Tôi Và Con Gái Riêng Của Ảnh Đế Lên Hot Search - 4

Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:03

Dư Thi đứng bên cạnh lập tức đau lòng.

- Nam Nam đáng thương quá…

Tôi trợn trắng mắt đi tới trước mặt con bé.

- Con không biết răng mình thế nào sao? Nếu còn ăn nữa chẳng mấy chốc con sẽ thành bà cụ rụng răng.

Con bé lập tức che miệng. Tôi tiếp tục nói:

- Đến lúc đó mỗi ngày chỉ có thể ăn cháo trắng. Con có chịu không?

Con bé:

"..."

Tôi khẽ hừ.

- Hơn nữa…

Tôi giơ túi kẹo lên.

- Kẹo này là mẹ mua. Nó thuộc về con từ khi nào?

Giang Nam Nam nhìn tôi. Sau đó…lại khóc lớn hơn. Được rồi. Lần này chắc tôi thật sự là mẹ kế độc ác rồi. Tiếp theo là trò chơi đoán sở thích. Tôi nắm tay Giang Nam Nam đi đến điểm tập trung của tổ chương trình. Chỉ vì chuyện viên kẹo lúc nãy mà con nhóc này lại bắt đầu giận dỗi. Suốt cả đoạn đường nó không nói với tôi một câu nào. Cái miệng nhỏ mím c.h.ặ.t, hai má phồng lên trông giống hệt một con cá nóc. Thật ra như vậy cũng tốt. Ít nhất tôi không cần phải đề phòng nó như đề phòng trộm nữa. Không phải lo con nhóc lại nghĩ ra cách gì để hại tôi. Đầu tôi đã đau lắm rồi. Đạo diễn cầm loa đứng giữa sân cười vô cùng gian xảo.

- Tiếp theo là trò chơi "Thấu hiểu nhau"! Những người mẹ kế và các bạn nhỏ sẽ lần lượt trả lời câu hỏi về sở thích của đối phương. Trả lời sai một câu…

Ông ấy cố ý kéo dài giọng.

- Thì phải uống một cốc nước ép mướp đắng!

Ngay khi ông ta dứt lời tôi nghe thấy tiếng hít khí lạnh xung quanh. Tôi ngẩng đầu lên, trên chiếc bàn dài trước mặt đang bày đầy những cốc nước xanh lè. Chỉ nhìn thôi đã thấy đắng. Đạo diễn, ông đúng là không làm người. Tôi quay đầu nhìn Giang Nam Nam. Đôi mắt của con nhóc phù thủy đã sáng rực. Sáng đến mức giống như vừa tìm thấy kho báu. Rõ ràng nó đã nhìn thấy cơ hội trả thù tôi. Còn là trả thù một cách quang minh chính đại. Nhóm của Dư Thi là người đầu tiên chơi. Đạo diễn hỏi:

- Tiểu Vũ thích ăn gì nhất?

Dư Thi cười dịu dàng.

- Kẹo.

Tiểu Vũ lắc đầu.

- Là bánh bao nhân thịt.

Dư Thi ngẩn người.

- Màu sắc yêu thích của Tiểu Vũ là gì?

- Màu xanh.

- Sai rồi.

- Là màu vàng.

Liên tiếp mấy câu Dư Thi đều trả lời sai. Tôi đứng bên cạnh nhìn mà nhíu mày. Người phụ nữ này ngày nào cũng tỏ ra yêu thương con riêng của chồng đến vậy nhưng lại không biết đứa trẻ thích ăn gì. Không biết màu sắc yêu thích của cậu bé. Thậm chí còn không biết cậu bé sợ bóng tối. Tôi quay đầu nhìn Trần Tiểu Vũ. Thân hình nhỏ mập của cậu bé đang run lên rất khẽ như thể đang sợ điều gì đó. Nhưng cậu vẫn cúi đầu một câu cũng không nói. Trong lòng tôi chợt dâng lên cảm giác kỳ lạ. Rất nhanh đã đến lượt chúng tôi. Đạo diễn cười hỏi:

- Câu đầu tiên Nam Nam thích ăn gì nhất?

Tôi không chút do dự.

- Kẹo sữa.

Giang Nam Nam lập tức lắc đầu.

- Không đúng.

Tôi sửng sốt.

- Không thể nào.

Con nhóc này ngày nào cũng lén ăn kẹo, sao lại sai được? Đạo diễn cười.

- Đáp án chính xác là kem.

Được lắm. Hôm nay con nhóc này muốn tạo phản. Đạo diễn tiếp tục hỏi:

- Mẹ thích ăn gì nhất?

Giang Nam Nam không thèm suy nghĩ.

- Không biết.

Cả sân im lặng vài giây. Sau đó mọi người bật cười. Tôi nhịn không được.

- Con không biết thật à?

Con nhóc bình tĩnh nhìn tôi.

- Không biết.

Được rất tốt. Mẹ con chúng tôi đúng là tình sâu nghĩa nặng. Trò chơi tiếp tục.

- Nam Nam thích màu gì?

- Màu hồng.

- Sai.

- Màu tím.

...

- Mẹ thích xem phim gì?

- Không biết.

...

- Mẹ thích uống gì?

- Không biết.

...

- Mẹ thích ăn cay hay ăn ngọt?

- Không biết.

...

Liên tiếp mấy câu con nhóc trả lời giống như đang đọc thần chú. Không biết không biết, vẫn là không biết. Tôi cạn lời, phần bình luận cũng nổ tung.

"Ha ha ha! Đây thật sự là mẹ con sao?"

"Nam Nam biết mỗi ba mình thôi đúng không?"

"Lâm Niệm t.h.ả.m quá!"

"Không đúng, sao tôi lại cảm thấy hai người này đang cố ý?"

"Tôi cũng cảm thấy vậy!"

"Hai người họ giống đối thủ hơn là mẹ con!"

Câu hỏi tiếp tục. Tôi nhìn Giang Nam Nam đột nhiên hiểu ra con nhóc này cố ý. Nó muốn tôi uống nước ép mướp đắng. Được thôi nó đã muốn chơi vậy tôi chơi cùng nó. Đạo diễn hỏi:

- Nam Nam thích nhất môn học nào?

Tôi biết rõ đáp án là vẽ tranh nhưng tôi vẫn bình tĩnh đáp:

- Toán.

- Sai!

Đạo diễn cười đến rung cả người. Nhân viên lập tức đưa tới một cốc nước ép mướp đắng. Tôi nhận lấy không chút do dự uống một ngụm. Đắng đến mức linh hồn tôi suýt bay mất. Tôi hít sâu một hơi quay đầu nhìn con nhóc.

- Vui chưa?

Con bé lập tức cười tít mắt.

- Vui!

Tôi gật đầu. Được tiếp tục. Đạo diễn lại hỏi:

- Mẹ thích nhất mùa nào?

Giang Nam Nam biết đáp án là mùa đông nhưng nó vẫn vô cùng dứt khoát.

- Mùa hè.

- Sai!

Một cốc nước ép mướp đắng được đưa tới. Con nhóc nhìn cái cốc nụ cười cứng đờ. Tôi cười dịu dàng.

- Uống đi bảo bối. Mẹ sẽ nhớ con.

Cuối cùng nó vẫn phải cầm cốc lên nhấp một ngụm. Ngay giây tiếp theo khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành một cục, đôi mắt đỏ hoe. Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng. Đạo diễn tiếp tục hỏi. Tôi cố ý trả lời sai, con nhóc cũng cố ý trả lời sai. Kết quả cuối cùng trên bàn đã bày hơn mười cốc nước ép mướp đắng. Hai mẹ con chúng tôi, mỗi người cầm một cốc. Anh nhìn tôi. Tôi nhìn anh. Rồi cùng uống. Phần bình luận hoàn toàn điên rồi.

"Ha ha ha! Tôi cười c.h.ế.t mất!"

"Đây không phải mẹ con! Đây là đối thủ truyền kiếp!"

"Lần đầu tiên thấy có người cùng con gái uống nước ép mướp đắng như uống rượu giao bôi!"

"Hai người này đang chiến tranh lạnh đúng không?"

"Không! Tôi cảm thấy hai người này đang quyết đấu!"

"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi không hiểu nữa rồi!"

Tôi đặt cốc xuống quay đầu nhìn Giang Nam Nam. Con nhóc cũng đang nhìn tôi. Bốn mắt nhìn nhau, một lớn, một nhỏ, trong mắt đều hiện lên cùng một ý nghĩ. Được. Muốn chơi đúng không? Vậy thì chúng ta…chiến đấu đến cùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.