Tôi Và Con Gái Riêng Của Ảnh Đế Lên Hot Search - 5
Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:03
Bởi vì đạt số điểm thấp nhất cho nên tôi và Giang Nam Nam nhận được một hình phạt đặc biệt. Đào khoai tây. Khi đạo diễn vừa công bố nhiệm vụ con nhóc phù thủy lập tức ngây người. Rõ ràng nó không ngờ chơi c.h.ế.t tôi chưa được lại tự hại chính mình trước. Tôi vui vẻ nhận lấy chiếc cuốc nhỏ từ tay nhân viên sau đó nhét vào tay con bé.
- Trẻ con nên vận động nhiều hơn. Đi thôi, công chúa nhỏ.
Nam Nam ngẩng đầu nhìn cánh đồng khoai tây mênh m.ô.n.g lại cúi đầu nhìn cái cuốc trong tay đôi mắt dần đỏ lên.
- Mẹ…
- Hửm?
- Chúng ta không thể thương lượng sao?
Tôi mỉm cười.
- Không thể.
Con bé:
"..."
Chương trình quy định mỗi người phải đào đủ số khoai được yêu cầu. Đối với người lớn đây chẳng qua chỉ là hoạt động trải nghiệm. Nhưng đối với một đứa trẻ năm tuổi đó hoàn toàn là cực hình. Sau nửa ngày vật lộn con bé mới đào được một củ khoai tây, lại còn là củ nhỏ nhất. Tôi đứng bên cạnh nhìn trong lòng có chút muốn cười. Đạo diễn rõ ràng đang muốn xây dựng tình cảm giữa mẹ kế và con riêng. Theo kịch bản lúc này tôi nên ngồi xuống dịu dàng giúp đỡ con bé sau đó hai người cùng hoàn thành nhiệm vụ. Khán giả sẽ cảm động, fan sẽ reo hò. Đáng tiếc quan hệ giữa tôi và con nhóc này…không đi theo kịch bản. Tôi không chủ động giúp. Mà nó…chắc chắn cũng sẽ không chịu mở miệng nhờ tôi. Thế là một lớn một nhỏ, mỗi người cầm một cái cuốc ai làm việc của người nấy, không ai chịu nhìn ai. Phần bình luận cười muốn c.h.ế.t.
"Đây là mẹ con à? Đây là hai người xa lạ đúng không?"
"Hai người này còn không bằng đồng nghiệp."
"Tôi cười c.h.ế.t mất!"
Nam Nam lại đào thêm được vài củ. Sau đó phịch một tiếng ngồi bệt xuống đất. Mệt đến mức thở hồng hộc. Khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy bùn trông giống như một con mèo nhỏ. Nó lén liếc tôi lại cúi đầu muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng. Chỉ hừ một tiếng rồi tiếp tục đào. Tôi nhướng mày. Ồ, con nhóc này còn rất có cốt khí. Lại qua thêm mười phút nó hoàn toàn không động nữa. Ngồi ôm bụng ánh mắt vô cùng tủi thân. Tôi nhìn mặt trời lại nhìn con bé. Giả vờ thở dài.
- Đừng quên có người vẫn chưa ăn trưa đâu. Thôi vậy, tôi về nấu cơm đây. Khoai tây đào được cũng đủ làm món khoai tây bào sợi chua cay rồi.
Nói xong tôi xoay người rời đi. Phía sau lập tức truyền tới tiếng hét.
- Con không cần mẹ giúp!
Tôi giơ tay ra hiệu đã biết. Đi thêm vài bước lại chậm rãi bổ sung:
- Đáng tiếc. Hôm nay hình như không có ai được ăn khoai tây bào sợi chua cay.
Giây tiếp theo tôi nghe thấy tiếng cái cuốc bị ném xuống đất rồi một bóng dáng nhỏ xíu chạy tới.
- Mẹ! Chờ con!
Tôi quay đầu. Con nhóc đã chạy đến bên cạnh tôi đôi mắt sáng rực.
- Chúng ta ăn khoai tây bào sợi thật sao?
Tôi:
"..."
Quả nhiên dù thế nào nó vẫn chỉ là một đứa trẻ ham ăn. Buổi tối tôi đang chuẩn bị đi ngủ Giang Nam Nam bỗng ngồi bật dậy.
- Mẹ.
- Hửm?
- Con muốn đi tìm anh Tiểu Vũ.
Tôi nhìn đồng hồ. Đã gần chín giờ. Trẻ con lúc này nên ngủ rồi. Tôi nhíu mày.
- Muộn thế này còn đi tìm người ta làm gì?
Con bé c.ắ.n môi không nói. Tôi tiếp tục hỏi.
- Ngày mai gặp không được sao?
Con bé lắc đầu. Sau đó nó nhìn sang người quay phim. Trong mắt hiện lên một tia do dự rồi lặng lẽ bò tới bên cạnh tôi. Ghé sát tai tôi nhỏ giọng nói:
- Anh Tiểu Vũ nói… anh ấy sợ.
Tôi ngẩn người. Sợ? Sợ cái gì? Tôi muốn hỏi nhưng người quay phim vẫn đang đứng ở đây. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của con nhóc. Tôi biết lần này nó không phải đang trêu chọc tôi. Suy nghĩ một lát tôi mặc lại áo khoác cho con bé sau đó nắm tay nó.
- Đi thôi.
Chúng tôi đi đến sân nhà của Dư Thi. Vừa tới nơi đã nghe thấy tiếng mắng người. Âm thanh rất nhỏ, đứt quãng nhưng vẫn nghe được vài câu.
- Mày đúng là vô dụng… Chỉ biết gây phiền phức…
Tôi nhíu mày. Con gái tôi nắm tay tôi, hai người chúng tôi cùng chạy tới. Thậm chí con nhóc còn chẳng thèm gõ cửa, hai tay đẩy mạnh, cửa lập tức mở ra. Trong phòng Dư Thi đang đứng trước mặt Trần Tiểu Vũ. Ngón tay gần như chọc vào trán cậu bé. Nghe thấy động tĩnh cô ta giật mình, sắc mặt lập tức thay đổi. Lúc này trong phòng không có máy quay nhưng khi nhìn thấy người quay phim phía sau tôi biểu cảm của cô ta lập tức dịu xuống. Tốc độ thay đổi gương mặt khiến tôi phải thán phục.
- Đứa trẻ này không chịu ngủ nên tôi chỉ đang dạy dỗ nó thôi.
Giọng nói nghe vô cùng miễn cưỡng. Mà Trần Tiểu Vũ…lúc này đang co người trong góc đôi mắt đỏ hoe như thể vừa khóc xong. Hai tay nắm c.h.ặ.t góc áo không dám nói một lời. Tôi nhíu mày trong lòng bỗng có dự cảm không tốt. Nam Nam buông tay tôi chạy đến bên cạnh Trần Tiểu Vũ sau đó nắm lấy tay cậu bé.
- Dì ơi tối nay cháu ngủ với Tiểu Vũ được không?
Con bé cười vô cùng ngoan ngoãn. Đôi mắt chớp chớp. Nếu không phải tôi quá hiểu nó tôi cũng sẽ bị lừa. Dư Thi rõ ràng muốn từ chối nhưng trước mặt máy quay cô ta không thể. Nam Nam lập tức đỏ mắt, nước mắt nói đến là đến.
- Dì từng nói…cháu có thể tìm Tiểu Vũ chơi bất cứ lúc nào mà…Tối nay cháu muốn ngủ với cậu ấy, dì không đồng ý sao?
Nói xong khóc luôn.
Tôi:
"..."
Con gái tôi quả nhiên là diễn viên bẩm sinh.
