Tôi Và Con Gái Riêng Của Ảnh Đế Lên Hot Search - 2
Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:03
Hai mắt con bé lập tức đỏ hoe. Tôi thậm chí còn nhìn thấy trong mắt nó hiện lên ba chữ "Bà nó chứ." Đúng lúc này, Dư Thi bế con riêng của chồng mình đi tới.
- Chỉ là một bát cơm hải sản thôi mà. Cậu không thấy mình quá đáng sao? Cho bé ăn một bữa cũng đâu khiến nó bị gì?
Tôi suýt nữa cười thành tiếng. Quá đáng? Người vào phòng cấp cứu là tôi chứ có phải cô đâu? Dư Thi tiếp tục dịu dàng nói:
- Trẻ con muốn ăn gì thì nên đáp ứng chứ. Chúng chỉ có một tuổi thơ thôi. Cứ phải gò ép chúng nó vào tiêu chuẩn của người lớn làm gì?
Tôi gật đầu.
- Đúng. Vậy nếu ngày mai con bé muốn lên trời thì cậu có định đưa tên lửa cho nó không?
Dư Thi nghẹn họng. Phòng livestream cười điên.
"Ha ha ha!"
"Lâm Niệm miệng độc thật!"
"Tên lửa luôn?"
"Nhưng mà… hình như cũng có lý?"
…
Dư Thi lập tức đỏ mắt.
- Tớ chỉ là thấy Nam Nam đáng thương…cậu không cho con bé được ăn những gì nó muốn. Cơm chiên hải sản đâu có ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ đâu.
Giang Nam Nam cũng phối hợp đỏ mắt. Một lớn một nhỏ phối hợp cực kỳ ăn ý. Nếu không biết chuyện, tôi còn tưởng hai người mới là mẹ con. Cuối cùng, Dư Thi bế Nam Nam đi.
- Hay con đi với dì, dì làm cơm hải sản cho con.
Giang Nam Nam lập tức ôm cổ cô ta.
- Dì Dư tốt nhất!
Hai người vừa đi, tôi lập tức thở phào. Cuối cùng cũng được yên tĩnh. Tôi vui vẻ xào hai món rau một mình ăn hết sạch, còn không quên ăn thêm một bát cơm. Thơm thật. Buổi chiều tổ chương trình dẫn mọi người tới vườn cam. Nhiệm vụ hôm nay là hái cam, các gia đình cần phối hợp cùng nhau. Nói trắng ra chính là một hoạt động để tăng tình cảm. Tôi nhìn Giang Nam Nam, nó nhìn tôi, hai chúng tôi đồng thời quay đầu. Tăng tình cảm? Không tồn tại. Con bé chạy khắp nơi trong vườn cây, một lúc sau, nó cầm một quả cam xanh lè chạy tới.
- Mẹ! Con bóc cho mẹ ăn!
Phòng livestream lại bùng nổ.
"Con gái tôi ngoan quá!"
"Đích thân bóc cam cho mẹ!"
"Lâm Niệm cảm động chưa?"
…
Tôi cầm quả cam, chỉ nhìn một cái là biết. Chua, cực kỳ chua. Con nhóc này lại muốn xem tôi làm trò cười. Tôi đang định nhét ngược lại vào miệng nó thì Dư Thi xuất hiện. Trên tay cô ta cũng cầm mấy quả cam.
- Nam Nam thật hiểu chuyện. Cậu không thấy cảm động sao?
Tôi nhìn cô ta bỗng nhiên cười. Sau đó nhét quả cam vào tay Dư Thi.
- Cảm động chứ. Nếu cậu thích như vậy, quả cam này tặng cậu.
Dư Thi sửng sốt. Tôi lập tức nói:
- Đây là tấm lòng của Nam Nam. Cậu sẽ không từ chối chứ?
Dư Thi cứng đờ. Từ chối? Hình tượng người mẹ kế dịu dàng sẽ sụp đổ. Không từ chối thì cũng không hợp lý với những gì cô ta vừa nói. Cuối cùng, cô ta c.ắ.n răng.
- Đương nhiên không.
Nói xong liền ăn một múi. Một giây sau biểu cảm của cô ta méo xệch. Khuôn mặt nhăn như khổ qua. Tôi suýt cười ngất. Giang Nam Nam cũng ngây người. Rõ ràng không ngờ người trúng chiêu lại là Dư Thi. Phòng livestream cười điên.
"Ha ha ha!"
"Biểu cảm này!"
"Cam chua tới vậy sao?"
"Tôi cười c.h.ế.t mất!"
…
Tôi cúi xuống nhìn Giang Nam Nam.
- Nhóc con, con hư thật đấy.
Con bé tức giận dậm chân. Sau đó ghé sát tai tôi nhỏ giọng nói:
- Mẹ, nhất định con sẽ thắng.
Tôi nhướng mày.
- Thắng cái gì?
Con bé hừ một tiếng.
- Đuổi mẹ ra khỏi nhà để mẹ ruột của con quay về.
Tôi nhìn nó vài giây, đột nhiên thấy buồn cười. Đứa trẻ này…rõ ràng vẫn còn rất nhỏ lại cố chấp đến mức khiến người ta đau đầu. Tôi đưa tay xoa đầu nó.
- Được. Vậy chúng ta cứ chờ xem.
Sáng hôm sau trời còn chưa sáng hẳn. Tôi đang ngủ say thì bị tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.
Cộc cộc cộc.
Cộc cộc cộc.
Tôi kéo chăn trùm kín đầu. Lại gõ, tôi muốn nổi điên. Nếu ở nhà…tôi đã ném gối ra ngoài từ lâu. Nhưng đây là chương trình tôi chỉ có thể nghiến răng bò dậy. Mở cửa bên ngoài là Dư Thi, trên tay còn bưng hai phần bữa sáng. Phía sau là cameraman đang ngáp liên tục.
- Lâm Niệm, chị đoán em chưa chuẩn bị bữa sáng nên làm thêm cho hai mẹ con em.
Nghe xem. Bề ngoài là quan tâm nhưng thực chất đang nói tôi lười, không biết chăm con. Tôi còn chưa mở miệng Giang Nam Nam đã thức. Con bé ngồi trên giường, tóc tai rối tung nhìn tôi rồi lại nhìn Dư Thi đôi mắt lập tức sáng lên. Tôi biết con nhóc này lại muốn gây chuyện. Quả nhiên nó chạy tới ôm chân Dư Thi.
- Dì Dư tốt thật. Không giống mẹ con. Mẹ thích ngủ hơn cả con.
Phòng livestream cười nghiêng ngả.
"Ha ha ha!"
"Nam Nam bán mẹ không chút do dự!"
"Con gái ruột cũng không như vậy!"
…
Dư Thi dịu dàng xoa đầu nó.
- Không sao. Mẹ cũng có việc của mẹ.
Hai người một xướng một họa trực tiếp biến tôi thành mẹ kế độc ác. Tôi nghe xong chỉ thấy buồn cười. Thế là…tôi nhận lấy bữa sáng.
- Cảm ơn nhé. Vừa hay tôi đang đói.
Dư Thi ngây người, hình như không ngờ tôi lại không từ chối. Tôi quay người vào phòng ngồi xuống ăn. Ăn rất ngon, cực kỳ ngon, tôi còn không quên hỏi:
- Nam Nam con ăn không?
Con bé tức đến phồng má.
- Không ăn!
Tôi gật đầu.
- Vậy mẹ ăn hết.
Sau đó…tôi ăn sạch. Một hạt cơm cũng không chừa. Sắc mặt Dư Thi ngày càng khó coi. Giang Nam Nam cũng tức đến mức c.ắ.n bánh bao. Không hiểu sao…tôi bỗng cảm thấy tham gia chương trình này…hình như cũng khá vui.
