Tôi Và Con Gái Riêng Của Ảnh Đế Lên Hot Search - 10

Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:04

Sau đó, tôi lấy điện thoại ra gọi cho Giang Yên. Nếu không, người đàn ông kia sẽ phát điên lên mất. Quả nhiên, vừa nghe thấy giọng tôi, anh lập tức thở phào.

- Em tìm được con bé rồi?

- Tìm được rồi.

- Cả hai có bị thương không?

Tôi liếc nhìn cánh tay mình.

- Không có gì nghiêm trọng. Chúng em sẽ về ngay.

Sau khi cúp điện thoại, Nam Nam đột nhiên kéo tay áo tôi.

- Mẹ...

- Sao thế?

Con bé mím môi.

- Con... con thấy hơi đói.

Tôi nhìn đồng hồ. Lúc này trời đã sáng. Chúng tôi chạy suốt cả đêm, đừng nói là trẻ con, ngay cả tôi cũng đói đến hoa mắt.

- Được. Mẹ đưa con đi ăn.

Tôi vừa đứng dậy bỗng nhìn thấy một bóng người nhỏ đang ngồi xổm bên gốc cây cách đó không xa. Cậu bé ôm đầu gối, cả người co ro thành một cục trông vô cùng đáng thương. Tôi sửng sốt.

- Tiểu Vũ?

Nghe thấy giọng tôi, cậu bé ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ hoe, trên mặt vẫn còn vết nước mắt chưa khô. Nam Nam lập tức chạy tới.

- Anh Tiểu Vũ!

Thấy người quen, cậu bé suýt nữa bật khóc. Tôi nhíu mày.

- Sao em lại ở đây?

Trần Tiểu Vũ cúi đầu, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói:

- Cháu... cháu không muốn về nhà.

Không muốn về nhà? Tôi bỗng nhớ tới những vết thương trên người cậu bé trong lòng lập tức có dự cảm không tốt. Sau khi dỗ dành hồi lâu, Trần Tiểu Vũ mới đứt quãng kể hết mọi chuyện. Càng nghe sắc mặt tôi càng lạnh. Hóa ra, khi bố của cậu bé đi công tác, Dư Thi sẽ lén bắt nạt cậu. Không cho ăn no, bắt đứng phạt, thậm chí còn dùng kim chích vào người. Sau đó lại đe dọa nếu dám nói với người khác, sẽ không cần cậu nữa. Một đứa trẻ nhỏ như vậy làm sao chịu nổi những chuyện ấy? Cho nên cuối cùng cậu bé đã lựa chọn bỏ nhà đi. Nghe xong tôi tức đến mức bật cười. Thật không ngờ người luôn miệng nói yêu thương con riêng nhất, người xây dựng hình tượng mẹ kế tốt bụng nhất lại là người độc ác nhất. Tôi ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu.

- Tiểu Vũ, sau này nếu gặp chuyện như thế, nhất định phải nói với bố, biết không? Không được tự mình bỏ đi. Bên ngoài rất nguy hiểm.

Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó, tôi dẫn hai đứa trẻ đi tìm bố của cậu. Trên đường đi trong lòng tôi vẫn còn nghẹn một cục tức. Tôi còn tưởng bố của Trần Tiểu Vũ là một người cha vô trách nhiệm. Nếu thật sự như vậy tôi nhất định sẽ mắng anh ta một trận. Nhưng không ngờ sau khi biết tất cả mọi chuyện, người đàn ông ấy lập tức đỏ mắt. Anh ôm c.h.ặ.t con trai vào lòng giọng nói run rẩy, liên tục xin lỗi. Tôi nhìn mà không biết phải nói gì. Ít nhất...anh ấy thật lòng yêu thương đứa trẻ này. Còn chuyện xảy ra sau đó...chỉ một tiếng sau nó đã leo thẳng lên bảng tìm kiếm nóng.

Bởi vì đúng lúc ấy Dư Thi đang phát trực tiếp ở nhà. Cô ta vẫn đang cố gắng duy trì hình tượng mẹ kế hoàn hảo. Kết quả bố của Trần Tiểu Vũ trực tiếp dẫn con trai đến đối chất, bằng chứng đầy đủ, không thể chối cãi. Hình tượng của Dư Thi hoàn toàn sụp đổ. Phần bình luận lập tức bùng nổ. Khắp nơi đều là tiếng mắng c.h.ử.i. Không ai ngờ được người luôn miệng nói yêu thương trẻ con lại dùng những thủ đoạn độc ác như vậy với một đứa bé. Kể từ ngày hôm đó Dư Thi hoàn toàn bị phong sát. Mà tôi và Nam Nam...lại bị người khác chụp được ảnh. Trong ảnh con bé đang nắm tay tôi còn cánh tay tôi quấn đầy băng gạc. Cộng thêm chuyện Thạch Nguyệt đột nhiên xuất hiện, mọi thứ lập tức trở nên hỗn loạn.

Chiều hôm đó Thạch Nguyệt trực tiếp tìm đến nhà họ Giang, còn dẫn theo một đám phóng viên yêu cầu chúng tôi...phải cho cô ta một lời giải thích.

- Con yêu, con vào phòng chơi trước nhé. Bố mẹ có chút chuyện phải giải quyết.

Giang Yên ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu con bé. Nam Nam ngoan ngoãn gật đầu. Con bé ôm con b.úp bê Barbie mới mua, quay người đi về phía phòng đồ chơi. Tôi và Giang Yên cùng xuống lầu. Vừa mở cửa ánh đèn flash lập tức chớp liên tục. Bên ngoài đứng đầy phóng viên. Còn có cả người qua đường đang giơ điện thoại lên quay. Mà ở giữa đám người ấy…là Thạch Nguyệt. Vừa nhìn thấy chúng tôi, cô ta lập tức lao tới. Đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

- Giang Yên, anh thật sự nhẫn tâm như vậy sao? Tôi vì anh mà sinh con, vì đứa trẻ đó mà suýt mất mạng, vậy mà anh lại cưới người phụ nữ khác…

Tôi: …

Người phụ nữ này đúng là rất biết diễn. Nếu tôi không biết chân tướng, có khi cũng bị cô ta lừa rồi. Các phóng viên lập tức xôn xao.

- Cô Thạch, ý cô là gì? Nam Nam là con ruột của cô sao?

- Ảnh đế thật sự phụ lòng cô à?

- Chuyện năm đó rốt cuộc là thế nào?

- Giang tiên sinh, anh có thể giải thích được không?

- Tại sao anh lại giấu báo chí về vấn đề này?

Micro gần như dí thẳng vào mặt chúng tôi. Giang Yên lạnh lùng đứng đó sắc mặt càng lúc càng khó coi. Anh không muốn nhắc tới chuyện năm đó, tôi cũng không muốn. Người đã mất rồi chúng tôi không muốn Giang Chí sau khi qua đời vẫn bị lôi ra bàn tán. Nhưng Thạch Nguyệt lại nắm chắc điểm này. Cô ta biết chúng tôi sẽ không nói cho nên mới dám ngang nhiên đến đây gây chuyện. Khóe môi cô ta hơi cong lên giống như đã nắm chắc phần thắng. Đúng lúc ấy một giọng nói non nớt bỗng vang lên.

- Mẹ nói dối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.