Tôi Và Con Gái Riêng Của Ảnh Đế Lên Hot Search - 3
Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:03
Tổ chương trình lại bắt đầu nghĩ ra trò mới. Tôi thật sự muốn hỏi đạo diễn một câu các người không thấy cuộc sống của tôi đã đủ khó khăn rồi sao? Quan hệ giữa mẹ kế và con riêng vốn đã không hòa hợp, bây giờ còn bắt đổi mẹ. Đây là muốn tôi c.h.ế.t trong tay con nhà người khác à? Tôi mới hai mươi lăm tuổi thôi đấy, tôi còn chưa sống đủ. Nhưng dù có muốn than trời thì yêu cầu của chương trình vẫn phải phối hợp. Đạo diễn cười đến mức không nhìn thấy mắt.
- Hôm nay chúng ta sẽ trải nghiệm đổi mẹ trong một ngày!
Vừa dứt lời Dư Thi lập tức giơ tay.
- Tôi muốn đổi với Lâm Niệm!
Tôi: "..."
Phản ứng nhanh thật đấy. Không biết còn tưởng cô ta đã tập trước ở nhà. Nguyên nhân thì quá đơn giản. Bố của Giang Nam Nam là ảnh đế Giang Yến, lưu lượng khổng lồ. Con gái của ảnh đế đương nhiên cũng mang theo lượng người hâm mộ khủng. Chỉ cần ở cạnh Nam Nam một ngày không những có thời lượng lên sóng, còn có thể tranh thủ được thiện cảm của fan ảnh đế. Một công đôi việc, quá lời. Dư Thi lập tức ngồi xổm xuống trước mặt con nhóc phù thủy. Giọng nói dịu dàng đến mức sắp chảy thành nước.
- Bảo bối à, hôm nay con có muốn ở cùng nhóm với dì không?
Tôi đứng bên cạnh, cố nhịn cười. Bởi vì tôi biết…con nhóc này ghét bị người khác đụng vào nhất. Quả nhiên tôi nhìn thấy khóe miệng Giang Nam Nam giật giật. Nhưng trước máy quay, con bé vẫn phải tiếp tục đóng vai đứa trẻ ngoan. Nó cười ngọt ngào.
- Đương nhiên rồi ạ!
Nói xong nó còn quay đầu nhìn tôi đôi mắt chớp chớp.
- Nhưng con sẽ nhớ mẹ lắm.
Tôi suýt nữa cười thành tiếng. Con nhớ tôi? Con chỉ nhớ cảnh tôi bị cư dân mạng mắng thôi thì có. Đã diễn thì diễn cho trót vậy. Tôi lập tức ngồi xổm xuống hai tay nâng khuôn mặt tròn vo của con bé.
- Mẹ cũng sẽ nhớ cô công chúa nhỏ của mẹ.
Con bé cứng người. Tôi cố ý bóp bóp hai má nó. Mềm thật. Trẻ con đúng là sinh vật đáng yêu. Nếu không phải cái miệng quá độc thì càng đáng yêu hơn. Giang Nam Nam nghiến răng.
- Mẹ…
- Sao thế bảo bối?
- Mẹ bóp đau con.
Tôi cười dịu dàng.
- Vậy sao? Nhưng mẹ nhớ con quá.
Con bé:
"..."
Phần bình luận lập tức nổ tung.
"Ha ha ha, sao tôi lại cảm thấy Nam Nam sắp không diễn nổi nữa rồi?"
"Mẹ kế này có chút thú vị đấy."
"Không biết vì sao, tôi luôn cảm thấy hai người họ giống đối thủ hơn là mẹ con."
"Chỉ có mình tôi thấy Nam Nam đang nghiến răng sao?"
Sau khi nhiệm vụ bắt đầu tôi dẫn Trần Tiểu Vũ ra đồng. Đứa nhỏ này rất ngoan, bảo làm gì thì làm đó. Cũng không nghịch ngợm, không giống con nhóc nhà tôi. Nếu không nghĩ cách chỉnh tôi thì ăn cơm cũng không ngon. Chúng tôi chơi một lúc, lại hái thêm ít trái cây. Đến khi trở về, quần áo của Tiểu Vũ đã lấm lem bùn đất. Khuôn mặt nhỏ cũng bẩn đến mức không nhìn ra màu da. Tôi liền dẫn cậu bé về phòng, chuẩn bị lau người cho cậu. Trẻ con mà chơi xong là bẩn. Đó là chuyện rất bình thường. Tôi vừa cởi áo khoác ngoài cho cậu bé, Tiểu Vũ bỗng nhiên kêu lên.
- A…
Giọng rất nhỏ nhưng lại mang theo sự đau đớn. Tôi sửng sốt.
- Chị làm em đau à?
Cậu bé lập tức lắc đầu, hai tay ôm c.h.ặ.t quần áo không cho tôi động vào. Biểu hiện ấy khiến tôi cảm thấy kỳ lạ. Tôi ngồi xổm xuống kiên nhẫn dỗ dành.
- Đừng sợ. Chị chỉ giúp em lau người thôi.
Cậu bé vẫn cúi đầu không nói gì. Tôi đành nhẹ nhàng vén góc áo lên. Ngay giây tiếp theo tôi ngây người. Trên eo của cậu bé có vài vết đỏ. Không giống bị ngã cũng không giống côn trùng c.ắ.n. Ngược lại…giống như bị vật gì nhọn đ.â.m vào. Từng chấm nhỏ dày đặc. Tim tôi chợt trầm xuống. Một suy nghĩ cực kỳ tồi tệ hiện lên. Tôi lập tức ra hiệu cho máy quay tạm thời tránh đi, đồng thời tắt micro. Sau đó mới nhẹ giọng hỏi:
- Tiểu Vũ…ai làm em bị thương vậy?
Nghe thấy câu hỏi ấy đôi mắt cậu bé lập tức đỏ lên, môi run run. Sau đó…oa một tiếng khóc nức nở. Tôi:
"..."
Tôi thật sự không có bắt nạt trẻ con. Tôi thề. Nhưng mặc kệ tôi dỗ dành thế nào cậu bé cũng không chịu nói, chỉ biết khóc. Khóc đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng. Tôi đau đầu, đành phải bật lại micro. Kết quả vừa mở lên phần bình luận lập tức bùng nổ.
"Lâm Niệm làm gì Tiểu Vũ rồi?"
"Trời ơi, sao cậu bé lại khóc thành như vậy?"
"Tôi đau lòng c.h.ế.t mất!"
"Người phụ nữ này đúng là khắc tinh của trẻ con!"
Tôi nhìn màn hình im lặng vài giây cuối cùng chỉ có thể thở dài. Tôi bị oan thật đấy. Tiểu Vũ không muốn nói tôi cũng không thể ép. Nếu làm quá người xui xẻo cuối cùng vẫn là tôi. Cho nên tôi chỉ đơn giản lau người cho cậu bé sau đó mở tủ lấy ra một túi kẹo sữa. Lần này tham gia chương trình tôi cố ý mang theo rất nhiều. Đương nhiên không phải chuẩn bị cho con nhóc nhà tôi. Nó ăn nữa thì răng sắp rụng hết rồi. Tôi cạy miệng Tiểu Vũ ra kiểm tra một lúc. Ừm, răng rất đẹp. Ăn hai viên cũng không thành vấn đề. Tôi vừa đặt viên kẹo vào tay cậu bé cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra. Giang Nam Nam trở về. Nó vừa nhìn thấy túi kẹo, lại nhìn viên kẹo trong tay Tiểu Vũ cả người lập tức đứng đơ. Sau đó đôi mắt đỏ hoe, cái miệng nhỏ chu lên. Oa một tiếng khóc lớn.
- Mẹ không thích con nữa đúng không? Mẹ không cho con ăn kẹo, lại đem kẹo của con cho người khác!
Tôi:
"..."
Thật sự tôi rất muốn bịt miệng con bé lại.
