Tôi Trở Thành Mary Sue Trong Showbiz - Chương 35
Cập nhật lúc: 09/05/2026 18:12
“Vị khách đang trò chuyện với Kwon Dami chắc là hội viên, sau khi giao lưu vài câu liền lấy mấy mẫu mới, được đưa đi thanh toán.
Sau khi khách đi, Kwon Dami quay người lại thấy G-Dragon đang ngồi trên sofa, vẫn có chút chưa phản ứng kịp.”
“Ji Yong à, sao em tới mà không gọi điện cho chị trước?”
Kwon Dami ngồi xuống bên cạnh anh, mái tóc xoăn dài màu nâu vén bên tai, giọng nói ôn tồn dịu dàng.
G-Dragon cầm chiếc túi trên bàn đưa cho chị:
“Chị ơi cái này cho chị, mấy hôm nay em bận không có thời gian, hôm nay mới chọn xong.”
“Là trang phục của em sao?”
Sự chú ý của Kwon Dami lập tức dời sang đôi tay của G-Dragon, cô rất vui vẻ nhận lấy, mở túi ra nhìn vào bên trong, có chút ngạc nhiên:
“Cái này là chiếc em mua ở Châu Âu lần trước đúng không?”
G-Dragon gật đầu:
“Chiếc này hồi đó em mặc chụp ảnh đăng SNS rồi, các fan chắc sẽ thích.”
Kwon Dami thật sự rất vui, cô biết em trai luôn rất thân thiết với mình, chắc chắn sẽ ủng hộ mình, nhưng thấy anh đích thân qua một chuyến, tâm trạng vẫn cực kỳ vui vẻ.
“Đúng rồi chị ơi, hoạt động ngày mai đã chuẩn bị xong hết chưa ạ?”
G-Dragon nhớ tới buổi đấu giá từ thiện sắp diễn ra vào ngày mai, bèn quan tâm hỏi một câu.
“Chuẩn bị xong hết rồi, quần áo các nghệ sĩ gửi tới chị đã sắp xếp xong, hôm qua cũng đã cập nhật SNS để quảng bá.”
Kwon Dami vừa nói vừa lấy trang phục cá nhân G-Dragon mang tới ra, trải ra xem kỹ, là món anh mua lúc đi du lịch Châu Âu trước đây, một chiếc áo khoác da màu đen phong cách Punk, sờ vào thấy chất liệu rất thoải mái, anh chưa mặc mấy lần, còn rất mới.
G-Dragon gật đầu:
“Vậy thì tốt rồi ạ.
Chị ơi ngày mai em có lịch trình, không tới tiệm được đâu.”
Kwon Dami cười nói:
“Không sao, ngày mai chắc sẽ có rất nhiều fan tới, nếu em có mặt thì ngược lại dễ xảy ra hỗn loạn lắm.”
“Đúng rồi Ji Yong à, em biết không?
Lý Ân cũng gửi trang phục cá nhân qua đấy.”
“Dạ?”
G-Dragon nghe vậy có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn chị một cái, “Lý Ân cũng gửi trang phục cá nhân qua sao?
Cô ấy không có nhắc với em.”
Hễ nhắc tới Lý Ân là anh lại nghe rất chăm chú.
Kwon Dami không khỏi thấy rất buồn cười, cô xoay người lại, chỉ vào chiếc giá sát tường trong tiệm nói với anh:
“Ngay chỗ kia kìa, chiếc áo khoác lông cừu màu trắng ở bên cạnh ấy, là Lý Ân nhờ quản lý mang tới, là dòng Haute Couture Thu Đông năm ngoái của Chanel đó, đắt lắm.”
G-Dragon gật đầu, đứng dậy khỏi sofa, đi tới trước chiếc giá đó, cầm lấy chiếc áo khoác màu trắng:
“Chị ơi, chiếc áo này của Lý Ân thì đừng trưng bày nữa, em lấy về.”
Kwon Dami đang ngồi trên sofa dùng móc áo treo chiếc áo khoác da Punk màu đen lên, nghe thấy vậy liền nghiêng đầu qua, đôi mắt đẹp nhìn qua lại giữa chiếc áo khoác trắng và G-Dragon, trên mặt dần hiện ra một nụ cười hiểu ý:
“Ji Yong à, như vậy không hay lắm đâu.
Ngộ nhỡ sau này Lý Ân phát hiện chị không trưng bày đồ của con bé thì không biết giải thích thế nào.”
G-Dragon khựng lại một lát:
“Cô ấy sẽ không biết đâu.
Vạn nhất bị phát hiện thì chị cứ nói có người nhìn thấy riêng trong tiệm, thấy rất thích nên đã mua đi rồi.”
Sau khi được sự đồng ý của Kwon Dami, lúc G-Dragon quay về đã mang theo chiếc áo khoác đó.
Về tới nhà, anh dùng móc áo cẩn thận treo lên, nhìn kỹ một chút, đột nhiên phát hiện ở chỗ túi áo có một mảng hơi phồng lên.
Anh ngẩn người, đưa tay còn lại vào sờ thử, móc ra một viên kẹo sữa.
Thế mà lại để sót một viên kẹo!
Chằm chằm nhìn viên kẹo sữa đó hồi lâu, anh bỗng nhiên cong môi cười, trong mắt nhiễm một tia ấm áp.
Anh xé vỏ kẹo, bỏ vào miệng, rất ngọt.
Chiếc áo khoác lông cừu trắng và quần áo màu đen của anh treo cùng một chỗ, hài hòa một cách bất ngờ.
G-Dragon đứng trước tủ quần áo, một tay chống cằm, tay kia chống trước ng-ực, ngắm nhìn đống quần áo của mình và Lý Ân treo cạnh nhau, tâm trạng khá tốt.
Đột nhiên nhớ tới điều gì, anh lại sờ soạng trên người, móc điện thoại ra, mở chức năng chụp ảnh, chụp một tấm vào tủ quần áo.
Chụp xong anh xem xét kỹ lưỡng, thấy chụp khá đẹp, lúc này mới cất điện thoại đi.
Lý Ân hoàn toàn không biết bộ đồ mình gửi qua đã bị G-Dragon lấy mất, vì ICE đang chuẩn bị comeback, sắp tung ra mini album thứ ba.
Các thành viên cả ngày ngụp lặn trong phòng tập, không ngừng biên đạo vũ đạo, chiếm trọn phần lớn thời gian mỗi ngày của cô.
Vì quá bận rộn nên cô cũng không có thời gian để ý tới buổi đấu giá từ thiện trang phục cá nhân của Rare Market.
Cho đến vài ngày sau, cô tình cờ lướt thấy tin tức trên điện thoại, nói rằng buổi đấu giá từ thiện do Kwon Dami hợp tác với YG tổ chức đã quyên được không ít tiền, đều đã quyên góp cho quỹ từ thiện.
Lý Ân thấy vậy khá vui mừng, dù sao cô cũng coi như đã làm được chút việc thiện.
“Lý Ân à, lần trước em cũng gửi đồ qua đó đúng không?”
Im Na Yeon nhớ tới lần trước Lý Ân nhờ quản lý chạy tới Cheongdam-dong một chuyến, ánh mắt hết sức tán thưởng nhìn cô:
“Lý Ân nhà mình làm tốt lắm, rất lương thiện.”
Thật sự có người khen mình, Lý Ân ngược lại thấy có chút ngượng ngùng:
“Chị ơi, thật ra em cũng có làm được gì đâu ạ.”
Im Na Yeon xoa đầu Lý Ân, mỉm cười nhìn cô, với vẻ mặt đầy mãn nguyện kiểu như “đứa trẻ nhà mình cuối cùng cũng lớn rồi”.
Thời gian trước khi comeback là trôi nhanh nhất, loáng cái đã tới cuối tháng 10.
Album mới của ICE là TWICEcoaster:
“LANE 1 cũng đã thuận lợi phát hành, bài hát chủ đề TT vừa công bố đã “chạm nóc” MelOn.
Liên tiếp hai ca khúc có tính gây nghiện càng đưa danh tiếng của ICE lên một tầm cao mới.”
Cùng lúc đó, BTS cũng đồng thời phát hành album chính quy thứ hai mang tên WINGS.
Kỳ quảng bá của ICE và BTS lại một lần nữa trùng lặp.
Fan hai nhà bỏ phiếu và cày bảng xếp hạng tạo nên sự cạnh tranh lành mạnh.
Vì lần comeback này cả hai nhóm đều nhận được sự quan tâm nhiều hơn, nên họ càng chú trọng vào các sân khấu âm nhạc, mong muốn cho fan thấy được khía cạnh tốt nhất của mình trên sân khấu.
Ngày ghi hình SBS Inkigayo, quản lý đã chuẩn bị xong bữa sáng để trên xe chuyên dụng từ sớm, lại dặn dò nhóm Lý Ân hãy thả lỏng một chút.
Dù các thành viên từ khi ra mắt đến nay đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm, nhưng mỗi lần comeback đều giống như một sự bắt đầu mới, chỉ khi thả lỏng thì mới thể hiện được trạng thái tốt nhất trên sân khấu.
Tới cổng đài truyền hình, truyền thông và fan chụp ảnh cũng rất đông, tiếng hét và đèn flash không ngừng nghỉ.
Các thành viên đứng thành một hàng, giữ nụ cười để phóng viên và fan chụp ảnh.
Vào bên trong, quản lý dẫn họ tới phòng chờ.
Lý Ân nhận thấy phòng chờ rất gần với phòng của BTS.
Các thành viên thay trang phục diễn hôm nay trước, thay xong mới ngồi xuống để stylist trang điểm.
Cả nhóm đều mặc tông xanh nhạt, trang phục của Lý Ân là chiếc áo hai dây màu xanh sữa, lộ ra làn da trắng mịn, phối thêm một chiếc váy xòe ngắn cùng màu bằng vải voan, độ dài tầm nửa đùi nhưng lớp voan rất dày, trông cực kỳ bồng bềnh.
Lý Ân mặc bộ đồ này trông đặc biệt xinh đẹp, thanh thuần đầy sức sống, đôi chân trắng nõn thon dài rất bắt mắt.
Stylist vừa trang điểm cho Lý Ân vừa không ngớt lời khen ngợi cô vài câu.
Lý Ân cười cười không nói gì, cô cũng biết nguyên chủ đẹp, nhưng vẫn phải nên khiêm tốn một chút.
Lời tác giả:
“Sửa lỗi chính tả.”
Trước khi sân khấu chính thức bắt đầu, phải tiến hành phỏng vấn.
Vì ICE và BTS đã là lần thứ hai trùng kỳ quảng bá nên được sắp xếp phỏng vấn cùng nhau, còn phải đổi phần hát (part) trong bài hát của đối phương.
Tất nhiên loại chuyện này chưa tới lượt Lý Ân ra trận, thường là Sana phụ trách, giọng cô ấy ngọt ngào, biết làm nũng nên fan rất thích.
Đợi các thành viên trang điểm và làm tóc xong xuôi, thời gian cũng xấp xỉ rồi.
Quản lý bước vào phòng chờ thúc giục họ nhanh chân một chút, nói là các thành viên BTS đều đã tới trước rồi, để tiền bối chờ đợi là không tốt, rất thất lễ.
Nơi phỏng vấn diễn ra trong một studio có phông nền trắng toàn bộ, rất đơn sơ.
Khi họ tới nơi, các thành viên BTS đã đứng sẵn ở vị trí của mình.
Lý Ân liếc mắt cái đã thấy Kim Seok Jin đứng ở phía sau.
Anh để màu tóc nhạt, bên ngoài khoác áo khoác đen, bên trong là sơ mi trắng, hai chiếc cúc trên cùng không cài, lộ ra chiếc cổ thanh tú.
Chân mày và ánh mắt vẫn ôn nhu như mọi khi, khí chất vẫn ưu tú như cũ, nhưng có lẽ vì thiết lập concept lần này nên thêm vài phần cấm d.ụ.c.
PD phụ trách ghi hình thấy mọi người đã đông đủ, liền sắp xếp lại vị trí một chút để hình ảnh trên ống kính trông đẹp hơn.
ICE đứng bên trái, BTS đứng bên phải, cả hai nhóm đều có số lượng thành viên đông, tổng cộng đứng thành ba hàng.
Lý Ân dáng người cao hơn nên được xếp ở vị trí giữa phía sau cùng, đứng cạnh Kim Seok Jin.
Chắc là anh có xịt nước hoa, hơi thở rất thanh khiết.
Lý Ân hơi ngẩng đầu, lễ phép chào một tiếng:
“Tiền bối Seok Jin.”
Kim Seok Jin nghiêng đầu nhìn cô, khựng lại vài giây rồi khẽ nói:
“Lý Ân à, màu tóc em nhuộm lần này đẹp lắm.”
Đôi mắt anh có hình dáng rất đẹp, mắt một mí rất mỏng, đuôi mắt động lòng người, nhưng nội dung trong ánh mắt lại sâu sắc hơn, thanh tú lại ôn nhu, bất kể nói điều gì cũng khiến người ta thấy rất chân thành.
Lý Ân theo bản năng sờ sờ tóc, mỉm cười nói:
“Cảm ơn tiền bối Seok Jin ạ, nhưng màu này chắc không giữ được lâu đâu, đợi phim khởi quay là phải nhuộm lại màu đen rồi.”
Lần comeback này stylist nhuộm cho cô màu t.ử đinh hương xám, đẹp thì đẹp thật nhưng lúc tẩy nhuộm quá cực khổ, lại hại tóc, giờ chăm sóc cũng rất phiền phức.
Đôi mắt Lý Ân ngập nước, trong veo sạch sẽ, lúc nói chuyện cô nhìn thẳng vào Kim Seok Jin, chẳng có gì khác, chỉ phản chiếu hình ảnh anh.
Điều đó khiến người ta nảy sinh ảo giác, dường như trong khoảnh khắc này, thế giới của cô chỉ có mỗi mình anh.
Kim Seok Jin mím môi, hơi cúi đầu xuống, không để lại dấu vết mà tránh ánh mắt cô.
Vì đứng gần nên nốt ruồi trên xương quai xanh tinh xảo của cô cũng nhìn thấy rõ, tai anh lập tức đỏ bừng.
Buổi phỏng vấn sắp bắt đầu, hai người không trò chuyện nữa.
Kim Seok Jin quay đầu lại nhìn thẳng vào máy quay, hai tay buông thõng bên sườn.
Các MC đầu tiên giới thiệu sơ qua về bài hát comeback lần này của hai nhóm theo kịch bản, sau đó đặt một số câu hỏi.
Các thành viên đều mỉm cười trả lời, không khí thoải mái và vui vẻ.
Khi đến lượt đặt câu hỏi cho Lý Ân, vì cô đứng ở hàng sau nên chỉ có thể rướn người về phía trước, vươn dài tay đón lấy micro, nhưng lại cảm thấy váy mình dường như bị kẹt cái gì đó.
Trả lời xong câu hỏi, Lý Ân len lén liếc mắt xuống dưới, chỉ thấy tay Kim Seok Jin buông thõng bên sườn, nhẫn anh đeo có trang trí, vô tình móc vào chiếc váy voan cô đang mặc.
Máy quay đang quay nên không thể cử động quá rõ ràng.
Lý Ân nhìn thẳng về phía trước mỉm cười, bàn tay buông bên sườn nắm c.h.ặ.t lấy lớp voan mỏng, dùng sức kéo về phía mình một chút.
Kéo không ra, ngược lại tay Kim Seok Jin nương theo lực đó mà hơi nhấc lên, anh cảm nhận được liền cúi đầu nhìn, lúc này mới biết chuyện gì đang xảy ra.
