Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - 7

Cập nhật lúc: 22/06/2026 05:03

Sáng hôm sau mẹ chồng dậy rất sớm. Tôi cũng vậy. Cả hai đều không nhắc lại cuộc nói chuyện tối qua. Nhưng tôi biết không phải là bà dậy sớm mà bà không ngủ được. Bầu không khí trong nhà nặng nề đến ngột ngạt. Lục Thành đi làm từ sáng, bố chồng vẫn như thường lệ, ăn sáng, đọc báo, tưới cây, thậm chí còn hỏi mẹ chồng tối nay muốn ăn gì. Nếu không biết sự thật có lẽ chẳng ai nghĩ người đàn ông trước mặt đang giấu cả gia đình một bí mật kéo dài tám năm. Mẹ chồng ngồi đối diện im lặng nhìn ông. Ánh mắt phức tạp đến mức tôi không thể đoán được bà đang nghĩ gì. Đến chiều tôi lái xe đưa bà tới nhà hàng ven hồ. Đó là nơi bố chồng và người phụ nữ kia thường gặp nhau. Suốt quãng đường mẹ chồng gần như không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng khi xe còn cách nhà hàng khoảng hai trăm mét bà bỗng lên tiếng.

- Tống Nghi.

- Dạ?

- Nếu hôm nay không có chuyện gì, con phải xin lỗi bố con.

Tôi siết nhẹ vô lăng.

- Được. Nếu không có gì xảy ra, con sẽ xin lỗi.

Mẹ chồng khẽ gật đầu. Nhưng tôi biết bà không phải đang nhắc nhở tôi mà đang tự trấn an chính mình. Chúng tôi đỗ xe ở phía đối diện. Từ vị trí này có thể nhìn thấy rõ cửa chính nhà hàng. Thời gian từng phút trôi qua, mẹ chồng liên tục nhìn đồng hồ. Mỗi lần nhìn sắc mặt bà lại dịu đi một chút như thể đang chứng minh suy nghĩ của mình là đúng. Mười phút, hai mươi phút rồi ba mươi phút vẫn không thấy ai. Bà khẽ thở phào.

- Mẹ đã bảo rồi. Bố con không phải người như vậy.

Tôi không đáp, chỉ nhìn về phía trước. Bởi tôi nhớ rất rõ lần trước họ tới muộn gần bốn mươi phút. Khoảng năm giờ hai mươi, một chiếc xe quen thuộc xuất hiện. Mẹ chồng lập tức ngồi thẳng người. Là xe của bố chồng. Tôi nhìn sang thấy bàn tay bà vô thức siết c.h.ặ.t chiếc túi xách nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

- Có thể ông ấy tới gặp bạn hoặc gặp đồng nghiệp cũ. Cũng có thể...

Bà chưa nói hết câu một người phụ nữ đã bước xuống từ chiếc taxi phía sau. Tôi nhìn thấy rõ là người phụ nữ trong ảnh, Tiểu Vũ. Khoảnh khắc ấy mẹ chồng đột nhiên im bặt. Người phụ nữ mặc chiếc váy màu kem, tóc uốn nhẹ trông rất trẻ trung. Bà ta vừa nhìn thấy bố chồng đã lập tức nở nụ cười. Nụ cười ấy tôi từng thấy trong những bức ảnh chụp lén. Nhưng ngoài đời còn ch.ói mắt hơn. Bố chồng bước tới nhận lấy túi đồ trong tay bà ta. Động tác tự nhiên đến mức không cần suy nghĩ, giống như đã làm vô số lần. Tôi quay sang thấy sắc mặt mẹ chồng đã trắng bệch. Bà ngồi bất động, đôi mắt không rời khỏi hai người phía trước. Giống như không thể tin nổi những gì mình đang nhìn thấy. Hai người cùng bước vào nhà hàng. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ mở cửa xe.

- Mẹ.

Mấy giây sau bà mới như bừng tỉnh, chậm rãi bước xuống, từng bước chân đều rất nặng nề. Nhà hàng không quá đông, tôi và mẹ chồng chọn một vị trí khuất phía sau. Từ đây chúng tôi có thể nhìn rõ bàn của bố chồng nhưng họ lại không nhìn thấy chúng tôi. Người phục vụ vừa tới mẹ chồng đã lắc đầu.

- Không cần gọi gì đâu.

Giọng bà khàn đặc. Tôi nhìn sang phát hiện mắt bà đã đỏ. Bên kia bố chồng đang cười rất tươi, nụ cười rất thoải mái. Thậm chí trông còn vui vẻ hơn rất nhiều so với lúc ở nhà. Lúc này người phụ nữ kia đột nhiên lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ đẩy về phía bố chồng. Lục Kiến Quốc mở ra, bên trong là một chiếc đồng hồ nam. Tôi nhận ra ngay bởi năm ngoái mẹ chồng từng đứng rất lâu trước tủ kính của một cửa hàng đồng hồ. Bà nói:

- Bố con thích mẫu này lắm. Nhưng đắt quá, để sang năm mẹ tiết kiệm thêm rồi mua.

Cuối cùng bà không mua bởi đúng lúc ấy máy giặt trong nhà bị hỏng. Số tiền tiết kiệm được dùng để thay máy giặt mới. Lúc đó bà còn cười bảo:

- Thôi vậy, ông ấy chắc cũng không để ý đâu.

Nhưng bây giờ chiếc đồng hồ ấy lại xuất hiện trên tay người phụ nữ khác. Người phụ nữ mỉm cười.

- Sinh nhật vui vẻ. Em biết anh thích mẫu này từ lâu rồi.

Lục Kiến Quốc nắm lấy tay bà ta. Ánh mắt dịu dàng đến mức xa lạ.

- Cảm ơn em.

Mẹ chồng bỗng bật cười nhưng tiếng cười ấy còn khó nghe hơn cả tiếng khóc. Tôi biết bà đang nghĩ gì. Bởi sinh nhật tuần trước chính tay bà đã chuẩn bị mọi thứ. Từ sáng sớm bà đã đi chợ, nấu một bàn thức ăn, làm bánh kem, còn đan cho chồng một chiếc khăn quàng cổ. Tôi nhớ lúc ấy bà vui lắm, liên tục hỏi:

- Ông ấy có thích không nhỉ? Màu này có hợp với ông ý không?

Vậy mà người đàn ông ấy lại đang nhận quà từ một người phụ nữ khác. Đúng lúc đó người phụ nữ kia lên tiếng.

- Anh thật sự không muốn công khai em với mọi người à?

Bố chồng im lặng.

- Em mệt lắm. Tám năm rồi đấy.

Tôi thấy mẹ chồng run lên. Tám năm. Con số ấy giống như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào trái tim bà. Bởi tám năm trước chính là khoảng thời gian bà nhập viện vì phẫu thuật tim. Khi ấy bà còn từng cảm động kể với tôi rằng bố chồng đã thức trắng nhiều đêm chăm sóc bà, rằng ông là người chồng tốt nhất trên đời. Hóa ra trong khoảng thời gian ấy ông cũng đang yêu một người phụ nữ khác. Người phụ nữ kia tiếp tục nói:

- Em không muốn mãi mãi làm người đứng trong bóng tối. Anh định để em đợi tới bao giờ?

Bố chồng thở dài.

- Mỹ Lan không chịu nổi đâu. Chuyện này phải từ từ.

Người phụ nữ cười nhạt.

- Anh luôn nói từ từ nhưng tám năm rồi. Em còn bao nhiêu cái tám năm nữa?

Mẹ chồng đột nhiên đứng bật dậy. Chiếc ghế va mạnh xuống sàn phát ra âm thanh ch.ói tai. Cả nhà hàng lập tức quay đầu nhìn. Tôi giật mình định kéo bà ngồi xuống nhưng đã muộn. Bố chồng ngẩng lên. Khoảnh khắc nhìn thấy mẹ chồng toàn bộ m.á.u trên mặt ông như bị rút sạch. Chiếc cốc trong tay rơi xuống đất vỡ tan.

- M... Mỹ Lan?

Người phụ nữ đối diện cũng c.h.ế.t sững. Mẹ chồng đứng đó nhìn người đàn ông mình yêu hơn ba mươi năm nước mắt lặng lẽ chảy xuống nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến đáng sợ.

- Lục Kiến Quốc, ông còn nhận ra tôi à?

Không ai lên tiếng, cả nhà hàng chìm vào im lặng. Bố chồng hoảng hốt đứng dậy.

- Bà nghe tôi giải thích...

- Giải thích?

Mẹ chồng bật cười.

- Ông muốn giải thích cái gì? Giải thích vì sao phản bội tôi tám năm? Hay giải thích vì sao mỗi lần tôi nằm viện, ông lại chạy tới gặp bà ta?

Bố chồng cứng họng không nói được câu nào. Mẹ chồng đưa tay chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Đó là chiếc nhẫn bà đã đeo hơn ba mươi năm. Tôi từng thấy bà tháo nó ra duy nhất một lần khi phẫu thuật. Nhưng hôm nay bà tháo nó ra dễ dàng đến vậy. Sau khi tháo ra, bà đặt xuống bàn.

Keng.

Âm thanh rất nhỏ nhưng giống như tiếng thứ gì đó vỡ vụn.

- Tôi không muốn nghe nữa. Cũng không muốn nhìn ông nữa.

Nói xong bà quay người rời đi. Tôi vội vàng đuổi theo. Phía sau, tiếng bố chồng gọi thất thanh vang lên nhưng mẹ chồng không hề quay đầu. Lần đầu tiên trong hơn ba mươi năm bà lựa chọn bước đi mà không nhìn lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - Chương 7: 7 | MonkeyD