Tôi Trở Thành Mary Sue Trong Showbiz - Chương 34
Cập nhật lúc: 09/05/2026 18:11
“Sau khi cúp điện thoại, anh nhìn Lý Ân một cái, sau đó tắt đèn ngủ đầu giường, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.”
Ánh nắng ấm áp xuyên qua rèm cửa tỏa vào phòng, Lý Ân lờ mờ xoay người, trong miệng lầm bầm một câu gì đó rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Có lẽ hôm qua chơi quá hăng, lúc này cô chỉ thấy đầu óc choáng váng, hoàn toàn không muốn mở mắt, hơn nữa cái giường này cũng quá mềm đi.
Quá mềm?
Sao cảm giác hình như có gì đó không đúng?
Lý Ân đang nghĩ ngợi thì bỗng nhiên ý thức dần tỉnh táo lại, cả người lập tức bật dậy khỏi giường, nhìn quanh một vòng.
Một môi trường rất lạ lẫm, bài trí đơn giản lạnh lùng, cửa sổ kính rất lớn, ánh nắng chiếu vào sáng rực.
Nhớ lại đêm qua, hình như cô đã ngủ quên trong phòng sáng tác của tiền bối GD, quản lý không tới đón cô sao?
Đúng rồi, cô còn làm trầy chiếc Lamborghini của G-Dragon nữa, không khỏi buồn bực tự vỗ vỗ đầu mình, chiếc xe đắt tiền như vậy mà lại để cô làm hỏng.
Lý Ân móc điện thoại ra xem, quản lý đã gửi tin nhắn cho cô, nói lát nữa sẽ tới đón.
Lúc này bên ngoài phòng thấp thoáng có tiếng trò chuyện, cô xuống giường, vuốt lại chiếc váy bị nhăn, xỏ dép lê, đẩy cửa đi ra rồi xuống lầu.
G-Dragon đang ngồi trên sofa trò chuyện với một người phụ nữ.
Thấy Lý Ân xuống, anh cười nói với cô:
“Lý Ân à, em tỉnh rồi, nghỉ ngơi tốt chứ?
Qua đây ngồi đi.”
Lý Ân cười ngượng nghịu hai tiếng:
“Tiền bối GD, thật sự xin lỗi anh, hôm qua em lỡ ngủ quên mất, làm phiền anh quá.”
G-Dragon khẽ cười:
“Không cần khách sáo đâu.”
Lý Ân gật đầu, nhìn người phụ nữ trên sofa, lễ phép mở lời hỏi:
“Tiền bối GD, đây là…”
Người phụ nữ trông tầm ba mươi tuổi, trên người mặc chiếc váy màu tím nhạt của Dior mùa này, phối thêm một số trang sức rất hợp với bộ đồ, trông rất thời thượng.
Làn da trắng trẻo, ngũ quan đẹp, khiến người ta có cảm giác rất ôn dịu, đường nét lông mày nhìn cũng có chút quen thuộc.
G-Dragon giới thiệu:
“Lý Ân à, đây là chị gái anh, Kwon Dami.”
Kwon Dami rất tò mò việc trong chỗ ở của em trai mình lại có một cô gái, cô đứng dậy mỉm cười chào Lý Ân một tiếng.
Lý Ân cúi đầu chào:
“Chào chị Dami ạ, em là Lý Ân, thành viên của ICE.”
Kwon Dami cười nói:
“Lý Ân à, chị biết em, trên tivi thường xuyên thấy, dạo này em đang rất nổi tiếng đấy.”
Lý Ân có nghe qua về Kwon Dami, chị ấy có thương hiệu thời trang riêng ở khu Cheongdam-dong, trong giới cũng có không ít idol mặc đồ của thương hiệu đó.
Khu vực đó nổi tiếng là đắt đỏ, tóm lại cả nhà đều là người có tiền:
“Chị Dami ơi, quần áo chị thiết kế trước đây em có mua qua rồi, thật sự rất đẹp ạ.”
Kwon Dami mím môi cười.
Lý Ân cũng ngồi xuống sofa, làm nền thôi, người ta hai chị em nói chuyện, cô vẫn nên ít lời thì hơn.
G-Dragon hỏi Kwon Dami:
“Chị ơi, hôm nay chị tới là có chuyện gì muốn nói với em sao?”
Mỗi lần anh từ nước ngoài về, Kwon Dami hiếm khi tới thăm đột ngột như thế này, bình thường đều sẽ gọi anh qua nhà chị ăn cơm, rồi cả nhà tụ tập một chút.
Kwon Dami gật đầu, ôn tồn nói:
“Ji Yong à, gần đây chị có một ý tưởng, tổ chức một buổi bán đấu giá từ thiện trang phục cá nhân của nghệ sĩ.
Liệu em có thể giúp chị liên lạc với các nghệ sĩ nhà YG được không?”
Lý Ân có chút bất ngờ ngẩng đầu, đúng là một ý tưởng rất hay, một mũi tên trúng hai đích, vừa có thể giúp YG quảng bá, vừa làm việc thiện.
G-Dragon cười nói:
“Chị ơi, em cảm thấy đây sẽ là một việc rất có ý nghĩa, em sẽ giúp chị liên lạc.”
Kwon Dami dịu dàng nói:
“Có được sự đồng tình của em dĩ nhiên là tốt nhất rồi.”
G-Dragon thấy Lý Ân không nói lời nào, bèn ôn tồn bảo:
“Lý Ân à, em không cần thấy gò bó đâu, cứ thoải mái trò chuyện là được.”
Lý Ân vội vàng lắc đầu:
“Em không có gò bó đâu ạ.”
Kwon Dami quan sát Lý Ân kỹ vài lần, thấy mái tóc xoăn xõa sau lưng cô, còn có vài lọn tóc men theo hai bên gò má rơi trước ng-ực, làn da mịn màng trắng trẻo như sữa, đôi mắt nước lấp lánh ánh sáng linh động, trông thật sự là dáng vẻ rất đáng yêu.
Lý Ân đâu chỉ có gò bó không thôi, cô đơn giản là thấy bứt rứt cả người.
Khó khăn lắm mới đợi được quản lý gọi điện nói đã tới bãi đỗ xe ngầm, cô liền vội vàng đứng dậy chào tạm biệt G-Dragon và Kwon Dami, tiện thể cảm ơn vài câu.
Kwon Dami vốn còn muốn trò chuyện với Lý Ân thêm một lát, thấy cô muốn đi bèn mở lời:
“Lý Ân à, đợi một chút.”
“Dạ?
Chị ơi còn chuyện gì nữa không ạ?”
Lý Ân đã xỏ xong giày, định đẩy cửa đi thì nghe Kwon Dami gọi mình lại, có chút kinh ngạc nhìn chị.
“Chúng ta có thể trao đổi cách liên lạc được không?”
Kwon Dami cười nói với Lý Ân, ánh mắt nhiễm vài phần mong đợi.
“Dạ?”
Lý Ân ngẩn ra, có chút phản ứng không kịp, nhìn G-Dragon một cái, thấy anh gật đầu, thế là cô mở lời:
“Tất nhiên là được ạ, hy vọng sau này có thể thường xuyên liên lạc với chị, nếu có thể trở nên thân thiết thì tốt quá.”
Hai người trao đổi cách liên lạc xong, Lý Ân vẫy vẫy tay với họ, đeo khẩu trang và mũ chỉnh tề rồi rời đi.
“Ji Yong à, em và Lý Ân đang mập mờ sao?”
Kwon Dami nhìn theo bóng lưng Lý Ân khuất hẳn mới thu hồi ánh mắt, đóng cửa lại, hỏi rất trực diện.
G-Dragon khẽ cười:
“Mập mờ thì cũng là từ phía em thôi, con bé cái gì cũng không hiểu…”
Buổi thử vai Yêu tinh khá thành công, đất diễn không nhiều, là phân đoạn cổ trang, diễn em gái của nam chính – Kim Sun.
Buổi tối về ký túc xá, quản lý cũng theo lên lầu.
Im Na Yeon cứ truy hỏi mãi việc đêm qua cô có phải ở nhà tiền bối GD không, Lý Ân dưới ánh nhìn của quản lý đã nói dối một câu là đêm qua mọi người đều quẩy ở hộp đêm đến rất muộn nên mới không về, lại chắp hai tay ánh mắt khẩn thiết cầu xin chị một hồi, lúc này mới miễn cưỡng được tha cho.
Im Na Yeon nghiêm túc nói:
“Lý Ân à, hiện tại em không được yêu đương.
Công ty có lệnh cấm hẹn hò, ICE ra mắt còn chưa đầy một năm, đang trong thời kỳ thăng tiến, dù là vì nhóm hay vì fan thì em cũng không được làm như vậy.”
Lý Ân dĩ nhiên hiểu đạo lý này, thấy không khí có chút nghiêm trọng, cô cố ý tỏ ra t.h.ả.m hại, nhìn Im Na Yeon một cách đáng thương:
“Chị ơi, em biết mà, hiện tại em tuyệt đối sẽ không yêu đương đâu, xin chị hãy yên tâm.”
Im Na Yeon không cưỡng lại được dáng vẻ đáng thương này của cô, đành thở dài một tiếng, xoa xoa mái tóc dài của cô, hết sức bất đắc dĩ:
“Lý Ân à, em phải nhớ kỹ những gì mình nói đấy.”
Lý Ân nghiêm túc gật đầu:
“Chị ơi chị yên tâm, em hiểu mà.”
“Đúng rồi, hôm qua món quà em tặng tiền bối GD anh ấy có thích không?”
Im Na Yeon nhìn Lý Ân, đột nhiên nhớ tới sinh nhật G-Dragon, tò mò hỏi một câu.
“Dạ, tiền bối GD rất thích, anh ấy luôn thích đi giày Vans mà.”
Nói xong, Lý Ân nhớ tới buổi đấu giá từ thiện trang phục cá nhân mà Kwon Dami đã nói, liền vội vàng nói với quản lý một tiếng:
“Anh ơi, hôm qua nghe tiền bối GD nói chị Dami định tổ chức buổi đấu giá từ thiện trang phục cá nhân, anh giúp em gửi một bộ đồ qua đó nhé.”
Quản lý nhìn cô một cái:
“Chuyện khi nào vậy, anh không nghe Ji Yong nhắc tới nhỉ?”
Lý Ân bĩu môi, chuyện anh không biết còn nhiều lắm:
“Anh ơi, anh cũng đâu phải nghệ sĩ…”
Quản lý lườm cô một cái:
“Được rồi, em muốn gửi bộ nào thì tự chọn đi, lát đưa anh là được.
Ji Yong bình thường khá chăm sóc em, ủng hộ hoạt động của chị gái chú ấy cũng là nên làm.
Cửa hàng hình như ở Cheongdam-dong đúng không?
Anh sẽ mang qua.”
Lý Ân gật đầu:
“Vâng ạ.”
Nói xong liền vội vàng chạy vào phòng chọn quần áo, lục lọi tủ đồ một lượt, cuối cùng chọn một chiếc áo khoác của Chanel, màu trắng lông cừu, phía trên có hai hàng cúc đen nhỏ nhắn, hai bên vạt áo dưới mỗi bên có một chiếc túi, cả chiếc áo khoác vô cùng đơn giản, trông mềm mại lại tinh tế.
Chiếc áo này là do thương hiệu tặng lúc cô chụp họa báo cho Chanel trước đây, cô khá thích nhưng lúc đó chạy lịch trình chủ yếu toàn mặc áo phao lông vũ, rất ít cơ hội mặc, áo còn rất mới, là một sự lựa chọn rất tốt.
Lý Ân chọn xong liền lấy một chiếc túi giấy xách tay đẹp đẽ gói chiếc áo lại, sau đó mang ra đưa cho quản lý:
“Anh ơi, bộ này đi ạ, lúc nào anh rảnh thì mang qua giúp em, rồi nói một tiếng với chị Dami nhé.”
Quản lý lôi chiếc áo từ trong túi ra, trải ra nhìn một cái:
“Không phải em rất thích chiếc áo này sao?
Còn chẳng nỡ mặc cơ mà.”
Lý Ân cạn lời:
“Anh ơi, không phải là em không nỡ mặc, là không có cơ hội mặc.
Hơn nữa quần áo tài trợ nhiều như thế, em mặc còn không hết, cũng không thiếu một chiếc này.”
Quản lý cười nói:
“Anh sợ em quyên đi rồi lại hối hận, bình thường là người tiết kiệm như vậy, lần này lại khá hào phóng đấy.”
Lời tác giả:
“Chốt hạ Kim Seok Jin mới là nam chính, những người khác đều là mây bay.”
Khi Kwon Dami nhận được bộ đồ do quản lý của ICE mang tới, cô tỏ ra khá bất ngờ.
Cô không ngờ Lý Ân lại để tâm đến chuyện này và còn gửi trang phục cá nhân tới ủng hộ, không khỏi có chút cảm động, sự yêu thích dành cho Lý Ân cũng tăng thêm mấy phần, cảm thấy cô vừa lương thiện lại vừa tinh tế.
Chiếc túi rất tinh xảo, Kwon Dami ôn tồn nhận lấy, cũng tiện thể nhờ anh chuyển lời cảm ơn tới Lý Ân:
“Thật vất vả cho anh đã cất công chạy tới đây một chuyến, làm ơn cảm ơn Lý Ân giúp tôi nhé.
Đợi khi nào lịch trình của con bé không bận nữa, hy vọng sẽ có cơ hội mời con bé ăn cơm.”
Quản lý cười nói:
“Không cần khách sáo đâu ạ, Ji Yong bình thường cũng rất chăm sóc Lý Ân, đây là việc nên làm.”
Trước đây khi còn làm việc ở YG, anh cũng từng gặp Kwon Dami vài lần, tuy không quá thân nhưng cũng coi là có quen biết.
“Ngồi xuống uống tách cà phê rồi hãy đi.”
Kwon Dami xách túi giấy, nhiệt tình hỏi một câu.
Hiện tại trong tiệm không quá bận rộn, vào ngồi uống tách cà phê cũng không tốn quá nhiều thời gian.
Quản lý xoa xoa mũi, mỉm cười xua tay:
“Thôi ạ, các thành viên còn có lịch trình, tôi phải đi ngay bây giờ, lần sau có cơ hội sẽ uống ạ.”
“Được, vậy đi đường cẩn thận, chú ý an toàn nhé.”
Nghe anh nói vậy, Kwon Dami cũng không khách sáo thêm, hai tay cầm túi giấy buông thõng bên gối, mỉm cười dịu dàng tiễn quản lý rời đi, sau đó mới xoay người vào trong tiệm, lấy trang phục cá nhân của Lý Ân ra xem xét kỹ lưỡng.
Cô là người cực kỳ nhạy bén với xu hướng và hàng hiệu, liếc mắt cái là nhận ra ngay đó là dòng Haute Couture Thu Đông năm ngoái của Chanel.
Cô cẩn thận cất nó đi, treo lên giá.
Lý Ân dạo này đang rất nổi tiếng, nhiều fan nên giá bán ra cũng sẽ cao hơn.
Đêm trước ngày diễn ra hoạt động đấu giá, G-Dragon kết thúc lịch trình liền trực tiếp tới Cheongdam-dong.
Anh chọn hai bộ đồ cá nhân định mang qua.
Lúc tới Rare Market, trời đã rất tối rồi.
G-Dragon nhìn qua cửa kính cường lực trong suốt của tiệm thấy Kwon Dami đang giới thiệu gì đó cho khách hàng, không muốn làm phiền chị nên anh tự cầm túi đựng quần áo đi vào, ngồi xuống chiếc sofa dành cho khách nghỉ ngơi trong tiệm, đặt túi lên bàn, kéo thấp mũ xuống rồi nhìn quanh quẩn xung quanh, xem xét một chút các mẫu mới lên kệ dạo gần đây.
