Tôi Và Trúc Mã Thầm Thích Nhau - Chương 3

Cập nhật lúc: 20/07/2026 04:02

3

Hai ngày sau, đáp án lại bất ngờ tự lộ diện.

Tôi và Tiểu Lệ đang ăn ở căng tin.

Bàn bên cạnh có mấy chị khóa trên ngồi.

Ba chữ "Đoàn Gia Mậu" bất ngờ lọt vào tai tôi.

Chuyện liên quan đến thanh mai trúc mã, đương nhiên tôi lập tức để ý.

Hóa ra họ đang bàn xem CP trong bài đăng hot kia có phải thật không.

Chia thành hai phe, tranh cãi mãi không ngừng.

Chị khóa trên A ngồi gần tôi nhất, từ đầu vẫn im lặng, cuối cùng chốt hạ: "Chắc chắn là thật. Tối Chủ nhật tôi tận mắt thấy hai người trốn sau tòa nhà thí nghiệm..."

Chị khóa trên B không phục: "Biết đâu người ta chỉ nói chuyện thôi. Cậu có thấy họ hôn nhau không."

Chị A lắc đầu: "Thì đúng là không. Nhưng tối muộn như vậy, đã mười một giờ rồi, có chuyện gì mà không thể để sang hôm sau nói. Trừ khi..."

Tiểu Lệ điên cuồng nháy mắt ra hiệu bảo tôi nhìn.

Tôi chẳng hiểu gì, bèn quay đầu lại.

Chỉ thấy Đoàn Gia Mậu cùng mấy người anh em bước vào.

Cả nhóm đều cao ráo, đẹp trai.

Nhưng anh vẫn là người nổi bật nhất.

Tôi vừa nhìn đã thấy anh đầu tiên.

Đúng lúc anh cũng đang nhìn tôi, khẽ nhướng mày một cái, rất nhẹ.

Tôi lập tức quay đầu lại, ăn vội cho xong rồi kéo Tiểu Lệ rời khỏi căng tin.

Khi đi ngang qua bàn họ, Đoàn Gia Mậu ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi né tránh ánh mắt anh, chạy như bỏ trốn.

Thời gian nhanh ch.óng trôi đến cuối tuần.

Tin nhắn hẹn về nhà của Đoàn Gia Mậu đúng giờ gửi tới.

Tôi lấy cớ có việc, bảo anh cứ về trước.

Một mình lang thang vô định trong khuôn viên trường.

Cũng chẳng biết đã đi bao lâu.

"Tiêu Văn!"

Một giọng nói quen thuộc vô cùng vang lên phía sau.

Làm tôi giật mình đá phải hòn đá dưới chân, suýt nữa ngã.

"Hay thật đấy! Chẳng phải em bảo có việc sao."

Đoàn Gia Mậu đi đến trước mặt tôi, sắc mặt không mấy dễ coi.

"Liên quan gì đến anh."

Tôi mặc kệ anh, quay đầu bỏ đi.

Anh nắm lấy cánh tay tôi, dí điện thoại đến trước mặt.

Tôi đang định nổi giận thì ánh mắt lập tức bị tấm ảnh trên màn hình thu hút.

"Mẹ anh làm bánh bao xá xíu, vừa mới ra lò. Mau về ăn đi."

Giọng Đoàn Gia Mậu dịu xuống.

Bánh bao xá xíu do mẹ anh làm chính là món tôi mê nhất.

Đồ ăn ngon ở ngay trước mắt, cái miệng đang bĩu của tôi không chịu nổi nữa, khóe môi cứ thế cong lên.

Suốt dọc đường, Đoàn Gia Mậu nhiều lần nhìn sang tôi, như có điều muốn nói.

Nếu anh không mở miệng thì tôi cũng coi như không nhìn thấy.

Đến nhà anh, dì cười tủm tỉm bưng ra một đĩa bánh bao xá xíu nóng hổi.

"Tiểu Văn, ăn nhiều vào nhé. Dì thích nhất là nhìn con ăn, trông ngon miệng lắm."

"Cảm ơn dì."

Đến lúc tôi ăn chiếc bánh thứ hai, dì lại theo thông lệ hỏi thăm tình hình yêu đương của con trai mình.

Mọi lần tôi đều trả lời ngay: "Không có đâu dì, anh ấy vẫn là cẩu độc thân."

Lần này tôi chần chừ, quay sang nhìn Đoàn Gia Mậu.

Anh đã ăn xong, đang tao nhã dùng khăn giấy lau miệng.

Cười nói: "Nhìn anh làm gì? Chẳng phải em biết hết rồi sao."

Đúng là kiếp trước tôi mắc nợ anh.

Chuyện này còn phải để tôi tự nói.

"Dì à, anh Gia Mậu đang hẹn hò với nữ thần học bá của trường bọn con."

Vốn dĩ dì cũng không ôm nhiều hy vọng.

Nghe tôi nói vậy, hai mắt lập tức sáng rỡ.

"Hả. Thằng bé này, sao còn giấu mẹ. Tuần sau đưa về nhà đi, mẹ nấu nhiều món ngon."

Tôi nuốt miếng bánh trong miệng rồi xua tay.

"Dì đừng vội. Con gái người ta ngại lắm."

Vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt đầy hung dữ của Đoàn Gia Mậu.

Khóe môi anh giật giật.

"Tiêu Văn. Hôm đó anh chẳng nói rồi sao, cô ấy không phải bạn gái anh. Sao em còn nói linh tinh."

Dì nghe mà ngơ ngác.

Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai đứa.

"Mẹ, con thật sự không có bạn gái. Nếu sau này có, người đầu tiên con báo chắc chắn là mẹ."

Đoàn Gia Mậu nói rất nghiêm túc.

"Nhưng con nghe bạn học nói..."

Để chứng minh mình không bịa chuyện, tôi định kể lại những lời đồn mình nghe được.

Đoàn Gia Mậu khẽ đá chân tôi dưới gầm bàn.

"Dù họ nói gì thì cũng đều là bịa đặt, chỉ là suy diễn vô căn cứ."

Hừ.

Đi hẹn hò xong đến cả tin nhắn của tôi cũng chẳng thèm trả lời.

Dù bây giờ chưa thành đôi thật thì cơ hội cũng lớn lắm mà.

Làm gì phải cuống cuồng phủ nhận đến đỏ cả mặt như vậy.

"Dì, con ăn no rồi. Cảm ơn dì vì bánh bao, con về đây."

"Mang túi này theo đi, đem mấy cái về cho ba mẹ con ăn."

Hai nhà thân thiết từ lâu.

Thường xuyên qua lại cho đồ, lấy đồ của nhau.

Thế nên tôi cũng chẳng khách sáo.

Đoàn Gia Mậu đứng dậy.

"Anh đưa em lên."

Tôi lườm anh.

"Anh à, em chỉ ở trên có hai tầng thôi."

"Gần đây em không xem tin tức à. Chỉ vài phút cũng đủ xảy ra rất nhiều chuyện."

"Đúng đó, Tiểu Văn. Cứ để nó đưa con lên đi, cũng chẳng tốn sức."

"Được rồi, được rồi."

Tôi và anh một trước một sau đi về phía thang máy.

Màn hình hiển thị thang máy đang từ tầng hai mươi đi xuống.

Xui thật.

Ít nhất cũng phải đợi mấy phút.

Không có ai khác ở đó, tôi lập tức trở lại dáng vẻ chẳng buồn để ý đến anh.

Không cần nhìn tôi cũng biết anh vẫn luôn nhìn mình.

"Tiêu Văn."

Cuối cùng anh cũng lên tiếng.

"Sao em lại chắc chắn anh đang yêu vậy."

"Có người nhìn thấy anh hẹn hò với nữ thần học bá dưới tòa nhà thí nghiệm vào ban đêm."

Tôi đáp giọng buồn buồn.

Không hiểu sao vừa nói, sống mũi đã hơi cay, mắt cũng ươn ướt.

Chắc tại lúc nãy ăn bánh bao chấm nhiều tương ớt quá, đến giờ vẫn còn cay.

Đoàn Gia Mậu khẽ cười.

"Ra là vậy. Thật ra tối đó anh đi siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt. Trên đường về thì cô ấy chặn anh lại. Đúng là cô ấy đã tỏ tình, nhưng anh từ chối. Anh rất ngưỡng mộ cô ấy, nhưng không có cảm giác yêu."

Trong lòng như có pháo hoa nổ tung.

Niềm vui này đến chẳng vì lý do gì, ngay cả tôi cũng không hiểu nổi.

"Thảo nào mấy hôm nay em lạnh nhạt với anh như thế. Tiêu Văn, chẳng lẽ là vì chuyện này."

Đoàn Gia Mậu dùng vai khẽ chạm vào vai tôi.

Cái thang máy c.h.ế.t tiệt này sao vẫn chưa tới.

"Em giận vì anh vừa mới phủ nhận với em xong thì quay đầu đã đi hẹn hò."

Tôi làm mặt quỷ với anh rồi chạy về phía cầu thang bộ.

Đoàn Gia Mậu nhanh ch.óng đuổi kịp ở chiếu nghỉ đầu tiên, ép tôi vào góc tường.

"Người ngay không nói chuyện vòng vo. Cứ thừa nhận là em ghen đi."

Hơi thở ấm áp phả xuống đỉnh đầu tôi.

Hai má lập tức nóng bừng.

Tôi cuống quýt muốn giải thích, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.

Đoàn Gia Mậu tiến sát hơn, khẽ chạm vào sống mũi tôi.

"Xem này, mặt đỏ hết rồi. Tiêu Văn, em thích anh đúng không."

Từ nhỏ đến lớn, có bao giờ tôi chịu thua trên phương diện đấu võ mồm.

Đã dám không biết sống c.h.ế.t mà trêu chọc tôi.

Vậy thì đừng trách tôi tung tuyệt chiêu giành lại thế trận.

Tôi vòng hai tay ôm lấy cổ anh, nhìn thẳng vào mắt.

"Anh Gia Mậu, em thích anh mà. Lại đây, mình hôn một cái nhé."

Nói xong còn chu môi.

Tai Đoàn Gia Mậu lập tức đỏ bừng.

Rồi nhanh ch.óng lan cả lên mặt.

Rõ ràng anh đã ngây người.

Báo được thù, tôi đắc ý cười.

Thấy cả người anh cứng đờ như khúc gỗ, tôi đẩy mạnh anh ra.

Ném lại một câu:

"Đồ nhát gan!"

Rồi chạy thẳng lên lầu.

Phía sau vang lên tiếng anh tức tối.

"Cô nhóc điên!"

Anh không đuổi theo.

Về đến nhà, tôi tựa lưng vào cửa, ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch.

Lúc nãy khi nói mình thích anh, giọng tôi đã run.

Trong lòng căng thẳng vô cùng.

Hoàn toàn không thoải mái như vẻ ngoài tôi cố tỏ ra.

Thảo nào những người yêu nhau lúc tỏ tình đều cẩn trọng như vậy.

Tôi chỉ đùa thôi mà cũng suýt thở không nổi.

Đoàn Gia Mậu nhắn tin cho tôi.

"Con nhóc điên, về tới nhà chưa."

"Về rồi."

Không hiểu sao tôi cứ thấy giữa hai đứa có một bầu không khí mập mờ.

Để xua bớt cảm giác ấy, tôi nhắn thêm một câu.

"Cậu học đệ đẹp trai ngày mai mời em đi xem phim."

Thật ra tôi còn chưa đồng ý.

Lúc nhận được tin nhắn là đúng lúc Đoàn Gia Mậu tìm thấy tôi trong trường.

Khi ấy tôi còn đang suy nghĩ thì anh bất ngờ xuất hiện.

Tôi lập tức cất điện thoại đi.

Giờ nghĩ lại, sao lúc đó mình chột dạ thế nhỉ.

Đoàn Gia Mậu chúc mừng tôi.

"Chơi vui nhé. Chúc em sớm thoát kiếp độc thân."

"Cảm ơn."

Nhìn màn hình điện thoại, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác mất mát.

Không phải chứ, Tiêu Văn.

Chẳng lẽ mày còn mong anh Gia Mậu bảo mày đừng đi.

Cậu học đệ kia nổi tiếng lắm trong đám tân sinh viên.

Đẹp trai, hài hước.

Biết bao chị khóa trên mê như điếu đổ.

Cơ hội thoát độc thân hiếm có thế này phải nắm lấy mới đúng.

Tự an ủi bản thân một hồi, tôi tắm rửa rồi đi ngủ sớm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Và Trúc Mã Thầm Thích Nhau - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD