Tôi Và Con Gái Riêng Của Ảnh Đế Lên Hot Search - Hết

Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:04

Tất cả mọi người đều sửng sốt. Tôi quay đầu lại, Giang Nam Nam đang đứng ở cửa. Con bé mặc chiếc váy màu hồng nhạt mà tôi mới mua cho nó cách đây không lâu, mái tóc mềm mại được buộc thành hai b.úi nhỏ, trong tay còn ôm con b.úp bê Barbie yêu thích nhưng đôi mắt đã đỏ hoe. Không biết con bé đã đứng ở đó từ lúc nào, cũng không biết nó đã nghe được bao nhiêu nhưng nhìn gương mặt trắng bệch ấy, tôi bỗng có một dự cảm không lành.

- Nam Nam!

Tôi giật mình, Giang Yên cũng lập tức bước tới.

- Sao con lại ra đây? Mau vào trong.

Giọng anh có chút hoảng loạn. Anh không muốn đứa trẻ này biết những chuyện xấu xí của người lớn. Nhưng Nam Nam chỉ lắc đầu, đôi mắt ngập nước nhìn thẳng về phía Thạch Nguyệt. Ánh mắt ấy…hoàn toàn không còn sự mong đợi và vui mừng như lần đầu gặp lại. Thay vào đó là thất vọng, là đau lòng, còn có một chút tủi thân. Thạch Nguyệt miễn cưỡng nở nụ cười. Có lẽ cô ta vẫn cho rằng trẻ con rất dễ dỗ dành. Cô ta lấy một con b.úp bê khác từ trong túi ra.

- Con yêu, mẹ mua quà cho con này. Mẹ nhớ con lắm.

Nhưng Nam Nam không nhận. Con bé chỉ nhìn cô ta, nhìn rất lâu. Lâu đến mức nụ cười trên mặt Thạch Nguyệt bắt đầu trở nên cứng đờ. Cuối cùng, con bé mới nhỏ giọng hỏi:

- Nếu nhớ con như vậy…tại sao mẹ chưa từng đến thăm con?

Không khí xung quanh lập tức yên tĩnh. Thạch Nguyệt cứng người. Bàn tay đang cầm con b.úp bê khẽ run lên.

- Con…Hôm đó con đã nghe thấy hết rồi.

Nước mắt Nam Nam bắt đầu rơi xuống. Từng giọt từng giọt lăn xuống gò má trắng nõn.

- Con biết hết rồi. Mẹ chê bố con nghèo, mẹ không cần con, mẹ bỏ con lại. Bây giờ mẹ quay về… chỉ vì muốn tiền thôi.

Mỗi câu nói ra khuôn mặt Thạch Nguyệt lại trắng thêm một chút. Các phóng viên xung quanh hoàn toàn yên lặng. Không ai còn giơ micro lên nữa, chỉ còn tiếng nức nở của một đứa trẻ. Nhỏ bé nhưng lại khiến người ta đau lòng.

- Con đã chờ mẹ rất lâu… Con vẫn luôn nhớ mẹ… Mỗi lần ở trường có hoạt động của gia đình, con đều nghĩ… nếu mẹ cũng ở đây thì tốt biết bao. Mỗi lần nhìn thấy bạn khác được mẹ đưa đi chơi, con cũng rất ghen tị. Con nghĩ… chỉ cần mẹ quay về, chúng ta sẽ là một gia đình.

Nói đến đây con bé cúi đầu, nước mắt rơi tí tách xuống đất. Tôi nhìn đôi vai nhỏ bé ấy run lên từng chút một. Trong lòng đột nhiên đau nhói. Dù sao…nó cũng chỉ là một đứa trẻ. Một đứa trẻ luôn khao khát tình yêu của mẹ.

- Nhưng mẹ không nhớ con. Mẹ chỉ nhớ tiền.

Giọng con bé run lên mang theo tiếng nấc.

- Vậy thì…con cũng không cần mẹ nữa.

Câu nói ấy giống như một nhát d.a.o. Sắc mặt Thạch Nguyệt hoàn toàn thay đổi.

- Nam Nam…

Cô ta vô thức bước về phía trước nhưng Nam Nam lại lùi về sau một bước. Động tác nhỏ ấy như một cái tát vô hình khiến cả người Thạch Nguyệt cứng đờ tại chỗ. Con bé quay người chạy thẳng tới bên cạnh tôi. Bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, rất c.h.ặ.t. Giống như sợ chỉ cần buông ra một chút tôi cũng sẽ rời đi.

- Sau này…

Con bé ngẩng đầu nhìn tôi mũi đỏ bừng, khóc đến mức nói không thành tiếng.

- Sau này… con chỉ cần một người mẹ thôi. Mẹ…,ẹ vẫn sẽ làm mẹ của con chứ?

Tim tôi như bị ai đó bóp c.h.ặ.t. Tôi nhìn đứa trẻ trước mặt. Đây là cô nhóc ngày đầu tiên gặp tôi đã nhét gián vào quần áo tôi. Là cô nhóc luôn nghĩ đủ cách để đuổi tôi đi. Là con bé từng giận dỗi vì tôi cho người khác ăn một viên kẹo. Là con bé khiến tôi đau đầu đến mức vô số lần muốn xách vali bỏ đi. Nhưng giờ phút này…con bé đang khóc đến đáng thương như vậy. Chỉ vì sợ tôi không cần nó nữa. Bỗng nhiên, tôi nhớ tới đêm con bé bị dị ứng. Nhớ tới lúc nó ôm cổ tôi và nhỏ giọng nói:

- Cảm ơn mẹ.

Nhớ tới lúc nó nắm lấy tay tôi, cẩn thận thổi lên vết thương. Thì ra…từ rất lâu rồi. Con nhóc này đã không còn ghét tôi như tôi vẫn nghĩ. Mà tôi…có lẽ cũng đã sớm coi nó như con gái mình. Chỉ là cả hai đều quá bướng bỉnh, không ai chịu nói ra. Tôi ngồi xổm xuống đưa tay lau nước mắt cho con bé sau đó ôm nó vào lòng.

- Ngốc, mẹ chưa từng nói sẽ không cần con.

Con bé lập tức òa khóc. Hai cánh tay nhỏ ôm c.h.ặ.t lấy cổ tôi. Khóc đến mức cả người run lên. Tôi khẽ vỗ lưng nó, nhẹ nhàng dỗ dành rồi ngẩng đầu nhìn Thạch Nguyệt giọng bình tĩnh.

- Cô nghe rõ chưa? Con bé đã lựa chọn rồi. Từ hôm nay trở đi, đừng xuất hiện trước mặt con bé nữa.

Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ. Không biết ai là người đầu tiên buông máy quay xuống. Rất lâu sau mới có tiếng nghẹn ngào của ai đó vang lên. Mà trong lòng tôi…lần đầu tiên có một cảm giác vô cùng rõ ràng. Từ hôm nay tôi thật sự…có một cô con gái rồi. Vụ tranh chấp quyền nuôi con kéo dài không lâu. Bởi vì ngay từ đầu Thạch Nguyệt vốn không hề muốn có con. Thứ cô ta muốn…chỉ là tiền. Nhưng nhà họ Giang cũng không phải đối tượng dễ bị uy h.i.ế.p. Cuối cùng tòa án tước bỏ quyền giám hộ của cô ta, đồng thời cấm cô ta tiếp tục quấy rối Nam Nam. Kể từ ngày đó người phụ nữ kia hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi.

Mà tôi…cuối cùng cũng có thêm một cô con gái. Một cô con gái hơi nghịch ngợm, hơi bướng bỉnh, lại thích gây chuyện. Nhưng…là con gái của tôi. Hôm nay trời trong xanh, nắng đẹp. Là một ngày vô cùng thích hợp để đi dạo xuân. Vừa mở mắt vào buổi sáng, con gái tôi đã cúi người xuống hôn lên mặt tôi. Giọng nói mềm mại, mang theo âm thanh non nớt đặc trưng của trẻ con.

- Chào buổi sáng, mẹ.

Tôi mỉm cười đưa tay ôm con bé vào lòng sau đó hôn lên má nó.

- Chào buổi sáng, bảo bối.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ. Trong phòng, tiếng cười của con bé trong trẻo như chuông bạc. Tôi bỗng cảm thấy…những năm tháng sau này có lẽ sẽ rất tốt đẹp. Đúng vậy. Có một cô con gái…thật tốt biết bao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.