Tôi Tự Bẻ Cong Mình Mất Rồi - Chương 9

Cập nhật lúc: 22/08/2026 21:01

25

Đống đồ Kỳ Ngộ vừa chuyển đi, tôi lại nguyên xi chuyển hết về.

Người đàn ông lúc trước hóa ra là anh trai của Kỳ Ngộ. Ông anh đáng thương ấy ngồi trong xe đợi gần cả buổi chiều.

Cảm giác ánh mắt anh ta cứ lượn qua lượn lại trên người mình, tôi bỗng hơi căng thẳng.

Không phải tôi để lại ấn tượng xấu đấy chứ?

Mẹ kiếp, biết thế lúc ở ký túc xá đã bớt c.h.ử.i tục.

“Này?”

Anh ấy bỗng bắt chuyện. Tay tôi đang xách hành lý khựng lại.

“Người anh em, cơ bắp cậu tập kiểu gì vậy?”

Đến lúc tôi đưa Kỳ Ngộ trở lại ký túc xá, anh trai cậu ấy còn vỗ vai tôi:

“Cũng tại mẹ tôi đặt cho Chỉ Chỉ cái tên ở nhà nghe như con gái. Giờ sức khỏe nó lại kém thế này.”

Tôi gật đầu phụ họa:

“Đúng đúng. Thể lực đúng là không tốt lắm.”

Eo sau lập tức bị véo mạnh một cái.

Tôi quay đầu, đối diện ánh mắt Kỳ Ngộ đầy cảnh cáo.

“Cậu nhìn là biết sức khỏe tốt rồi. Bình thường ở trường nhớ kéo Chỉ Chỉ vận động nhiều một chút.”

“Vâng.”

Tôi đáp ngay, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:

“Anh cứ yên tâm, em nhất định sẽ dẫn Kỳ Ngộ vận động thật nhiều.”

Tôi cố ý liếc Kỳ Ngộ, nhấn mạnh bốn chữ “vận động thật nhiều”. Quả nhiên cậu ấy lại xù lông.

Cho đến khi thi cuối kỳ xong, Lão Đại với thằng Ba vẫn chưa biết chuyện tôi và Kỳ Ngộ.

Dù ngoài miệng cậu ấy nói “không muốn quá nhiều người biết”, tôi vẫn nhạy bén nhận ra vẻ hụt hẫng.

Phố xá đông nghịt, khu đại học toàn sinh viên vừa được nghỉ đông qua lại tấp nập.

Tôi lấy bánh từ tiệm ra, thuận tay định nắm tay Kỳ Ngộ. Cậu ấy khựng một chút rồi theo phản xạ né đi.

“Sao thế?”

Tôi cúi đầu nhìn. Trên mặt cậu ấy lại là vẻ mất tự nhiên quen thuộc, ho khẽ:

“Người... người nhiều quá.”

“Ồ.”

Tôi vừa dứt lời, nhân lúc Kỳ Ngộ không để ý, một tay ôm ngang eo kéo cậu ấy vào lòng, tay kia nâng mặt rồi hôn nhẹ bên môi.

Kỳ Ngộ chớp chớp mắt. Khi phản ứng lại, cả mặt đã đỏ bừng. Cậu ấy luống cuống muốn tránh nhưng eo bị cánh tay tôi siết c.h.ặ.t.

Tôi cúi xuống hôn thêm một cái, cố nén trái tim đang đập thình thịch, làm bộ trầm giọng hỏi:

“Còn né không?”

Cậu ấy ngoan ngoãn lắc đầu.

Dáng vẻ ấy đáng yêu đến điên người.

Tôi không nhịn được bật cười, đan mười ngón tay với cậu ấy:

“Ngoan. Nắm chắc tay người yêu cậu.”

26

Tôi với Kỳ Ngộ tới nhà hàng đã hẹn với Lão Đại và thằng Ba.

Vừa nhìn thấy hai đứa tôi, tiếng “đệt” của chúng nó vang cả phòng riêng.

Tôi lắc lắc bàn tay đang đan c.h.ặ.t với Kỳ Ngộ, mặt đầy đắc ý:

“Nào, gọi chị dâu đi.”

Ừ. Sau đó tôi bị Lão Đại với thằng Ba hợp sức đ.á.nh cho một trận.

Kỳ Ngộ ngồi bên cạnh hơi lúng túng. Mãi đến khi thằng Ba nghỉ tay, lắc lắc cổ tay rồi rót cho Kỳ Ngộ một chén trà:

“Nào, Kỳ Ngộ. Từ nay mỗi đứa gọi một kiểu nhé. Cậu gọi tôi anh Ba, tôi gọi cậu chị dâu Hai.”

Đôi môi Kỳ Ngộ đang mím c.h.ặ.t lúc này mới thả lỏng.

Thấy cậu ấy cười, tôi cũng nhẹ nhõm theo.

Trước khi đi, cậu ấy đã hỏi tôi hết lần này tới lần khác:

“Họ có thấy chúng ta kỳ lạ không? Có khi nào vì ghét tôi mà cũng ghét luôn cậu không?”

Tôi nhướng mày hỏi lại:

“Ai nói họ ghét cậu?”

“Tôi cảm giác mọi người không thích tôi. Nhưng ai cũng thích cậu.”

Xem ra con mèo nhỏ này trước đây đã nuốt vào bụng không ít tủi thân, chỉ là không chịu nói, cùng lắm đáng thương viết trong nhật ký:

[Hình như mọi người đều không thích mình.]

“Chỉ Chỉ, mọi người không phải ghét cậu. Chỉ là cậu tạo cảm giác quá khó gần nên họ mới không dám lại gần thôi.”

Nghĩ cũng đúng.

Kỳ Ngộ lúc nào cũng mang vẻ lạnh lùng, chẳng buồn để ý ai, lại nhiều kiêng kỵ, cơ thể thì mong manh như thủy tinh.

Y như con mèo Ragdoll kia, đ.á.nh không được, mắng không được, chọc cũng không xong, còn phải nâng niu trên tay.

Bởi vậy trong mắt mấy thằng cùng phòng, chính con ch.ó nóng tính là tôi đã tha mất cậu chàng lạnh lùng kiêu ngạo ấy của chúng nó.

Suốt bữa ăn sau đó, câu nào của Lão Đại với thằng Ba cũng mở đầu bằng:

“Cái thằng ch.ó Hướng Hoài này...”

27

Ăn được nửa bữa, Kỳ Ngộ đi vệ sinh rồi quay lại với sắc mặt hơi lạ.

Tôi hỏi thì cậu ấy không chịu nói, chỉ bảo không ăn nổi nữa, hơi khó chịu trong người, muốn về sớm.

Tôi lấy cớ đi thanh toán trước, nhưng ở quầy phục vụ cạnh nhà vệ sinh lại nhìn thấy một nhóm người đang trả tiền.

Quả nhiên, tôi nghe thấy tên Kỳ Ngộ trong câu chuyện của họ.

Tôi kéo thấp vành mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần, lặng lẽ đi theo họ ra khỏi nhà hàng.

“Không nhìn nhầm chứ? Thật sự là nó à?”

“Thằng học giỏi lớp Năm trước kia viết thư tình cho mày ấy?”

“Nhìn thì bình thường phết, ai ngờ lại là gay.”

“Bao nhiêu năm không gặp, nhìn cái mặt đó vẫn thấy ghê.”

Câu cuối vừa dứt, nắm đ.ấ.m của tôi đã nện thẳng vào mặt hắn.

“Đệt, mày là thằng nào? Bị điên à?”

Hắn nhổ ra một ngụm m.á.u, được người bên cạnh đỡ dậy.

Tôi “xì” một tiếng, hơi áy náy hỏi:

“Xin lỗi nhé, quên hỏi trước. Người mấy anh vừa nói tên Kỳ Ngộ đúng không?”

Nghe vậy, sắc mặt mấy người còn lại lập tức thay đổi.

“Mày là ai?”

Tôi cười khẩy, xoay cổ tay.

Xem ra không đ.á.nh nhầm người.

Tiếp đó, bốn năm người vẫn không cản nổi tôi. Tôi túm thằng kia kéo vào đầu ngõ, đ.á.nh cho một trận nhừ t.ử.

Một chọi mấy người đúng là hơi vất vả, nhưng thấy tôi đ.á.nh như chẳng cần mạng, cuối cùng chẳng ai dám lao lên nữa.

Càng nhớ những lời chúng nó vừa nói, tôi càng không dám tưởng tượng hồi cấp ba Kỳ Ngộ đã phải chịu bao nhiêu lời miệt thị và áp lực tinh thần.

Đầu óc tôi mất sạch lý trí.

Cho đến khi nghe thấy giọng Kỳ Ngộ.

28

Thấy tôi mãi không quay lại, Kỳ Ngộ đi tìm.

“Ngoan, đứng đó. Đừng qua đây.”

Tôi nhìn cậu ấy một cái. Kỳ Ngộ do dự một lúc, cuối cùng vẫn nghe lời đứng ở đầu ngõ.

Tôi nửa ngồi xổm trước mặt tên kia, túm tóc hắn kéo đầu lên:

“Chính mày là thằng hồi cấp ba đẩy cậu ấy tới mức suy sụp đúng không?”

“Nghe cho kỹ. Người không bình thường không phải cậu ấy, mà là mày. Miệt thị chuyện người khác thích ai, đem chuyện đó rêu rao làm trò vui, giẫm đạp tình cảm của người khác dưới chân—loại như mày mới khiến người ta ghê tởm.”

“Tao khó khăn lắm mới kéo cậu ấy ra khỏi quãng thời gian đó. Từ giờ bớt xuất hiện trước mặt cậu ấy. Nếu không, lần sau tao không đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu. Hiểu chưa?”

Tôi vỗ vỗ mặt hắn, đứng lên đi về phía Kỳ Ngộ.

Cậu ấy lập tức nhào tới, sốt ruột nhìn tôi từ đầu tới chân:

“Hướng Hoài, cậu không sao chứ?”

“Người yêu cậu yếu đến thế à?”

Kỳ Ngộ siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, không nói. Đầu cúi rất thấp. Tôi nhìn thấy từng giọt nước rơi xuống mu bàn tay cậu ấy.

“Xin l—”

Tôi ghét nhất nghe câu này.

Tôi cúi xuống nâng mặt cậu ấy, nghiêm túc nói:

“Bé cưng, nghe cho rõ. Cậu không cần xin lỗi bất kỳ ai. Cậu không sai.”

Tôi giơ tay lau nước mắt trên mặt cậu ấy, rồi chợt nghĩ ra:

“Xì... cũng không hẳn là hoàn toàn không sai.”

“?”

Tôi trợn mắt, cà khịa:

“Sai ở chỗ hồi đó mắt nhìn người kém quá. Cậu xem cái người cậu từng thích là thứ gì kìa.”

Kỳ Ngộ khựng lại rồi lườm tôi một cái.

Thấy cuối cùng cậu ấy không khóc nữa, tôi tiện tay đội mũ lưỡi trai của mình lên đầu cậu ấy, véo má một cái rồi cười:

“Về thôi. Không thì Lão Đại với thằng Ba lại tưởng hai đứa mình trốn thanh toán.”

Quả nhiên, vừa trở lại cửa nhà hàng đã thấy Lão Đại với thằng Ba vừa trả tiền xong.

Nhìn là biết hai đứa phải móc sạch túi mới đủ, đang gào lên xông về phía tôi:

“Hướng Hoài, thằng cún! Đã nói mày mời mà! Hai vợ chồng mày tới lúc thanh toán lại lần lượt chuồn mất hả?!”

Kỳ Ngộ thấy thế định lấy ví ra, tôi lập tức túm tay cậu ấy chạy.

“Hướng Hoài—Lão Đại sẽ giế.c cậu mất!”

“Mai tính!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Tự Bẻ Cong Mình Mất Rồi - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD