Tôi Tự Bẻ Cong Mình Mất Rồi - Chương 8

Cập nhật lúc: 22/08/2026 21:01

22

Tôi nằm lì trong ký túc xá hai ngày, chẳng muốn làm gì, game cũng không muốn chơi.

Cho đến khi Lão Đại đang phơi quần áo ngoài ban công bỗng gào lên:

“Ơ? Kỳ Ngộ về rồi.”

Sao tự nhiên lại về...

Tôi còn đang thắc mắc thì nghe nó nói tiếp:

“Ủa? Sao còn có một thằng đàn ông đi cùng?”

“Đệt! Ai vậy? Lái Maybach luôn, giàu dữ!”

“Mẹ kiếp, bạn của thiếu gia quả nhiên cũng toàn thiếu gia.”

Lão Đại với thằng Ba vẫn chen chúc ngoài ban công lải nhải. Tôi giật b.ắ.n người, ngồi bật dậy khỏi giường.

Không lâu sau cửa phòng mở, Kỳ Ngộ bước vào.

Tôi đang quay lưng về phía cậu ấy, đeo tai nghe chơi game, nhưng vẫn nhạy bén nhận ra lúc đi ngang sau lưng, cậu ấy nhìn tôi một cái.

Kỳ Ngộ đi qua tôi, trở về chỗ của mình. Tôi liếc người đàn ông theo sau cậu ấy.

Hừ. Không cao bằng tôi, không đẹp bằng tôi. Mặt trắng bóc, mặc nguyên bộ vest, trông như trai bao trong câu lạc bộ.

Kỳ Ngộ bắt đầu thu dọn đồ.

Tôi dù đeo tai nghe nhưng vẫn nghe loáng thoáng từ mấy câu xã giao giữa người kia với bạn cùng phòng rằng Kỳ Ngộ định chuyển hết đồ đi.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên một cơn khó chịu.

Bởi vì tôi nghe thấy người đàn ông kia gọi cậu ấy là “Chỉ Chỉ”.

Đệt! Dựa vào đâu hắn được gọi như thế? Mà Kỳ Ngộ lại còn cho phép hắn gọi như vậy?

Mẹ kiếp.

Tôi c.h.ử.i trong lòng.

Ai ngờ miệng cũng vô thức bật thành tiếng:

“Mẹ kiếp!”

Nhận ra cả phòng bỗng im bặt, tôi vội nói tiếp:

“Dám cướp ba lô cấp ba của ông đây, để xem mày có mấy cái đầu cho tao b.ắ.n!”

23

Đồ của Kỳ Ngộ vốn không nhiều. Cậu ấy xách mấy túi, người đàn ông kia kéo giúp một vali. Hai người kiểm tra không bỏ quên gì rồi chào Lão Đại với thằng Ba, sau đó rời khỏi phòng.

Lão Đại với thằng Ba thấy tôi dừng ở màn hình game mà chẳng vào trận, chỉ ngồi ngẩn người trước bàn, bèn hỏi có đi đ.á.nh bóng cùng không, giờ vẫn còn chỗ.

Nếu là bình thường, tôi đã nhảy bật dậy, khoác vai hai thằng đi ngay.

Nhưng bây giờ tôi chẳng muốn làm gì.

Ký túc xá bỗng trống hẳn.

Tôi đi tới bàn Kỳ Ngộ, trong lòng hơi hụt hẫng.

Mẹ kiếp, dọn sạch thật đấy.

Đang lẩm bẩm, tôi bỗng thấy có thứ mắc trong khe bàn.

Tôi ngồi xổm mò một lúc, kéo ra được một cuốn sổ.

Là cuốn nhật ký Kỳ Ngộ tìm mãi thời gian trước mà không thấy.

Tôi còn đang nghĩ nên cất ở đâu để lần sau cậu ấy về tìm cho dễ thì trước mắt bỗng xuất hiện một bàn tay trắng sạch, “chát” một cái giật cuốn nhật ký khỏi tay tôi.

“Đừng động vào đồ của tôi.”

Tôi ngẩng đầu, lại nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy. Một cảm xúc khó gọi tên bỗng dâng lên.

Hơi kích động.

Nhưng vừa nghĩ tới người đàn ông lúc nãy đi theo sau chăm sóc cậu ấy từng li từng tí, lòng tôi lại nghẹn khó chịu.

Trên mặt Kỳ Ngộ còn mang vẻ giận. Đôi mắt vốn sáng trong giờ hơi tối đi, ánh nhìn chỉ dừng trên người tôi đúng một giây rồi lập tức rời khỏi.

Thấy cậu ấy định đi, tôi bỗng nắm cổ tay kéo mạnh lại.

Sức Kỳ Ngộ không bằng tôi, lập tức bị tôi ép sát trước tủ quần áo.

“Hướng Hoài, buông ra.”

“Cậu với thằng kia quan hệ gì? Người yêu mới?”

Cậu ấy hừ lạnh, quay mặt đi, không nói.

Thấy dáng vẻ ấy, tôi bỗng nổi lên một cơn giận vô cớ, bẻ mặt cậu ấy quay lại:

“Hừ, mấy hôm trước còn nói thích tôi. Sao, nhanh thế đã thích người khác rồi?”

Cậu ấy mím môi, vẫn im lặng.

“Tôi nghe hắn gọi cậu là Chỉ Chỉ.”

Tôi bóp cằm, ép cậu ấy ngẩng lên nhìn mình:

“Nói đi.”

“Không liên quan tới cậu. Hướng Hoài, chúng ta kết thúc rồi. Tôi ở bên ai, người khác gọi tôi là gì, đều không liên quan tới cậu—ưm...”

Bình thường thì im như hến, hễ mở miệng là toàn nói những câu tôi không muốn nghe.

Tôi cúi xuống chặn thẳng cái miệng ấy.

Hai tay cậu ấy siết c.h.ặ.t cổ áo trước n.g.ự.c tôi. Cho đến khi mặt đỏ bừng, không nhịn được ho lên, tôi mới chịu buông.

Đôi môi vốn đã đỏ giờ sưng lên, càng đỏ hơn.

24

Đúng lúc ấy ngoài hành lang vang lên tiếng Lão Đại với thằng Ba. Hai đứa quay lại lấy đồ.

Tôi lập tức hoảng.

Tuyệt đối không thể để chúng nó nhìn thấy Kỳ Ngộ trong bộ dạng này.

Tôi kéo Kỳ Ngộ vào phòng tắm.

“Ơ? Hoài không có trong phòng à?”

“Đang tắm chăng. Không nghe tiếng nước trong phòng tắm à?”

Hai thằng ngoài kia không biết đang tìm thứ gì, lề mề mãi vẫn chưa đi.

Còn tôi với Kỳ Ngộ thì chen c.h.ặ.t trong góc phòng tắm.

Tôi vốn cao hơn cậu ấy rất nhiều, lúc này gần như che kín cả người cậu ấy, nước từ vòi sen đều dội lên lưng tôi.

Kỳ Ngộ ngẩng đầu nhìn tôi. Vành mắt vẫn đỏ, giọng nghẹn ngào đầy tủi thân:

“Hướng Hoài, rốt cuộc cậu bị làm sao? Chỉ là ham muốn chiếm hữu vô cớ, hay vì biết tôi thích đàn ông nên muốn lấy tôi ra đùa cho vui, tìm cảm giác lạ—”

“Tôi mẹ nó cũng muốn biết rốt cuộc mình bị làm sao!”

Tôi giữ vai cậu ấy, lại không dám dùng sức quá mạnh. Cơn bực bội trong lòng lúc này đã lên tới đỉnh điểm.

“Rõ ràng từ lúc phát hiện cậu là đàn ông, tôi đã có thể dứt khoát chia tay. Thế mà đầu óc tôi có bệnh, cứ kéo dài tới bây giờ!

“Kéo đến mức chính tôi không nỡ. Kéo đến mức thấy cậu buồn thì tôi cũng khó chịu. Kéo đến mức mẹ nó bây giờ tôi nhìn một thằng đàn ông mà cũng có phản ứng!”

Phòng tắm vốn không lớn. Tôi áp sát cơ thể hơi lạnh của cậu ấy, bản thân lại thấy nóng ran toàn thân, đầu óc cũng không còn tỉnh táo lắm.

Kỳ Ngộ sững người. Gương mặt trắng sạch nhanh ch.óng đỏ bừng. Cậu ấy đưa tay muốn đẩy tôi ra lần nữa, nhưng bây giờ tôi thật sự không thể nhúc nhích.

“Đừng động. Tôi chưa từng làm với đàn ông, không muốn làm cậu bị thương.”

Mãi đến khi bên ngoài ký túc xá không còn tiếng động, tôi mới thở phào.

Ngay lúc tôi vừa quay đầu lại, Kỳ Ngộ đột nhiên ghé tới, vòng tay ôm cổ tôi.

Những nụ hôn dồn dập rơi xuống môi. Tôi chỉ cảm thấy vừa ngọt vừa mềm, cả tim như nhũn ra.

Nước vòi sen lập tức làm cả hai ướt sũng, quần áo dính c.h.ặ.t vào người rất khó chịu. Tôi dùng một tay kéo phăng áo mình ra.

Cậu ấy khẽ hỏi bên tai tôi:

“Hướng Hoài, rốt cuộc người cậu thích là tôi, hay là Chỉ Chỉ?”

Tôi vốn định bảo đến nước này rồi mà còn hỏi mấy câu vô nghĩa ấy làm gì.

Nhưng cuối cùng vẫn nâng mặt cậu ấy lên, nghiêm túc trả lời:

“Chỉ Chỉ là cậu. Kỳ Ngộ cũng là cậu. Người tôi thích chính là cậu. Hiểu chưa?”

Trong đầu tôi chợt nhớ tới một cuộc thi tranh biện từng đi xem cùng Kỳ Ngộ vì muốn lấy điểm hoạt động.

Nội dung cụ thể đã quên sạch, chỉ nhớ có một câu đại ý là:

[Lý trí có thể nói với bạn rằng người ấy không phải một người yêu phù hợp. Nhưng xin lỗi, ý chí của bạn không thể giế.c chế.c cảm giác yêu người ấy.]

Khoảnh khắc cậu ấy xuất hiện, dù hoàn toàn khác với hình mẫu lý tưởng tôi từng tưởng tượng, tôi vẫn vô phương cứu chữa mà chìm xuống.

Đúng vậy.

Yêu chính là lúc lý trí tự nguyện đầu hàng.

Hơi nước bốc lên, tầm nhìn dần mờ đi. Tôi chỉ thấy làn da trắng của Kỳ Ngộ phủ một lớp hồng nhạt, cả người mềm nhũn dựa vào tôi.

Hai đứa sát đến mức nghe rõ nhịp tim của nhau. Đúng lúc tâm trí đang bay lung tung, cậu ấy bỗng lên tiếng:

“Hướng Hoài... tôi muốn ở trên.”

“Mơ đi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Tự Bẻ Cong Mình Mất Rồi - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD