Tôi Phát Hiện Ra Mình Là Một Nữ Phụ Độc Ác - Chương 3

Cập nhật lúc: 06/07/2026 14:01

Đây là lần đầu tiên tôi gặp lại Tề Tế bằng xương bằng thịt sau bao nhiêu năm. So với trong ảnh, vẻ "lạnh lùng, khó gần" của cậu ấy ở ngoài đời còn rõ rệt hơn nhiều. Ngay cả khi bắt tay lúc nãy, cậu ấy cũng chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười công nghiệp chuẩn mực, chẳng mang lại chút hơi ấm nào.

Suốt ngần ấy năm, cậu ấy rốt cuộc đã trải qua những biến cố gì, để một người từng ấm áp, dịu dàng như thế lại trở nên lạnh giá như tảng băng trôi thế này.

Mọi người ổn định chỗ ngồi, hai bên bắt đầu giới thiệu về đội ngũ tham gia dự án.

"Lạc Yên, cô ấy sẽ là người đại diện liên lạc chính của chúng tôi trong dự án này."

Tôi mỉm cười, gật đầu chào đối tác, bên kia cũng đáp lễ lịch sự. Chỉ riêng Tề Tế là khẽ gật đầu rồi quay đi, không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa.

Tôi có chút hụt hẫng trong lòng. Dù sao thì hồi nhỏ chúng tôi cũng từng là bạn bè thân thiết, dù lúc nãy cậu ấy không nhận ra tôi, nhưng khi nghe tên tôi, lẽ nào cậu ấy cũng không mảy may nhớ lại chút gì sao?

Nhưng nghĩ lại thì cũng phải thôi, từ lúc chia tay đến giờ đã bao nhiêu năm trôi qua, chúng tôi bây giờ cùng lắm cũng chỉ là những người xa lạ từng quen biết.

Phần giới thiệu tiếp tục, tôi khá bất ngờ khi biết Ninh Tri Vi lại là thư ký của Tề Tế. Vậy thì chắc hẳn Tề Tế chính là "anh hàng xóm" mà cô bạn tôi vẫn hay nhắc tới.

Kết thúc cuộc họp, tôi lập tức mở nhóm chat của hội bạn thân, ném ngay một tin nhắn: "Hôm nay tao gặp Tề Tế rồi, công ty ổng sắp hợp tác với công ty tao."

Câu nói của tôi như thả một quả b.o.m vào nhóm, khiến mọi người xôn xao.

Chu Tư Dịch: "Kể nghe coi nào."

Trương Hiểu Hiểu: "Người thật ngoài đời có đẹp trai không? Đẹp trai không?!" [Khuôn mặt mê trai]

Tôi: "Đẹp xuất sắc!"

Trần Niên: "Bây giờ ổng đang làm ở công ty nào vậy?"

Tôi: "Phong Duệ, hình như mới chuyển công tác về đây, giờ đang làm giám đốc khu vực Trung Quốc của Phong Duệ Quốc Tế."

Trần Niên: [Giơ ngón cái]

Đêm đó, tôi vậy mà lại mơ thấy Tề Tế! Lại còn là Tề Tế hồi bé, mập mạp, dễ thương nữa chứ!

Trong mơ, tôi biến thành một "bà cô" quái đản, lao về phía cậu bé mũm mĩm, miệng còn la hét những lời sến súa kiểu "Để chị ôm một cái nào".

Nhưng mà, ngay lúc tôi chuẩn bị ôm lấy cục bột nhỏ dễ thương ấy, một cuốn bản thảo kế hoạch rơi thẳng vào trán tôi cái "bốp". Cục bột nhỏ đáng yêu của tôi lập tức biến thành một tảng băng lạnh lùng: "Cút về làm lại ngay!"

Tôi, một "con sen" chính hiệu, bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đưa tay sờ trán, vẫn còn cảm thấy tim đập thình thịch.

Trời ạ, cậu đâu phải sếp tôi, lấy quyền gì mà bắt tôi làm lại bản kế hoạch chứ! Đúng là tiếp xúc nhiều với "tảng băng trôi" dễ gặp ác mộng thật!

Tôi lại nhắm mắt, lẩm bẩm trong bụng, thế mà lại kỳ diệu cảm thấy buồn ngủ, rồi từ từ chìm vào giấc mộng.

Từ khi bắt đầu dự án hợp tác, cả nhóm chúng tôi đã phải "cày" không ngừng nghỉ suốt mấy ngày liền, đến một ngày nghỉ cũng chẳng có.

Cuối cùng, chị Trần cũng thấy thương tình, nhân lúc công việc đã bớt căng thẳng, chị "phóng thích" cho chúng tôi một ngày nghỉ phép để xả hơi, ngủ nướng bù cho những ngày thức trắng, hay đi chơi đâu đó giải khuây.

Hiếm hoi mới có một ngày rảnh rỗi, tôi lên kế hoạch sẽ "đóng cọc" ở nhà ngủ vùi một giấc thật đã, bù lại cho chuỗi ngày thèm ngủ vừa qua.

Thế nhưng, "người tính không bằng trời tính", đêm trước ngày nghỉ, "Hoàng thái hậu" - mẹ tôi yêu quý - đã gọi điện chỉ thị tôi phải về nhà ăn cơm.

Tôi đành ngậm ngùi gác lại kế hoạch ngủ nướng.

Sáng sớm hôm sau, đ.á.n.h thức tôi không phải là tiếng chuông báo thức điện thoại, mà là những tiếng "bíp bíp" thông báo tin nhắn liên tục dội vào tai!

Tôi nhắm tịt mắt, luồn tay ra khỏi chăn, quờ quạng tìm chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Mở hé mắt ra xem kẻ nào to gan dám phá đám giấc ngủ của mình.

À há, không phải một người, mà là cả một đám người.

Trong nhóm chat hội bạn thân đang bàn tán sôi nổi về việc tối nay có nên tụ tập một bữa không.

Nghĩ lại cũng lâu rồi chưa gặp mặt, tôi ngáp một cái rõ to, gõ phím trả lời: "Cho tao một vé."

Trương Hiểu Hiểu: "Ủa, dạo này mày bận lắm mà? Xong việc rồi hả?"

Tôi: "Chị Trần rủ lòng thương, cho nghỉ một ngày."

Chu Tư Dịch: "Mày nói với ba mày một tiếng, ai dám bắt mày tăng ca? Làm cho công ty nhà mình mà cực như ch.ó, ngoài mày ra chắc chẳng ai thèm."

Tôi: [Lườm]

Trần Niên: "Thế tối nay đông đủ rồi! Tao đã chuẩn bị một món quà bất ngờ cho tụi mày!"

Tôi: "?"

Trương Hiểu Hiểu: "??"

Chu Tư Dịch: "???"

Trần Niên: "Hê hê, bí mật!"

Sau một hồi ầm ĩ, tôi cũng chẳng còn buồn ngủ nữa, liền tung chăn ngồi dậy, làm vệ sinh cá nhân, rồi đi kiếm đồ ăn.

Chọn đại một quán ăn sáng dưới nhà, no nê xong xuôi, tôi lái xe về nhà bố mẹ.

Nhập mật khẩu mở cửa, tôi ngạc nhiên khi thấy nhà vắng tanh vắng ngắt. Thay đôi dép lê đi trong nhà, tôi đi thẳng đến ghế sofa, cuộn mình lại và bắt đầu xem tivi.

Chưa xem hết một tập phim, cánh cửa "cạch" một tiếng mở ra, bố mẹ tôi khệ nệ xách theo một đống túi lớn túi nhỏ bước vào.

"Hôm nay con đến sớm thế? Mẹ tưởng con phải ngủ nướng đến trưa mới chịu mò sang ăn cơm chứ." Mẹ tôi trố mắt nhìn tôi, cứ như thể mặt trời mọc đằng Tây vậy.

Tôi lật đật chạy ra đỡ đồ cho bố mẹ, nũng nịu nói: "Con nhớ bố mẹ mà, nên mới đến sớm đó."

"Cái miệng con chỉ giỏi nịnh hót."

Đặt mớ hoa quả rau củ sắp ăn lên bàn, phần còn lại tôi nhét hết vào tủ lạnh, rồi lại lê đôi dép lẹp xẹp quay về chỗ cũ trên ghế sofa.

"Dạo này công việc thế nào con?"

"Trơn tru lắm ạ, có con gái cưng của mẹ ra tay thì việc gì cũng êm xuôi." Tôi cười tươi rói đáp lại.

Mẹ tôi đặt đĩa dâu tây vừa rửa sạch lên bàn, nói: "À, mẹ nghe bố con kể, người phụ trách dự án hợp tác lần này bên công ty đối tác là Tề Tế hả con?"

"Vâng ạ." Tôi nhón một quả dâu tây nhét vào miệng, trả lời với giọng mồm miệng còn dính đầy dâu.

"Thằng bé Tiểu Tế giỏi giang quá con nhỉ!" Mẹ tôi thở dài cảm thán, "Giá như hồi đó gia đình thằng bé... Haiz."

Ăn trưa xong, tôi phụ mẹ dọn dẹp bát đĩa vào bếp. Mẹ tôi vừa đón lấy bát đĩa vừa hỏi: "Tối nay con có ăn cơm ở nhà không?"

"Dạ tối nay con có hẹn với nhóm Hiểu Hiểu rồi mẹ ạ, không ăn cơm nhà đâu."

Địa điểm tụ tập buổi tối là một quán bar quen thuộc, chúng tôi đặt một phòng riêng như thường lệ. Khi tôi đến, Trương Hiểu Hiểu và Chu Tư Dịch đã có mặt, chỉ có Trần Niên - kẻ đầu têu vụ này - là chưa thấy bóng dáng đâu.

Sau khi chào hỏi hai người bạn, tôi tiện tay với lấy ly nước ép trái cây rồi ngồi cạnh Trương Hiểu Hiểu.

Vừa định nhấp một ngụm, bỗng nghe Chu Tư Dịch cất tiếng: "Khoan đã, ly đó là cocktail đấy, nồng độ cồn cao lắm, một ly này đủ sức hạ gục mười đứa như mày đó."

"Trời ạ, sao không nói sớm!" Tôi vội vã đặt ly nước xuống, vuốt n.g.ự.c một cái, tim đập thình thịch.

Nói về t.ửu lượng, tôi tự nhận mình là "thiên hạ đệ nhất... bét". Người ta "một ly là gục", tôi thì "một ngụm là gục". Hơn nữa, cái nết say của tôi cực kỳ "dị", hễ say là tôi lại thích cưỡng hôn người đẹp. Lần trước say quắc cần câu, tôi suýt chút nữa thì cưỡng hôn Trương Hiểu Hiểu. May mà có Chu Tư Dịch và Trần Niên kịp thời ngăn lại, nếu không thì "sự trong trắng" của Hiểu Hiểu đã tan thành mây khói rồi.

Tán gẫu thêm một lúc thì Trần Niên mới lò dò đến, và dẫn theo một nhân vật nữa - Tề Tế.

"Nào nào nào! Bất ngờ đã đến!" Trần Niên cười toe toét nhìn chúng tôi, vẻ mặt kiêu ngạo như muốn nói "Mau khen bổn thiếu gia đi!".

Tề Tế bước theo sau Trần Niên, đảo mắt nhìn chúng tôi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Nụ cười này tuy chưa thực sự thân thiết, nhưng so với cái nụ cười công nghiệp giả tạo tôi thấy hôm trước thì đã tốt hơn rất nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Phát Hiện Ra Mình Là Một Nữ Phụ Độc Ác - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD