Tôi Phát Hiện Ra Mình Là Một Nữ Phụ Độc Ác - Chương 2

Cập nhật lúc: 06/07/2026 14:00

Cửa phòng hé mở, một cái đầu tròn xoe thò ra. Chủ nhân của cái đầu ấy trố mắt nhìn tôi, vẻ mặt không thể tin nổi.

Thấy Tề Tế dẫn tôi vào phòng, mẹ Tề dặn dò vài câu rồi quay xuống nhà.

Mẹ Tề vừa đi, căn phòng bỗng chốc trở thành rạp chiếu phim câm. Tề Tế loay hoay lấy ghế, rót nước, lấy đồ chơi cho tôi, nhưng tuyệt nhiên không nói một lời nào, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Anh Tề Tế, chúng ta làm bạn nhé?" Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Hả?" Tề Tế ngẩng phắt đầu lên, chạm mắt tôi một cái rồi lại cúi gằm xuống.

"Anh có muốn làm bạn với em và các bạn khác không?"

"Mấy bạn ấy... chắc không muốn làm bạn với anh đâu."

"Sẽ không đâu, anh tin em đi, mọi người đều rất dễ gần!"

Sau một hồi im lặng, cuối cùng cậu bé cũng gật đầu. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đúng như tôi dự đoán, ngày hôm sau khi chơi cùng nhau, ban đầu bọn trẻ rất bài xích Tề Tế, nhưng trẻ con mà, nhanh ch.óng làm quen với nhau thôi. Thậm chí Chu Tư Dịch hôm qua còn xua đuổi Tề Tế, hôm nay cũng đã bắt đầu kề vai bá cổ, xưng huynh gọi đệ với cậu bé.

Càng tiếp xúc lâu, tôi càng nhận ra Tề Tế thực sự là một người rất ấm áp, giống như một cục bột trắng trẻo, mềm mại. Điều khiến tôi bất ngờ là, Tề Tế có khả năng lãnh đạo rất tốt, suy nghĩ thấu đáo, bọn trẻ luôn vô thức làm theo ý cậu bé, dần dà cậu bé có xu hướng trở thành "anh cả" của nhóm chúng tôi.

Cứ tưởng những ngày tháng vui vẻ này sẽ kéo dài mãi, cho đến một ngày, sự bình yên bị phá vỡ. Gia đình Tề Tế phá sản chỉ trong một đêm, bố Tề bán căn biệt thự, vội vã đưa vợ con rời đi. Gấp gáp đến mức Tề Tế thậm chí không kịp chào tạm biệt chúng tôi.

Khi Tề Tế vừa rời đi, ai cũng cảm thấy hụt hẫng, thường xuyên nhắc đến người bạn nhỏ từng gắn bó một thời gian ngắn ngủi này. Nhưng thời gian đã làm phai mờ ký ức, khuôn mặt của người bạn ấy dần trở nên nhạt nhòa, và cái tên Tề Tế cũng dần rơi vào quên lãng.

Lúc Tề Tế mới đi, tôi nhắn cho cậu ấy rất nhiều tin, nhưng đều bặt vô âm tín. Chẳng biết lúc đó tôi nghĩ gì, dù biết có thể sẽ chẳng bao giờ nhận được hồi âm, nhưng mỗi ngày tôi vẫn kiên trì nhắn cho cậu ấy một tin, với niềm hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó cậu ấy sẽ trả lời.

Nhưng trên đời này, có những việc đành phải để lại sự tiếc nuối. Những dòng tin nhắn tôi gửi cho Tề Tế đều như đá chìm đáy biển.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi dễ dàng vượt qua vòng phỏng vấn và chính thức gia nhập công ty của gia đình. Bắt đầu từ những vị trí thấp nhất, chỉ sau vài năm nỗ lực, tôi đã vươn lên vị trí trưởng nhóm.

Hoàn tất công việc trong ngày, tôi vươn vai một cái thật sảng khoái, rồi tiện tay vớ lấy chiếc điện thoại đang để chế độ im lặng. Không xem thì thôi, vừa mở ra đã choáng váng: tin nhắn ngập tràn màn hình!

Tôi xoay nhẹ vai, ngả người ra ghế, thư thả lướt từng tin một. Hộp thoại sôi động nhất chính là nhóm chat của hội bạn thân từ thuở nhỏ. Chẳng biết chúng nó đang rôm rả chuyện gì mà số tin nhắn chưa đọc đã vượt ngưỡng 99+, con số vẫn không ngừng tăng lên vùn vụt.

Vừa nhấp vào, màn hình chat đã trôi tuột đi như thác đổ, khiến tôi hoa cả mắt. Tôi đành lướt ngược lên trên cùng để xem đầu đuôi câu chuyện. Một cái tên quen thuộc đập ngay vào mắt: "Tề Tế".

Chu Tư Dịch: "Vãi lều! Tụi mày đoán xem tao vừa đụng mặt ai."

Chu Tư Dịch: "Tề Tế đó!"

Chu Tư Dịch: [Hình ảnh]

Trần Niên: "Đại ca, mắt mày bị sao vậy, thằng này mà là Tề Tế á?"

Trương Hiểu Hiểu: "Thật không? Mày có nhìn lầm người không?"

...

Tôi nhìn bức ảnh chụp lén rõ mồn một, lòng không khỏi ngạc nhiên. Người đàn ông trong ảnh diện vest đen lịch lãm, dáng vẻ phong độ, đang nghiêng đầu trò chuyện cùng người bên cạnh.

Góc nghiêng thần thánh để lộ nửa khuôn mặt lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ mở, đôi mắt hoa đào sáng ngời, đầy mê hoặc. Nhan sắc đúng chuẩn "cực phẩm" bất chấp cả camera mờ.

Quả nhiên "lột xác" ngoạn mục thật, khác một trời một vực với cậu bé mũm mĩm, ấm áp thuở nào.

Tôi lướt thêm vài tin nhắn, thấy ai nấy đều đang xôn xao bàn tán về Tề Tế. Nhiều tin nhắn quá, tôi lười đọc hết, chỉ chèn vài câu khen ngợi nhan sắc thăng hạng của Tề Tế rồi thoát ra.

Tin nhắn tiếp theo là của Ninh Tri Vi.

Tri Vi: "Nay tui lãnh lương nè!"

Tri Vi: [Tung hoa]

Tri Vi: "Khoản nợ cuối cùng cũng trả dứt điểm!"

Ninh Tri Vi là cô bạn cùng phòng đại học của tôi. Ký túc xá có bốn người, chúng tôi chơi với nhau rất thân.

Nhớ hồi mới vào đại học, có lần tôi về muộn vì bận việc, vô tình nghe thấy Ninh Tri Vi đứng ngoài hành lang khóc lóc vay tiền chữa bệnh cho bà ngoại. Tiền tiêu vặt hàng tháng bố mẹ gửi cho tôi rất rủng rỉnh, tiêu mãi chẳng hết. Bản thân tôi lại không đam mê hàng hiệu, nên cũng dành dụm được một khoản kha khá.

Lúc đó tôi cũng chẳng suy nghĩ nhiều, chỉ thấy bạn bè thân thiết, giúp được gì thì giúp, thế là tôi cho cô ấy mượn tiền. Nào ngờ, từ lần đó, chúng tôi trở thành đôi bạn tri kỷ, chuyện gì cũng tâm sự với nhau.

Từ lúc đi làm, tháng nào nhận lương Ninh Tri Vi cũng đều đặn trả tiền cho tôi, và hôm nay là cô ấy đã thanh toán sòng phẳng khoản nợ.

Tôi: [Tung hoa]

Tôi: [Ăn mừng]

Ninh Tri Vi: "Nhân dịp trọng đại này, tối nay tui mời bà ăn một bữa hoành tráng nha!"

Tôi: "OK luôn."

Chốt xong thời gian và địa điểm, tôi nhanh ch.óng trả lời nốt vài tin nhắn còn lại, dọn dẹp đồ đạc rồi tan làm!

"Yên Yên! Bên này!"

Vừa bước vào nhà hàng, tôi đã thấy một cô nàng tóc b.úi củ tỏi vẫy tay gọi rối rít.

"Đói meo râu rồi! Nhanh nhanh, gọi món đi!" Cô nàng vừa xoa bụng vừa hối thúc.

Đồ ăn vừa được bưng lên, cô bạn này đã cắm cúi ăn lấy ăn để, nhét đầy hai má như một chú sóc nhỏ.

"Bà bị bỏ đói tám trăm năm rồi à?" Tôi bật cười.

"Đâu đến nỗi, chỉ là trưa nay chưa kịp ăn gì thôi." Ninh Tri Vi cố nuốt miếng thức ăn to tướng, uống vội ngụm nước rồi mới trả lời.

"Bà không biết đâu, mấy ngày nay tui bận bù đầu bù cổ!" Ninh Tri Vi bắt đầu ca bài ca than vãn. "Sếp trực tiếp của tui mới đổi người rồi, cái anh hàng xóm tui từng kể bà nghe đó, nhớ không?"

Tôi gật đầu xác nhận.

"Bây giờ ổng thăng chức, thành sếp trực tiếp của tui luôn. Bà không tưởng tượng nổi ổng 'hành' nhân viên cỡ nào đâu, ngày nào cũng bắt ép tăng ca. Trưa nay tui bận đến mức chẳng có thời gian nuốt hạt cơm nào."

"Vậy sao tối nay bà còn rảnh rỗi mời tui đi ăn?"

"Vừa hoàn thành xong một dự án, sếp lớn rủ lòng thương nên tối nay tha cho không phải tăng ca."

Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.

"À này," Ninh Tri Vi bỗng ngồi thẳng người lên, "Tui nghe phong phanh công ty mình sắp ký hợp đồng hợp tác với công ty bà đó."

"Có chuyện đó hả?" Tôi chớp mắt nhìn cô bạn.

"Tui cũng chỉ nghe đồn thôi." Ninh Tri Vi xua tay, rồi lại ườn người ra ghế.

Nhưng thực tế đã chứng minh, "đài phát thanh" Ninh Tri Vi hoạt động khá hiệu quả. Vài ngày sau, công ty chính thức thông báo về việc hợp tác với Phong Duệ Quốc Tế. Phong Duệ Quốc Tế chính là công ty nơi Ninh Tri Vi đang làm việc.

"Lạc Yên."

"Dạ!" Đang mải suy nghĩ, tôi giật mình thon thót khi bị gọi tên, vội vàng chấn chỉnh lại tư thế ngồi.

"Dự án hợp tác lần này, em sẽ phụ trách liên lạc và làm việc với bên họ."

"Vâng ạ!"

"Đây là một dự án trọng điểm. Ngày mốt, giám đốc Lạc sẽ có buổi họp trực tiếp với tổng giám đốc bên Phong Duệ để bàn bạc chi tiết. Trong hai ngày nay, em tranh thủ nghiên cứu kỹ tài liệu nhé." Nói rồi, chị Trần đưa cho tôi một tập hồ sơ dày cộp.

Đến giờ nghỉ trưa, tôi vội lôi điện thoại ra nhắn tin.

Tôi: "Công ty tui với công ty bà chuẩn bị hợp tác thật nè!"

Ninh Tri Vi trả lời nhanh như chớp.

Ninh Tri Vi: "Thật hả?! Bên tui chưa thấy sếp thông báo gì sất."

Ninh Tri Vi: "Hu hu hu, tui cũng muốn tham gia dự án này, thế thì tui sẽ được gặp cục cưng Yên Yên của tui thường xuyên hơn!"

Tôi: [Ôm ôm]

Thấm thoắt đã đến ngày diễn ra cuộc họp. Từ xa, tôi đã tinh mắt nhận ra một cánh tay nhỏ nhắn đang vẫy vẫy trong đám đông người của Phong Duệ Quốc Tế. Liếc mắt lên, bắt gặp ngay khuôn mặt tươi rói của Ninh Tri Vi. Tôi nháy mắt với cô bạn, cả hai cùng mỉm cười đầy ẩn ý.

"Chào giám đốc Tề, rất hân hạnh."

"Hân hạnh."

Hai vị sếp tổng gặp nhau ở cửa phòng họp, chào hỏi xã giao vài câu.

Tôi bất giác đưa mắt nhìn về phía người đứng đầu phái đoàn đối tác, và một khuôn mặt lạnh lùng, sắc sảo đập vào mắt tôi.

Tôi khựng lại trong giây lát, đây chẳng phải là Tề Tế sao?!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Phát Hiện Ra Mình Là Một Nữ Phụ Độc Ác - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD