Tôi Và Con Gái Riêng Của Ảnh Đế Lên Hot Search - 9
Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:04
Ban đầu, Thạch Nguyệt hoàn toàn không biết thân phận của Giang Chí. Cho đến khi nhìn thấy tôi và Giang Nam Nam xuất hiện trên chương trình. Cô ta mới nhận ra hóa ra…vẫn còn một cách khác để kiếm tiền. Thế là cô ta vội vàng trở về nước. Nếu không phải vì Nam Nam tôi nghĩ Giang Yên đến nhìn cô ta một cái cũng thấy ghê tởm. Nhưng Thạch Nguyệt lại vô cùng bình tĩnh. Cô ta ngồi xuống ghế, chậm rãi nói:
- Nếu anh muốn tiếp tục nuôi Nam Nam thì cũng được. Nhưng anh phải đưa cho tôi một khoản tiền.
Tôi suýt nữa tưởng mình nghe nhầm. Bán con? Người phụ nữ này đang công khai bán con sao? Sắc mặt Giang Yên lập tức lạnh xuống.
- Nằm mơ!
Giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm. Người phụ nữ này đã hại c.h.ế.t anh trai anh, khiến bố mẹ anh đau khổ đến ngã bệnh, bây giờ lại còn muốn dùng đứa trẻ để đổi lấy tiền. Giang Yên hận cô ta đến tận xương tủy nhưng Thạch Nguyệt vẫn không hề d.a.o động. Cô ta nhìn anh, nở nụ cười.
- Hoặc là…anh ly hôn với cô ta.
Cô ta đưa tay chỉ về phía tôi.
- Cưới em. Chúng ta cùng nhau nuôi dạy con gái. Chẳng phải như vậy mới giống một gia đình thật sự sao?
Tôi lập tức bật cười. Người phụ nữ này đúng là không biết xấu hổ. Bỏ chồng, bỏ con, bây giờ biết thân phận của nhà họ Giang lại muốn quay về làm mẹ hiền. Thậm chí còn muốn cướp chồng của tôi ngay trước mặt tôi. Đúng là mở mang tầm mắt. Đúng lúc tôi đang nghĩ xem nên mắng cô ta thế nào khóe mắt bỗng nhìn thấy cánh cửa. Nó đang hé mở. Mà phía sau cánh cửa…là Giang Như Nam. Con bé đứng ở đó. Không biết đã nghe được bao nhiêu, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe. Bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy cánh cửa như thể…cả thế giới của nó vừa sụp đổ. Nam Nam đã nghe thấy tất cả, từ đầu đến cuối. Chúng tôi còn chưa kịp phản ứng con bé đã quay người chạy đi.
- Nam Nam!
- Nam Nam!
Tôi và Giang Yên đồng thời đuổi theo. Nhưng vừa chạy ra khỏi khách sạn bóng dáng nhỏ bé ấy đã biến mất. Sắc mặt Giang Yên lập tức thay đổi.
- Chúng ta chia nhau ra tìm!
Tôi gật đầu, không dám chậm trễ thêm một giây nào. Đã là nửa đêm, một đứa trẻ nhỏ như vậy, nếu thật sự xảy ra chuyện...Tôi không dám nghĩ tiếp. Tôi tìm dọc theo bờ sông, rồi tìm đến từng con đường nhỏ, trong lòng càng lúc càng hoảng. Cả người bị gió lạnh thổi đến run lên. Tôi chỉ sợ...con bé gặp phải kẻ xấu. Chỉ sợ...nó bị bọn buôn người bắt đi. Tìm suốt cả đêm cuối cùng ông trời cũng không quá tàn nhẫn. Tôi nhìn thấy một bóng người nhỏ bé đang đứng cạnh công viên. Là Giang Như Nam. Nhưng...bên cạnh con bé còn có một người phụ nữ tóc đỏ. Người kia đang kéo tay con bé đi về phía trước. Nam Nam khóc rất lớn, liên tục giãy giụa. Nhưng sáng sớm, công viên gần như không có người. Tim tôi lập tức thắt lại, tôi cởi phăng đôi giày cao gót, mặc kệ chân bị đá cứa đau nhói chạy thẳng tới.
- Buông con bé ra!
Tôi kéo Nam Nam vào lòng. Người phụ nữ kia giật mình ánh mắt lập tức trở nên hung dữ.
- Mày là ai?
- Tôi còn chưa hỏi cô là ai đâu! Tôi sẽ báo cảnh sát!
Nghe tới hai chữ "cảnh sát", sắc mặt đối phương lập tức thay đổi. Ngay giây tiếp theo bà ta rút một con d.a.o từ trong n.g.ự.c ra. Tôi sững người theo bản năng ôm c.h.ặ.t Giang Nam Nam vào lòng, dang tay che kín con bé đồng thời lớn tiếng cầu cứu. Phải mất một lúc lâu mới có người chạy tới. Người phụ nữ kia hoảng hốt bỏ chạy. Lúc này tôi mới thở phào nhưng ngay sau đó một cơn đau truyền đến. Tôi cúi đầu mới phát hiện cánh tay mình đã bị rạch một đường, m.á.u chảy dọc xuống cánh tay từng giọt từng giọt rơi xuống tay Nam Nam. Con bé ngẩng đầu nhìn tôi đôi mắt đỏ hoe. Giọng nói còn mang theo tiếng khóc.
- Mẹ... có đau không?
Đây là lần đầu tiên con bé dùng giọng điệu lo lắng như vậy để nói chuyện với tôi. Không hiểu sao tôi lại thấy mũi cay cay.
- Sau này không được chạy lung tung nữa, biết chưa?
Tôi cố ý nghiêm mặt.
- Con có biết nguy hiểm thế nào không? Nếu hôm nay thật sự bị người xấu bắt đi thì sao? Nếu bị bán tới nơi xa thật thì sao? Sau này ai bảo vệ con?
Nam Nam cúi đầu, nước mắt từng giọt rơi xuống. Sau đó con bé bỗng nhỏ giọng nói:
- Cảm ơn mẹ.
Tôi ngẩn người. Con nhóc này...lại biết nói cảm ơn? Mặt trời mọc đằng tây rồi sao? Con bé ngẩng đầu nhìn tôi nước mắt vẫn chưa ngừng rơi.
- Con đã nghe thấy hết rồi. Con biết...con biết mình sai rồi.
Bàn tay nhỏ bé của nó nắm lấy tay tôi nhẹ nhàng thổi lên vết thương.
- Con xin lỗi mẹ.
Chữ cuối cùng khiến mắt tôi lập tức đỏ lên. Tôi đưa tay véo má nó.
- Được rồi. Mẹ rộng lượng tha thứ cho con.
Nam Nam cẩn thận nắm lấy tay tôi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi.
- Vậy...mẹ vẫn sẽ tiếp tục làm mẹ của con chứ?
Tôi bật cười.
- Con không muốn mẹ ly hôn với bố con nữa à?
Con bé lập tức lắc đầu. Đôi mắt đỏ hoe.
- Không muốn. Con chỉ muốn mẹ.
Trong lòng tôi bỗng mềm nhũn. Tôi ôm con bé vào lòng khẽ xoa đầu nó.
- Ngốc. Mẹ chưa từng định rời đi.
Tôi đưa Nam Nam đến một hiệu t.h.u.ố.c gần đó. Nhân viên y tế giúp tôi sát trùng và băng lại vết thương trên cánh tay. Con nhóc ngồi bên cạnh, từ đầu đến cuối đều không nói gì, chỉ thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt mang theo vài phần áy náy. Tôi nhìn mà thấy buồn cười.
- Đừng nhìn nữa. Mẹ vẫn chưa c.h.ế.t được đâu.
Con bé lập tức trừng mắt.
- Không được nói bậy!
Nói xong, nó còn vươn bàn tay nhỏ bé ra, nhẹ nhàng sờ lên miếng băng trên cánh tay tôi như thể làm vậy sẽ khiến tôi bớt đau hơn. Tôi bật cười, đúng là trẻ con.
