Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - Hết

Cập nhật lúc: 22/06/2026 05:03

Sau khi rời khỏi nhà hàng mẹ chồng không nói một lời nào. Tôi lái xe, bà ngồi ở ghế phụ ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ giống như cả linh hồn đã bị bỏ lại nơi đó. Suốt quãng đường không ai lên tiếng, chỉ có tiếng động cơ xe đều đều vang lên trong không gian ngột ngạt. Tôi nhiều lần muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi. Bởi tôi biết lúc này bất kỳ lời an ủi nào cũng đều vô nghĩa. Người phụ nữ vừa tận mắt nhìn thấy chồng mình phản bội suốt tám năm làm sao có thể bình tĩnh được? Về đến nhà mẹ chồng bước thẳng lên phòng. Không ăn cơm, không uống nước, cũng không mở cửa cho bất kỳ ai. Tối hôm đó bố chồng trở về rất muộn. Ông vừa bước vào cửa đã nhìn thấy tôi đang ngồi trong phòng khách. Khuôn mặt già nua hiện rõ vẻ mệt mỏi.

- Mỹ Lan đâu rồi?

Tôi không trả lời chỉ nhìn ông. Lần đầu tiên kể từ ngày về làm dâu tôi cảm thấy người đàn ông này xa lạ đến vậy. Bố chồng cúi đầu không hỏi thêm nữa. Ông chậm rãi đi lên tầng. Mười phút sau tiếng gõ cửa vang lên từ phòng mẹ chồng.

- Mỹ Lan, bà mở cửa đi.

Không có ai đáp lại.

- Mỹ Lan, cho tôi giải thích.

Vẫn là im lặng. Một lúc sau giọng ông bắt đầu run lên.

- Tôi biết tôi sai rồi nhưng bà nghe tôi nói đã.

Cánh cửa vẫn đóng c.h.ặ.t. Tôi ngồi dưới phòng khách lặng lẽ nghe tất cả. Không hiểu vì sao tôi lại nhớ tới chính mình của mấy tuần trước, khi tôi còn nghĩ người ngoại tình là Lục Thành, khi còn đau đớn vì những dòng tin nhắn kia. Khác biệt duy nhất là tôi chưa từng yêu Lục Thành đến mức ba mươi năm còn mẹ chồng thì có. Đêm đó, không ai ngủ được. Khoảng hai giờ sáng tôi xuống bếp lấy nước, đi ngang qua phòng khách bỗng nhìn thấy mẹ chồng đang ngồi một mình trong bóng tối. Tôi khựng lại. Bà không bật đèn, chỉ ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, trên tay cầm một cuốn album cũ. Nghe thấy tiếng động bà mới ngẩng đầu lên. Hai mắt bà đỏ hoe, rõ ràng đã khóc rất lâu. Tôi chần chừ vài giây sau đó ngồi xuống bên cạnh. Không ai nói gì, chỉ có tiếng lật ảnh khe khẽ. Bức ảnh đầu tiên là ảnh cưới của bà và bố chồng. Khi ấy hai người đều rất trẻ, cười rất hạnh phúc. Bức thứ hai là ngày sinh ra Lục Thành. Bố chồng bế con trai trong tay, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Bức thứ ba là chuyến du lịch gia đình nhiều năm trước. Mẹ chồng nhìn từng bức ảnh nước mắt lại rơi xuống.

- Con biết không?

Giọng bà khàn đặc.

- Trước đây mẹ luôn nghĩ mình là người phụ nữ may mắn.

Tôi im lặng lắng nghe.

- Nhà không giàu, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng nhưng bố con luôn đối xử rất tốt với mẹ.

Bà bật cười nụ cười đầy cay đắng.

- Hóa ra tất cả chỉ là thứ mẹ tự tưởng tượng. Trong lúc mẹ cho rằng mình hạnh phúc, ông ấy đã ở bên người khác từ lâu rồi.

Tôi không biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể đưa cho bà một tờ khăn giấy. Sáng hôm sau mẹ chồng chủ động gọi cả nhà xuống phòng khách, bao gồm cả Lục Thành. Bố chồng ngồi đối diện khuôn mặt tiều tụy thấy rõ. Ông nhìn bà, trong mắt là sự cầu khẩn.

- Mỹ Lan, tôi biết tôi sai rồi. Tôi đã chấm dứt với cô ấy. Tôi sẽ không gặp cô ấy nữa.

Mẹ chồng không nói gì chỉ lẳng lặng lấy từ trong túi ra một tập giấy đặt xuống bàn. Là đơn ly hôn. Tất cả mọi người đều sững sờ, ngay cả tôi cũng không ngờ bà lại quyết đoán đến vậy. Bố chồng tái mặt.

- Bà đừng như vậy. Chúng ta sống với nhau hơn ba mươi năm rồi, chẳng lẽ bà thật sự muốn ly hôn?

Mẹ chồng bật cười.

- Ba mươi năm? Ông còn nhớ là ba mươi năm sao?

Bà nhìn thẳng vào mắt ông.

- Vậy tám năm kia là gì? Ông nói đi. Là gì?

Bố chồng cúi đầu không trả lời được. Một lúc sau ông mới khàn giọng nói:

- Ban đầu tôi chỉ muốn có người trò chuyện. Lúc đó bà bệnh, suốt ngày nằm viện. Tôi...

- Đủ rồi.

Mẹ chồng ngắt lời, ánh mắt thất vọng đến cực điểm.

- Đừng biến mình thành người đáng thương. Người nằm trên bàn mổ là tôi, người chịu đau đớn là tôi nhưng cuối cùng người phản bội lại là ông.

Cả căn phòng chìm vào im lặng. Bố chồng quay sang nhìn Lục Thành.

- Con khuyên mẹ đi. Bố thật sự biết sai rồi.

Lục Thành siết c.h.ặ.t bàn tay. Lần đầu tiên tôi thấy anh giận dữ như vậy.

- Bố. Tại sao bố lại làm như vậy? Con không ngờ bố có thể làm ra một việc không thể chấp nhận nổi như vậy. Vậy mà giờ bố còn bảo con khuyên mẹ?

Dù nhìn anh có vẻ đang bình tĩnh nói chuyện nhưng tôi biết anh đang rất kìm nén vì đôi tay anh dưới bàn đã nắm c.h.ặ.t từ bao giờ.

- Nếu hôm qua người ngoại tình là con, bố có khuyên vợ con tha thứ không?

Bố chồng c.h.ế.t lặng, không trả lời được. Lục Thành nhìn ông ánh mắt thất vọng.

- Con luôn tự hào về bố. Nhưng bây giờ...

Anh không nói tiếp nhưng tất cả mọi người đều hiểu. Có những niềm tin một khi đã vỡ sẽ không thể trở lại như cũ. Mẹ chồng ký vào đơn ly hôn không do dự, không chần chừ. Người phụ nữ từng nói với tôi:

"Đàn ông ai chẳng phạm sai lầm."

"Nhịn một chút là được."

Cuối cùng lại là người kiên quyết rời đi nhất. Một tuần sau bà chuyển tới căn hộ nhỏ mà tôi và Lục Thành đã mua từ nhiều năm trước. Ngày dọn nhà tôi cùng Lục Thành tới giúp. Mọi thứ không nhiều, chỉ vài vali quần áo, một ít đồ dùng cá nhân và cuốn album ảnh cũ. Trước khi rời khỏi ngôi nhà đã sống hơn ba mươi năm bà đứng rất lâu trước cửa sau đó nhẹ nhàng khép lại. Giống như khép lại một phần cuộc đời. Buổi chiều khi mọi thứ đã sắp xếp xong mẹ chồng gọi tôi ra ban công. Ngoài kia ánh nắng vàng nhạt phủ xuống những chậu hoa mới trồng. Bà nhìn tôi im lặng rất lâu sau đó nhẹ giọng nói.

- Xin lỗi con.

Tôi sững người.

- Mẹ...

- Để mẹ nói hết.

Bà cười buồn.

- Bao năm qua con đối xử với mẹ rất tốt nhưng mẹ chưa từng thật lòng đối xử tốt với con. Ngay cả khi nghĩ Lục Thành phản bội, người đầu tiên mẹ trách vẫn là con, người đầu tiên mẹ bảo nhẫn nhịn cũng là con.

Khóe mắt bà đỏ lên.

- Mẹ có thể bình thản nói ra những lời đó chỉ vì người bị phản bội không phải mẹ.

Tôi cảm thấy sống mũi cay cay. Một lúc lâu sau mới nhẹ giọng đáp:

- Mọi chuyện đều qua rồi ạ.

Bà gật đầu nước mắt rơi xuống. Nhưng lần này tôi biết đó không còn là nước mắt của tuyệt vọng. Một tháng sau tôi và Lục Thành tới thăm bà. Căn hộ nhỏ đã trở nên rất ấm áp, ban công đầy hoa, trên bàn là chiếc bánh mới nướng. Mẹ chồng mặc chiếc váy sáng màu, tinh thần tốt hơn rất nhiều. Nhìn bà bận rộn tưới cây tôi chợt nhận ra. Có lẽ kết thúc một cuộc hôn nhân không phải lúc nào cũng là bi kịch. Đôi khi đó chỉ là sự bắt đầu của một cuộc đời mới. Lúc tiễn chúng tôi xuống dưới nhà mẹ chồng bỗng gọi tôi lại.

- Tống Nghi.

- Dạ?

Bà cười, lần đầu tiên cười hoàn toàn nhẹ nhõm.

- May mà ngày đó con không nghe lời mẹ.

Tôi ngẩn người sau đó bật cười.

- Con cũng thấy vậy.

Ánh nắng chiều rơi xuống vai hai người. Lần này giữa chúng tôi không còn là mẹ chồng và nàng dâu, chỉ còn người phụ nữ đã từng bị tổn thương và cuối cùng đã học được cách đứng về phía chính mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.