sự ngột ngạt.
Giống như có một tấm lưới giăng kín trong lòng, nỗi buồn bã chẳng thể nào giải tỏa nổi.
Bùi Doanh Khê nghe xong liền bảo:
"Được rồi, tớ cũng chẳng hiểu mấy chuyện này đâu. Hay là chúng ta quay lại bàn chuyện con lợn nái ở nhà đi."
Con lợn nái nhà tôi sắp đến ngày sinh.
Cô ấy bắt đầu xòe ngón tay ra hướng dẫn tôi từng chút một về cách chăm sóc lợn nái sau sinh.
Lúc giảng giải mấy chuyện này, cô ấy lặng lẽ nhìn tôi:
"Giản Chi, cậu đừng nghĩ trước đây tớ phải chịu khổ. Thực ra tớ sống rất vui vẻ, trong nhà chỉ có mỗi mình tớ là con, người lớn hiếm khi bắt tớ làm việc nặng, đều là do tớ tự muốn giúp đỡ thôi. Lên đại học tớ cũng học ngành thú y, mục đích chính là để về thôn đỡ đẻ cho lợn nái đấy."
Cô ấy khựng lại một chút rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi:
"Đừng tự dằn dặt bản thân nữa."
Tôi gật đầu, sống mũi đột nhiên cay xè:
"Cảm ơn cậu nhé, Doanh Khê."
10
Vừa đắp xong người tuyết thì Tần Du Lễ tới.
Trong sân không đủ chỗ đỗ chiếc xe thứ hai, anh đành phải đỗ xe ngoài cổng thôn rồi dẫm lên lớp tuyết dày vừa phải mà đi bộ vào.
Bùi Doanh Khê lập tức đứng phắt dậy, xoay người chạy tót vào nhà:
"Hai người cứ nói chuyện đi, tớ chuồn trước đây."
Tôi và anh đã ba tháng rồi không gặp nhau.
Lông mi anh dính những hạt tuyết li ti, khuôn mặt trắng trẻo bị gió lạnh thổi tới mức hơi ửng hồng.
"Giản Chi. Anh vốn chẳng biết chèo thuyền bẻ lái. Nhưng nếu em ở nơi bờ biển xa xôi diệu vợi, anh vẫn sẽ bất chấp sóng gió để tìm kiếm viên trân bảo là em."
Mấy lời sến súa này, anh từng nói với tôi rất nhiều lần rồi.
Thế nhưng tâm trạng tôi bây giờ đã hoàn toàn khác trước.
Thuyền với chèo cái gì chứ, lần sau về nước cứ cho ngồi khoang phổ thông là ngoan ngay ấy mà.
Tôi bảo:
"Nghe chẳng hiểu gì cả, nói tiếng người đi."
Tần Du Lễ đành chịu thua, dịu giọng xuống:
"Dù em có ở trong thôn, anh cũng sẽ đến tìm em. Chúng ta nói chuyện chút đi, Giản Chi."
11
Chúng tôi sóng bước bên nhau trên con đường làng nhỏ hẹp.
Giọng nói của anh trầm ấm như rượu nồng, rót nhẹ vào tai tôi:
"Lần đầu tiên anh thấy em mặc chiếc áo bông hoa phượng thế này, trông vẫn rất đẹp."
Tôi thở dài một tiếng.
"Bây giờ em không còn là đại tiểu thư nhà họ Bùi nữa rồi. Từ nhỏ em đã được dạy dỗ rằng, dù có yêu đương thì cũng phải môn đăng hộ đối, không thể đi 'xóa đói giảm nghèo' được. Ừm... Mặc dù bây giờ em lại thành bên nghèo khó nhưng đạo lý thì vẫn thế thôi. Trèo cao quá thì trước sau gì em cũng thấp hơn anh một đầu. Lúc anh ở Luân Đôn ngắm đèn thiên sứ rực rỡ, em lại đang ở chuồng gà cho gà ăn."
Tần Du Lễ lập tức nhại giọng:
"Tục tác tục tác, lại đây cho anh ăn đi này."
Tôi: "..."
Anh ấy cứ thế hồn nhiên ngắt lời làm tôi đứt cả mạch cảm xúc.
Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nước mắt rơi theo tuyết rồi.
Thế mà bây giờ, chút cảm xúc u buồn vừa mới ấp ủ xong liền tan thành mây khói.
Anh nhét hai tay vào túi áo khoác, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra:
"Được rồi, công nhận là anh chẳng hóm hỉnh chút nào. Nhưng mà Giản Chi này, chúng ta yêu nhau là đủ rồi."
Giọng tôi nghẹn lại, hơi khan đắng:
"Lúc nào anh cũng lý tưởng hóa mọi chuyện như thế."
Anh cúi đầu, đăm đắm nhìn tôi:
"Trái tim em vẫn còn yêu anh mà."
Cảm giác lúc này giống như đem hết sức đ.ấ.m mạnh một đ.ấ.m vào đống bông xù vậy.
Anh nói:
"Anh chỉ nhận một mình em thôi, Giản Chi. Mặc kệ em đi cho gà ăn hay là đi xúc phân."
Tôi hỏi:
"Nếu bố mẹ anh không ủng hộ anh ở bên một giả thiên kim, rồi khóa thẻ ngân hàng của anh thì sao? Những ngày tháng du học của anh sẽ khổ sở lắm đấy."
Tần Du Lễ đáp lời:
"Anh có học bổng toàn phần, tiền học không thành vấn đề. Anh cũng đã làm sẵn kế hoạch rồi, chọn một phương án di chuyển vừa an toàn lại vừa tiết kiệm nhất. Anh có thể bắt xe buýt sang phía Tây Bắc, sau đó mỗi ngày đi bộ một trăm cây số. Qua eo biển Anh thì hơi phiền phức chút nhưng anh sẽ tự thổi phao bơi đeo vào cổ. Em yên tâm, anh mua loại phao phát quang, buổi tối vẫn bơi tốt. Bơi mất bao lâu thì tùy thuộc vào hướng gió và sức gió, trên biển lại còn có hải sản tươi sống miễn phí, anh ăn món Sashimi sống cũng được. Chuyện chỗ ở cũng chẳng cần lo, anh có thể làm người vô gia cư lại còn được nhận trợ cấp cho kẻ lang thang nữa."
Anh một hơi nói liền một tràng dài ngoẵng.
Tôi cần chút thời gian để tiêu hóa đống thông tin này.
Đến đoạn nghe thấy đi bộ một trăm cây số, não tôi đã bắt đầu quéo lại rồi.
"Có phải anh bê cái đầu lợn trong bảo tàng về rồi gắn lên cổ mình không đấy?"
Anh mỉm cười:
"Làm gì có, anh chỉ muốn em thấy được chân tình của anh thôi."
Tôi khẽ thở ra một hơi dài:
"Cho em thêm một chút thời gian nhé."
Thời gian để bắt đầu lại một cuộc đời mới.
…
