Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - 1
Cập nhật lúc: 22/06/2026 05:02
Tôi phát hiện chồng mình có thể đã ngoại tình vào một buổi chiều rất bình thường. Hôm đó là thứ Bảy, Lục Thành tăng ca, mẹ chồng đi dự tiệc sinh nhật bạn già, bố chồng ra ngoài đ.á.n.h cờ. Trong nhà chỉ còn một mình tôi. Tôi tranh thủ dọn dẹp phòng làm việc. Thật ra căn phòng đó rất ít khi sử dụng. Trước đó căn phòng này là phòng làm việc của bố chồng nhưng từ khi bố chồng nghỉ hưu, ông thường đọc sách ở phòng khách hơn là lên đây. Tôi lau bụi trên giá sách, sắp xếp lại vài chồng tài liệu rồi mở ngăn kéo dưới cùng để lấy khăn lau. Đúng lúc ấy một chiếc điện thoại rơi xuống.
"Cộp."
Âm thanh không lớn nhưng lại khiến tôi giật mình. Tôi cúi xuống nhặt lên. Đó là một chiếc điện thoại màu đen, kiểu dáng khá cũ. Không phải điện thoại của tôi, cũng không phải của mẹ chồng. Tôi suy nghĩ vài giây, rồi theo bản năng, tôi cho rằng đó là điện thoại phụ của Lục Thành. Bởi trong nhà anh là người duy nhất có công việc cần liên lạc nhiều. Tôi cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ là không hiẻu tại sao anh lại phải giấu chiếc điện thoại này đi như vậy. Tôi định đặt lại điện thoại vào vị trí cũ nhưng đúng lúc ấy màn hình sáng lên. Một tin nhắn hiện ra, người gửi được lưu tên là: Tiểu Vũ. Nội dung chỉ có mấy chữ.
“Anh nhớ ăn cơm đúng giờ nhé.”
Tim tôi bỗng hụt một nhịp. Nếu là đồng nghiệp, nếu là khách hàng hoặc bạn bè có lẽ tôi sẽ không để ý. Nhưng câu nói ấy quá thân mật. Thân mật đến mức không giống mối quan hệ bình thường. Tôi nhìn chằm chằm màn hình, trong đầu bỗng hiện lên vô số suy nghĩ. Ba năm kết hôn, tôi chưa từng kiểm tra điện thoại của chồng, cũng chưa từng nghi ngờ anh. Lục Thành là kiểu người rất điềm đạm. Đi làm đúng giờ, tan làm đúng giờ, tiền lương đưa hết cho vợ, cuối tuần còn chủ động phụ tôi nấu cơm. Bạn bè ai cũng nói tôi may mắn lấy được người chồng vừa t.ử tế vừa có trách nhiệm. Ngay cả tôi cũng nghĩ vậy, cho đến hôm nay. Chả nhẽ trước giờ anh đã nhìn lầm anh rồi sao? Tôi cầm chiếc điện thoại, ngón tay hơi run cuối cùng vẫn mở khóa. Mật khẩu rất đơn giản, là ngày sinh nhật của Lục Thành. Khoảnh khắc màn hình mở ra, trái tim tôi chìm xuống. Bởi trong danh sách trò chuyện người đứng đầu chính là Tiểu Vũ. Tin nhắn kéo dài rất nhiều, nhiều đến mức tôi phải lướt xuống liên tục.
“Hôm nay anh bận à?”
“Anh ngủ chưa?”
“Em nhớ anh.”
“Cuối tuần em muốn gặp anh.”
Từng câu từng chữ giống hệt một cặp tình nhân. Tôi cảm thấy tay chân lạnh ngắt, một cảm giác khó tả lan khắp cơ thể. Giận dữ, tủi thân, hoang mang tất cả trộn lẫn vào nhau. Tôi ngồi xuống ghế mất rất lâu mới bình tĩnh lại được. Điều khiến tôi khó chịu nhất là nếu đây thật sự là điện thoại của Lục Thành vậy anh đã lừa tôi suốt bao lâu rồi? Một tháng? Một năm? Hay còn lâu hơn nữa? Tôi tiếp tục kéo xuống. Càng đọc càng thấy khó chịu. Người phụ nữ kia rất quan tâm đến chủ nhân chiếc điện thoại này. Quan tâm từ bữa ăn, giấc ngủ, cho tới từng chuyện nhỏ trong cuộc sống. Mà điều đáng sợ nhất là chủ nhân chiếc điện thoại cũng đáp lại. Dù không quá ngọt ngào nhưng rõ ràng không hề từ chối.
Khoảng hơn nửa giờ sau tôi nghe thấy tiếng mở cửa, là bố chồng trở về. Theo phản xạ tôi lập tức khóa màn hình rồi đứng dậy cất chiếc điện thoại về chỗ cũ. Buổi tối cả nhà ăn cơm như bình thường. Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho con trai. Bố chồng ngồi xem thời sự, Lục Thành kể vài chuyện ở công ty. Mọi thứ đều rất bình yên như mọi ngày nhưng tôi lại không thể tập trung nổi. Trong đầu tôi liên tục hiện lên những tin nhắn mình đã đọc.
- Tống Nghi.
Mẹ chồng đột nhiên gọi. Tôi giật mình.
- Dạ?
- Con làm sao vậy? Cả bữa cơm cứ ngẩn người ra.
Tôi lắc đầu.
- Không có gì đâu ạ Con đang suy nghĩ chút việc của bạn con thôi ạ.
Bà bĩu môi.
- Người trẻ bây giờ đúng là kỳ lạ. Có mỗi việc nội trợ ở nhà mà cũng mệt được.
Tôi im lặng, những câu nói như vậy tôi đã quen rồi. Mẹ chồng vốn không quá thích tôi. Từ ngày cưới đến giờ bà luôn cảm thấy tôi không xứng với con trai mình. Dù tôi đã cố gắng rất nhiều vẫn không thể thay đổi suy nghĩ ấy. Tối hôm đó sau khi về phòng, tôi nhìn Lục Thành đang làm việc trên laptop bỗng nhiên muốn hỏi anh một câu. Chiếc điện thoại kia là của ai? Tiểu Vũ là ai? Anh đã giấu tôi bao lâu rồi? Nhưng cuối cùng tôi lại không hỏi. Bởi tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không muốn đ.á.n.h rắn động cỏ. Nếu thật sự có chuyện, tôi cần biết rõ trước đã.
Tối hôm đó tôi gần như không ngủ. Lục Thành nằm bên cạnh, hơi thở đều đều. Một cánh tay còn đặt trên eo tôi theo thói quen. Mọi thứ vẫn giống như những đêm trước. Chỉ có tôi là không còn giống nữa. Tôi nhìn trần nhà đến tận sáng. Trong đầu chỉ có một câu hỏi. Nếu chiếc điện thoại kia thật sự là của Lục Thành. Vậy người đàn ông tôi tin tưởng suốt bốn năm qua rốt cuộc là ai? Anh còn giấu tôi những chuyện gì nữa? Ba mẹ anh có biết những việc anh làm không? Nếu anh thật sự đã lừa dối tôi vậy thì tôi nên làm gì? Tôi cần những gì để rời đi? Hết câu hỏi này rồi lại đến câu hỏi khác cứ nối nhau kéo đến khiến tôi không thể nào chợp mắt nổi. Đến khi tôi tỉnh táo lại thì Lục Thành đã đi làm từ bao giờ.
