Tôi Tự Bẻ Cong Mình Mất Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 22/08/2026 21:01

Mẹ kiếp, một cô bạn gái ngoan ngoãn đáng yêu như thế của tôi, sao tự nhiên lại biến mất rồi a a a a a a!

Kỳ Ngộ đáng ghét, trả vợ lại cho tôi!!!

Khoan đã, gần mười giờ rồi mà sao Kỳ Ngộ vẫn chưa về phòng?

9

Hai hôm nay trời hạ nhiệt, còn có thể có tuyết. Với cái thể trạng của Kỳ Ngộ, mặc mỏng như thế mà còn dám ở ngoài lâu vậy.

Thôi được. Vì tình nghĩa bạn cùng phòng, để chắc chắn cậu ấy không ngất trong quán cà phê, tôi vẫn mở khung chat.

[Về ký túc xá chưa?]

Một lúc lâu sau cậu ấy mới trả lời:

[Đang trên đường về. Vừa nãy hơi đói nên ghé tiệm bánh, nhưng tới nơi thì đóng cửa rồi.]

Tôi: [Cậu chưa ăn tối à?]

Chỉ Chỉ: [Có ăn, ăn một chút.]

Ăn cái quái gì mà ăn. Chiều đồ ăn ở căng tin không hợp khẩu vị, cậu chỉ động hai ba miếng. Đúng là cái dạ dày thiếu gia.

Tôi bật chăn bò xuống giường. Lão Đại đang chơi game quay đầu nhìn:

“Tao biết ngay mày không thể ngủ sớm thế được. Đợi tao xong ván này, ván sau kéo mày.”

“Không chơi.”

Tôi khoác áo, đi ra cửa.

Lão Đại hỏi:

“Khuya rồi còn đi đâu?”

Tôi khó chịu quay lại:

“Tao đói, đi mua đồ ăn đêm. Muốn ăn gì thì nhắn, tao bao.”

10

Lúc tôi về tới ký túc xá, Kỳ Ngộ đã về rồi.

Cậu ấy mặc bộ đồ ngủ lông san hô, ngồi trước bàn viết nhật ký. Có vẻ vừa tắm xong, trong phòng vẫn thoang thoảng mùi sữa tắm thơm thơm.

Tôi đặt từng phần bánh phô mai muối biển mua từ ngoài trường lên bàn mỗi người. Lão Đại lập tức càm ràm:

“Không phải mày bảo muốn ăn gì cứ gọi sao? Tao nhắn mày bánh kếp trứng rồi mà—”

“Không ăn thì thôi.”

Thằng Ba nói:

“Tao không thích đồ ngọt.”

“Thích ăn thì ăn, không thì thôi.”

Hai đứa thấy tôi định thu lại lập tức đổi giọng:

“Ăn ăn ăn! Cho không, ai lại không ăn!”

Miệng mấy thằng này sao mà đáng ghét thế không biết.

Thấy Kỳ Ngộ nhận bánh rồi cầm mãi không động, tôi hơi ngạc nhiên:

“Sao vậy? Cậu cũng không thích à?”

Tôi nhớ không nhầm chứ? Trên mạng cậu ấy từng nhắc đúng món bánh này của đúng tiệm này. Chiều nay thứ tôi xách tới quán cà phê cũng là loại này.

Thôi, tôi lo chuyện đó làm gì.

“Không sao, tôi cũng mua đại thôi. Không thích thì—”

“Cảm ơn.”

Vẻ mặt Kỳ Ngộ hơi phức tạp. Hàng mi dài khẽ rung, cậu ấy mở hộp bánh, chậm rãi ăn từng miếng.

Tôi chợt nhớ lại mấy lời táo bạo mình từng nói khi chat trên mạng: Chỉ Chỉ nhà mình thích ăn bánh ngọt thế, miệng chắc chắn cũng ngọt lắm. Đợi gặp nhau, anh nhất định phải nếm thử.

Máy sưởi trong phòng nóng quá, vừa nãy tôi lại chạy vội về, giờ bí đến choáng đầu, cảm giác như thiếu ôxy.

Tôi ra ban công rửa mặt, hóng gió lạnh một lúc mới thấy đầu óc tỉnh hơn hẳn.

“Hôm nay bận ở ngoài cả ngày à?”

Ăn xong bánh, Kỳ Ngộ cũng đi ra rửa mặt đ.á.nh răng. Cậu ấy cúi đầu bóp kem lên bàn chải, thuận miệng hỏi.

“Không! Tôi ở phòng chơi game cả chiều.”

Tôi lập tức phủ nhận, vốc bừa mấy lần nước lạnh lên mặt.

Kỳ Ngộ không hỏi nữa, chỉ khẽ nói:

“Sắp thi cuối kỳ rồi, bớt chơi game đi.”

Mỗi lần tới cuối kỳ, ký túc xá đều gào khóc t.h.ả.m thiết, cho đến khi Kỳ Ngộ nhìn không nổi nữa mà khoanh trọng tâm cho bọn tôi. Phải nói là linh thật, học theo phần cậu ấy đ.á.nh dấu thì ít nhất qua môn không thành vấn đề.

Cuối kỳ có gì ghê gớm. Hai ngày là đủ.

“Chẳng phải có cậu sao, Kỳ Ngộ? Học kỳ này cũng phiền cậu khoanh trọng tâm nhé. Cả phòng có bốn người mà chỉ mình cậu thật sự nghe giảng, ha ha ha.”

Theo thói quen tôi vỗ vai Kỳ Ngộ, không cẩn thận chạm phải gáy cậu ấy. Cậu ấy lập tức rụt cổ:

“Xì, lạnh!”

Cậu ấy đang cúi đầu đ.á.nh răng, nghe vậy quay sang trừng tôi. Miệng đầy bọt, mày nhíu lại, trông y như một con mèo bị chọc xù lông.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi chợt hỏi:

“Này Kỳ Ngộ, cậu có em gái hay gì không?”

“Cút!”

11

Tôi vốn chỉ thuận miệng hỏi, ai ngờ Kỳ Ngộ thật sự có một cô em, tuy là em họ.

Em họ cậu ấy học ở trường đại học ngay bên cạnh. Lần giao lưu giữa hai trường này, cô bé kéo nguyên cả phòng ký túc xá sang cùng.

Sinh viên năm nhất đúng là sinh viên năm nhất, cô nào cũng trẻ trung sáng sủa, tràn đầy sức sống, mà còn bạo dạn ghê gớm.

Trong đó có một cô em dáng người nóng bỏng, cứ liên tục sán vào Kỳ Ngộ.

“Anh ơi, anh ơi, trường anh rộng thật đấy. Lúc em tới còn thấy một cái hồ, đẹp lắm luôn.”

“Đừng chạm vào tôi.”

Mặt Kỳ Ngộ đen sì, cứ dịch ra bên cạnh. Cô em thấy tai cậu ấy đỏ, tưởng cậu ấy ngại nên càng được đà trêu mãi.

Tôi xoa cằm, cảm thấy đây là cơ hội tốt để kéo Kỳ Ngộ ra khỏi mối tình qua mạng.

Nhìn xem, thế giới đẹp biết bao, đàn em xinh biết bao, hà cớ gì phải lên mạng yêu một thằng đàn ông.

Em họ cậu ấy cũng đang muốn ghép bạn cùng phòng với anh họ. Hai đứa tôi vừa chạm mắt là hiểu ý ngay.

Chơi trò Vua, tôi rút trúng lá “Vua”. Vì đã lén nhìn thấy thẻ của Kỳ Ngộ là số 2, tôi lập tức ra hiệu bằng mắt với em họ. Cô bé kín đáo giơ tay ra hiệu số 9.

“Số 2 và số 9 nhìn nhau mười giây!”

Tôi chắc mẩm thắng lớn, buột miệng nói luôn, hoàn toàn không để ý khóe miệng em họ giật giật.

Kỳ Ngộ là số 2 nên bị lật ra. Môi cậu ấy mím c.h.ặ.t, trên mặt không hiểu sao lại có vẻ căng thẳng.

Đừng sợ, anh em. Mấy trò nhìn nhau thế này, tim đập nhanh một cái là biết mình thật sự muốn gì ngay.

Kết quả cô em kia lật ra lá số 7, tôi đứng hình. Cả đám tìm một vòng vẫn chẳng thấy số 9 đâu.

Cho đến khi em họ trợn mắt, gõ lên mặt bàn trước tôi, tức tối nói:

“Anh đừng nhìn lung tung nữa. Chỉ còn mỗi lá của anh chưa lật thôi.”

Đệt?! Không phải chứ?!

Đào hố cho người khác, cuối cùng tự rơi xuống.

“Không phải, em họ à, lần sau giơ ngón tay thì duỗi cho thẳng được không?”

“Nào nào, anh thử giơ cho em xem đi. Em xem anh thẳng được đến đâu.”

Hai đứa tôi ghé đầu thì thầm, phía sau bỗng vang lên tiếng ho của Kỳ Ngộ.

“Khụ... còn phải nhìn nhau không?”

12

Luật chơi thì vẫn phải tuân theo. Em họ giục bọn tôi nhìn cho xong để còn sang lượt mới.

Trong cảnh hỗn loạn ấy chẳng ai để ý hai đứa. Chung quanh ồn ào náo nhiệt, tôi nghiến răng ghé lại.

Hơi thở Kỳ Ngộ khựng một nhịp, cả người cứng hơn hẳn. Tôi vô tình thấy những ngón tay cậu ấy siết c.h.ặ.t, đến mặt cũng đỏ lên.

Không phải chứ, Kỳ Ngộ. Cậu đỏ mặt cái gì? Trên mạng có người yêu rồi, ở đây chỉ chơi trò nhìn nhau với người khác thôi mà đỏ đến thế à?

Dưới ánh đèn mờ, đôi mắt đen của cậu ấy trong veo sáng rõ, hàng mi dài khẽ run, chớp chớp như đang rất căng thẳng. Tôi nhìn thấy bóng mình trong con ngươi ấy, tim đột nhiên tăng tốc, miệng khô khốc. Theo bản năng, tôi cầm cốc trên bàn uống một ngụm rồi thuận miệng nói:

“Mười giây dài quá... cái gì đây, nước trái cây à?”

“Cậu cầm cốc của tôi.”

Kỳ Ngộ liếc tôi. Tay tôi run một cái, tim càng đập nhanh hơn.

Mấy lượt sau tôi đều hơi lơ mơ, chẳng biết vì đôi mắt kia hay vì ngụm rượu vừa rồi.

Tóm lại em họ không trông chờ được vào tôi nữa, bắt đầu tự mình điều khiển cả cuộc chơi. Nhưng Kỳ Ngộ với cô em kia cứ như khắc nhau từ kiếp trước, mấy vòng liền chẳng ghép nổi vào cùng một thử thách.

Cuối cùng, em họ lại rút được lá “Vua”, đành bỏ cuộc, tùy tiện nói:

“Số 5 và số 6, miệng đối miệng đút rượu.”

Đệt, chơi lớn vậy?

Em họ xòe tay, vẻ mặt “phó mặc cho số trời”.

Hay lắm. Lần này thật sự trúng Kỳ Ngộ với cô em kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Tự Bẻ Cong Mình Mất Rồi - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD