Tôi Và Trúc Mã Thầm Thích Nhau - Chương 4
Cập nhật lúc: 20/07/2026 04:03
4
Học đệ hẹn suất chiếu lúc mười một giờ, xem xong sẽ đi ăn trưa luôn.
Tôi ngủ đến khi tự tỉnh.
Trang điểm xinh đẹp.
Ăn bữa sáng ba mẹ để phần rồi ra ngoài.
Mẹ dặn tôi mang cái thau inox đựng bánh bao tối qua trả lại.
Vì thế điểm đến đầu tiên là nhà Đoàn Gia Mậu.
Tôi gọi điện hỏi anh có ở nhà không, tiện nói luôn chuyện trả cái thau.
"Anh ở nhà."
Giọng anh hơi khàn, lúc cúp máy còn ho khẽ một tiếng.
Đến nơi, tôi bấm chuông cửa.
Đợi rất lâu vẫn không thấy anh ra mở.
Tôi chuyển sang gõ cửa.
Lại đợi gần một phút, cửa mới chậm rãi mở ra.
"Đoàn Gia Mậu, tai anh điếc... Á, anh Gia Mậu, anh bị bệnh à."
Mới đầu hè, thời tiết đã nóng lên.
Vậy mà Đoàn Gia Mậu vẫn quấn kín trong chiếc áo phao.
Lúc mở cửa còn kéo c.h.ặ.t thêm.
Sắc mặt anh trắng bệch, nhưng đôi môi lại đỏ bất thường.
Ánh mắt cũng lờ đờ vô hồn.
Đúng là ông trời thiên vị.
Đến cả lúc bệnh thành thế này.
Anh vẫn chẳng giảm đi chút sức hút nào.
Tôi đau lòng dìu anh ra sofa ngồi.
"Anh Gia Mậu, anh sao vậy. Trán nóng quá, sốt rồi. Để em đưa anh đến bệnh viện truyền nước."
"Không cần. Anh uống t.h.u.ố.c rồi, ra mồ hôi là sẽ đỡ."
"Chú dì đi chợ rồi sao."
"Không. Hai người sang thành phố bên cạnh thăm họ hàng."
"Con trai bệnh nặng thế này mà cũng yên tâm đi được."
"Anh chỉ phát hiện mình không ổn sau khi ngủ dậy thôi. Anh đâu còn là trẻ con ba tuổi nữa, tự chăm sóc được."
Anh tựa vào sofa, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi.
Thế này mà bảo tự chăm sóc được.
Tôi thấy môi anh mấp máy nhưng không nghe rõ đang nói gì.
Đành ghé tai lại gần.
Giọng anh yếu ớt vô cùng.
"Em cứ đi chơi đi... đừng lo cho anh..."
Nói xong lại ho dữ dội mấy tiếng.
Bệnh đến mức này rồi, sao tôi có thể mặc kệ anh được.
"Để em dìu anh vào phòng ngủ."
Tôi đỡ anh trở về phòng.
Tên này cao quá.
Cả người gần như đè hết lên tôi.
Nặng muốn c.h.ế.t.
Tôi dùng hết sức bình sinh mới dìu được anh đến bên giường.
Chẳng biết bước nhầm chân nào.
Hai đứa cùng ngã xuống giường.
Nói chính xác hơn.
Là anh đè lên người tôi.
Tôi đẩy kiểu gì cũng không nổi.
Suýt bị anh đè đến nghẹt thở.
"Đoàn Gia Mậu, mau dậy đi."
Anh vùi mặt vào vai tôi, không hề có phản ứng.
Tôi sợ đến phát hoảng.
Không phải ngất rồi chứ.
Tôi nâng đầu anh lên nhìn.
Hai mắt anh nhắm c.h.ặ.t.
Không biết là ngủ hay ngất.
Mồ hôi đầy trên trán và mặt.
Tôi hít sâu một hơi rồi dùng sức.
Cuối cùng cũng đẩy được anh sang bên.
Nhanh tay cởi áo phao cho anh hạ nhiệt.
Chiếc áo thun trắng bên trong đã ướt đẫm.
Tôi do dự một chút.
"Người nhà thôi... người nhà thôi..."
Tôi không ngừng tự nhủ.
Cuối cùng vẫn cởi luôn áo trong của anh.
Tên này bình thường nhìn có vẻ gầy.
Không ngờ dáng người lại đẹp đến vậy.
Cơ bắp săn chắc.
Eo thon, đường cơ bụng chữ V...
Phi phi.
Tiêu Văn, mày đang chăm sóc bệnh nhân hay ngắm trai vậy.
Áo đã ướt rồi, còn quần...
"Người nhà thôi... người nhà thôi..."
Tôi nắm lấy cạp quần anh, nhắm c.h.ặ.t mắt, vừa niệm trong lòng vừa kéo mạnh xuống.
Lạ thật.
Không kéo nổi.
Mở mắt ra mới thấy Đoàn Gia Mậu đang nắm c.h.ặ.t một bên cạp quần.
"Tiêu Văn... em... mà dám cởi quần anh... anh... anh không tha cho em đâu..."
Anh thở hổn hển, nói năng đứt quãng.
"Bệnh sắp c.h.ế.t đến nơi rồi còn biết ngại."
Tôi dở khóc dở cười, kéo chăn mỏng đắp lên cho anh.
Dù sao anh cũng đã ra một thân mồ hôi, cứ tiếp tục ủ cho toát hết vậy.
Tôi vẫn chưa yên tâm, bèn về nhà lấy nhiệt kế sang đo.
May mà nhiệt độ đã trở lại bình thường.
Hy vọng ngủ một giấc dậy sẽ khỏe.
"Anh Gia Mậu, anh ngủ đi. Em ở ngoài phòng khách, có gì thì gọi em."
Tôi khẽ khép cửa phòng lại, lấy điện thoại ra.
Vừa rồi chuông điện thoại và tiếng thông báo WeChat reo liên tục.
Cậu học đệ gọi cho tôi tận mười cuộc, còn nhắn mấy chục tin.
Thấy tôi mãi không trả lời, cậu ấy suy sụp luôn.
"Chị ơi, rốt cuộc em có điểm nào chị không thích. Chị nói đi để em c.h.ế.t tâm."
Tôi gọi lại.
"Chị... hức..."
"Em khóc à."
Tôi giải thích vì sao mình không đến.
Sau đó im lặng chờ cậu ấy bình tĩnh lại.
Bình thường toàn là tôi giận dỗi rồi khóc, anh Gia Mậu dỗ tôi.
Đột nhiên phải dỗ con trai, đúng là không quen chút nào.
"Chị, tuần sau mình hẹn lại được không."
"Thôi bỏ đi. Có lẽ chúng ta không hợp."
Học đệ cao to, chơi bóng rổ cũng rất giỏi.
Có cảm giác an toàn giống Đoàn Gia Mậu.
Nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược với anh.
Không phải gu của tôi.
Thôi đừng làm lỡ dở người ta.
Đoàn Gia Mậu ngủ đến tận đầu giờ chiều mới tỉnh.
Tôi nấu cháo trắng, xào thêm hai món thanh đạm.
Anh đã thay quần áo sạch.
Trông có tinh thần hơn nhiều.
Lúc ăn cháo, tôi kể chuyện học đệ.
Anh cố nhịn cười.
Dưới ánh mắt đầy sát khí của tôi, anh khẽ ho một tiếng.
"Em biết vì sao cậu ta khóc trước mặt em không."
Tôi làm bộ chăm chú lắng nghe.
Đoàn Gia Mậu uống hết ngụm cháo cuối cùng, đứng dậy lùi mấy bước.
"Bởi vì em quá có sức mạnh."
Đây là đang mỉa mai tôi thô lỗ hả.
Dù không hiểu lắm, nhưng nhìn vẻ mặt anh là biết chắc chẳng phải lời hay.
Tôi đập mạnh xuống bàn.
"Đoàn Gia Mậu! Đáng lẽ em nên lột luôn quần anh để anh biết thế nào mới gọi là có sức mạnh."
Sắc mặt Đoàn Gia Mậu lập tức thay đổi.
Anh ôm c.h.ặ.t cạp quần, chạy thẳng vào phòng rồi khóa cửa.
Tôi: "..."
