Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 28

Cập nhật lúc: 17/01/2026 11:14

Trương Hỷ Mai xót xa vô cùng, bà là mẹ, bà phải bảo vệ con mình thật tốt.

Thực ra Dư Tiểu Ngư chỉ đang diễn kịch thôi, cảm xúc đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Bao nhiêu bộ phim với phim truyền hình đâu có xem uổng phí, cứng không được thì mình dùng mềm, tùy cơ ứng biến, ai sợ ai chứ?

Chỉ là bây giờ vẫn còn nhiều người ở đây, cô phải tiếp tục diễn cho trót, từ từ mới "hồi phục" lại được.

Tạm thời giải quyết xong đám người tham lam nhà Triệu Tây Phượng, tâm trạng Dư Tiểu Ngư rất tốt, cô định bụng sẽ nấu món gì đó thật ngon.

Vừa hay ngày mai là ngày bán thịt, Dư Tiểu Ngư dậy thật sớm để đi xếp hàng.

Trời còn tờ mờ sáng, nhưng khi cô đến nơi, phía trước đã có rất nhiều người chờ sẵn.

Dư Tiểu Ngư đặt chiếc ghế đẩu mang theo xuống, ngồi đó tiếp tục chợp mắt.

Bây giờ muốn ăn miếng thịt sao mà khó thế, Dư Tiểu Ngư không khỏi nhớ da diết những ngày trà sữa, đồ ăn nhanh có thể gọi giao tận nơi bất cứ lúc nào.

Đến khi trời sáng hẳn, dòng người mới bắt đầu nhích dần.

Dư Tiểu Ngư bắt đầu nhẩm tính lát nữa nên mua gì thì tốt, sườn non hay là thịt ba chỉ, hay là thịt nạc kèm chút mỡ lá.

Người phía trước đã mua xong, bác thợ bán thịt xoèn xoẹt hai nhát mài d.a.o: "Này cô bé, mua gì?"

"Cho cháu nửa cân thịt ba chỉ."

"3 hào 8 cộng thêm nửa cân phiếu thịt." Bác thợ chẳng thèm ngẩng đầu lên nói.

Dư Tiểu Ngư nhanh nhẹn đưa tiền và phiếu.

Phiếu thịt hiếm lắm, mỗi tháng chỉ có nửa cân, lần sau cô phải tìm cách đổi thêm ít phiếu thịt mới được.

Dư Tiểu Ngư liếc mắt thấy đống xương đã được lọc sạch bong ở góc, không nhịn được hỏi: "Bác ơi, chỗ xương kia bán thế nào ạ?"

Ninh ít nước dùng xương cũng thơm lắm chứ bộ.

"Có giấy chứng nhận của bác sĩ chấn thương chỉnh hình không?"

Mua xương mà cũng cần giấy chứng nhận sao?

Nhà cô đúng là có giấy chứng nhận bố Dư bị t.a.i n.ạ.n gãy xương nhiều chỗ, nhưng lại không mang theo đây.

Nếu đợi cô chạy về lấy rồi quay lại thì chắc chắn là chẳng còn mẩu nào.

"Không có thì cầm thịt đi đi." Bác thợ bán thịt ném nửa cân thịt ba chỉ xuống thớt cái "bạch".

Dư Tiểu Ngư có chút không cam lòng, dậy sớm thế này mà chỉ mua được bấy nhiêu thịt: "Thế có thứ gì chỉ cần tiền là mua được không ạ?"

Bác thợ chỉ vào đống lòng lợn chất đống ở góc mới chỉ được sơ chế qua: "Gan cũng cần giấy bác sĩ, trừ gan ra thì mấy thứ lòng phèo kia đều chỉ cần tiền."

Dư Tiểu Ngư nhìn đống tim, dạ dày, lòng già lòng non mới xử lý sơ qua, trong đầu lóe lên bao nhiêu món ngon.

Cô lập tức nói: "Chỗ đó cháu lấy hết, bao nhiêu tiền ạ?"

Bác thợ liếc nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, buông d.a.o, bước tới lấy một chiếc bao tải nhỏ, đổ hết đống đồ đó vào rồi đem cân.

"1 hào 5 một cân, tổng cộng 11 cân, đưa tôi 1 đồng 6 hào 5."

Quá rẻ!

Dư Tiểu Ngư vội vàng móc tiền, tay trái xách nửa cân thịt ba chỉ, tay phải khệ nệ xách bao tải lòng lợn rời khỏi hàng.

Những người đang xếp hàng phía sau thấy cô đi ngang qua, có người còn tỏ vẻ ghét bỏ bịt mũi lại.

Dư Tiểu Ngư thấy hết nhưng coi như không, lòng lợn thì đã sao?

Lòng già kho tộ, dạ dày xào hành gừng, món nào chẳng là mỹ thực khiến người ta phải tấm tắc khen ngon?

Cô lách vào một góc khuất, ném hết cả thịt ba chỉ lẫn lòng lợn vào trong không gian.

Thịt ba chỉ thì làm luôn hôm nay, còn đống lòng lợn thì phải đợi đến ngày nghỉ cuối tuần mới có thời gian xử lý kỹ được.

Vừa tan làm buổi trưa, Tiểu Ngư đã vội vã về nhà chuẩn bị đồ ăn.

Đầu tiên, cô vào trong không gian để sắc t.h.u.ố.c Bắc cho ba Tiểu Ngư, sau đó bắt đầu sơ chế miếng thịt ba chỉ. Miếng thịt nạc mỡ đan xen, có lẽ nhờ được cất giữ trong không gian mà mùi tanh nồng của thịt đã vơi đi rất nhiều.

Cô đổ nước suối vào nồi, gừng lấy từ không gian đem thái lát mỏng rồi cho vào chần sơ cùng với thịt ba chỉ đã cắt khối.

Nước vừa sôi, hương thơm ngào ngạt lập tức tỏa ra.

May mà hôm nay nhà ai cũng có thịt nên Tiểu Ngư nấu nướng ngoài hành lang cũng chẳng sợ bị ai dòm ngó.

Ở đây, bếp lò trong phòng chỉ hợp để nấu mấy món đơn giản, còn muốn xào nấu thật sự thì vẫn phải ra ngoài, nếu không khói dầu sẽ ám đầy nhà.

Hớt bỏ lớp bọt nổi trên mặt nước, Tiểu Ngư vớt thịt ra rồi xả lại bằng nước sạch.

Đúng lúc này, Dư Sanh chạy ùa về: "Chị ơi, chị ơi, trưa nay nhà mình ăn gì thế?"

Tiểu Ngư hạ thấp chiếc chậu xuống, miếng thịt ba chỉ óng ánh mỡ khiến Dư Sanh không kìm được mà reo hò: "Ô...

ô...

ô...

Hôm nay chúng mình được ăn thịt rồi!"

Thấy cậu em phấn khích chạy quanh vòng tròn, Tiểu Ngư sợ cậu bị thương nên vội nhắc: "Cẩn thận chút nào, kẻo lại làm mình đau đấy."

Dư Sanh cười hì hì ôm lấy đùi chị: "Chị ơi, cho em đứng đây xem chị nấu được không?

Em hứa sẽ thật Ngoan Ngoan." Cậu bé muốn tận mắt chứng kiến món Nhục Nhục thơm ngon được chế biến ra sao.

Nhưng thế thì không được, thịt ba chỉ khi cho vào chảo sẽ b.ắ.n dầu, trẻ con đứng gần quá rất nguy hiểm.

"Mẹ sắp về rồi đấy, Sanh Sanh có muốn đi chuẩn bị sẵn nước rửa tay cho mẹ không nào?"

Dư Sanh buông tay ra, gật đầu lia lịa: "Em muốn giúp mẹ hứng nước!" Nói xong, cậu nhóc vặn người, đôi chân ngắn thoăn thoắt chạy vào trong nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 28: Chương 28 | MonkeyD