Tổng Hợp Mẩu Truyện Ngắn Trên Zhihu - 97. Tổng Hợp Trích Đoạn Hay Trong Thiên Quan Tứ Phúc (12)
Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:43
[Trích đoạn 241 – Biến mất]
Y bưng lấy mặt Hoa Thành, lập tức hôn lên. Phong Tín và Mộ Tình vốn muốn tới chỗ họ, khi thấy cảnh này thì trong nháy mắt đã rút lui về sau cả thước để kéo dài khoảng cách, cho hai người bọn họ có một nơi muốn làm gì thì làm.
Gông nguyền rủa đã loại trừ, y liều mạng đem tất cả pháp lực có thể phung phí được của mình cho Hoa Thành để bên kia nhận được, muốn hắn sớm khôi phục. Nhưng là, hắn hôn một hồi lâu, buông ra vừa nhìn, Hoa Thành ống tay áo hồng y cùng với cặp bao cổ tay bằng bạc vẫn là trong suốt, thậm chí đã trong suốt một nửa!
Tạ Liên sợ run lên một lúc lâu, trong lòng sợ hãi, vô ý thức lại bưng lấy mặt Hoa Thành đòi hôn lên, Hoa Thành tay mắt lanh lẹ, bưng lấy mặt của y, hôn y một cái, cười nói: “Tuy là ca ca chủ động như vậy làm ta rất vui, nhưng vẫn là không cần cho ta pháp lực. Bất quá, nếu như ca ca không phải cho mượn pháp lực, chỉ là đơn thuần muốn hôn ta, ta ngược lại là hoàn toàn không ngại. Càng nhiều càng tốt, hoan nghênh vô cùng. ”
“…”
Tạ Liên nắm thật chặt hắn, gấp rút như c.h.ế.t tới nơi: “Chuyện gì đang xảy ra?!”
Hoa Thành nói: “Chỉ là nghỉ ngơi một chút mà thôi, ca ca, không cần phải sợ. ”
Tạ Liên ôm lấy đầu, nói: “Ta làm sao có thể không sợ? Ta muốn điên rồi a!”
Theo tính cách Hoa Thành, nếu như không phải là vấn đề rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức hắn đã không còn cách nào che giấu, hắn làm sao sẽ để cho Tạ Liên chứng kiến bộ dáng này của hắn?
Pháp lực nhiều tới mức có thể làm nổ hai gông nguyền rủa, rốt cuộc bao nhiêu mới đủ? Nói một câu mênh m.ô.n.g như giang hải không chút nào khoa trương, hắn làm sao lại có thể không có nửa chỗ nào bị ảnh hưởng chứ?
Thật vất vả, thật vất vả mới đem hết thảy chuyện loạn thất bát tao bày ra rõ ràng. Nói hết mọi thứ với Phong Tín và Mộ Tình. Gồng nguyền rủa trói buộc hắn hơn tám trăm năm cũng giải khai. Những điều muốn thẳng thắn nói ra với Hoa Thành nhưng lại không dám, bây giờ cũng đều đã nói hết rồi!
Nhưng khi y vẻ mặt tươi cười, quay đầu chạy tới để đón Hoa Thành, thì hắn lại trở thành cái dạng này, y sao lại có thể không sợ? Y sợ muốn điên rồi!
Phong Tín và Mộ Tình cảm thấy có gì đó không đúng, xa xa nói: “Điện hạ? Làm sao vậy? !” Tính chạy vội mấy bước tới bên chỗ hai người, nhưng không biết vì duyên cớ gì bỗng nhiên đang nửa đường lại thấy không được tùy tiện tới gần. Tạ Liên lúc này hoàn toàn không chú ý tới người khác, hắn cầm lấy Hoa Thành, trái tim đều nhanh ngưng đập, sợ hãi tột cùng, nói: “Làm sao bây giờ?”
Hoa Thành khẽ thở dài một cái, vươn hai cánh tay, lần nữa đưa hắn vào trong ngực, nói: “Điện hạ, ta vẫn dõi theo huynh. ”
Đây là hắn lần thứ hai nói những lời này, so với vừa nãy càng ôn nhu . Tạ Liên nắm chặt tấm áo đỏ của hắn ở lồng ngực, mờ mịt nói: “Ta biết, ta biết. Nhưng là…Hiện tại rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?”
Hoa Thành ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt tóc bị xốc xếch của y, nói: “Điện hạ, vậy huynh biết, vì sao ta không chịu rời khỏi thế giới này không?”
Tạ Liên không thể hiểu vì sao Hoa Thành đến bây giờ còn bình tĩnh như thế, gấp đến độ đều phát run, nhưng vẫn hoang mang lo sợ, lại còn có chút ngu ngơ, nói: “Vì sao?”
Hoa Thành thấp giọng nói: “Bởi vì ta có người thương còn ở trên đời này. ”
Nghe được câu này, Tạ Liên hơi sững sờ.
Y dường như ở nơi nào đó đã nghe qua những lời này.
Hoa Thành tiếp tục nói: “Người trong lòng của ta, là một quý nhân cành vàng lá ngọc muôn phần dũng cảm. Người đó đã cứu mạng ta, ta từ lúc còn rất nhỏ đã luôn ngưỡng mộ y. Vì thế mà ta càng muốn đuổi theo huynh ấy, vì y mà trở thành người mạnh hơn, tốt hơn. Tuy là y có thể cũng không quá quan tâm hay nhớ kỹ ta, chúng ta thậm chí không có nói qua mấy câu. Ta vẫn muốn bảo hộ y. ”
Hắn nhìn Tạ Liên, nói: “Nếu như giấc mộng của huynh là cứu vớt chúng sinh, thì ước mơ của ta liền chỉ duy nhất một mình huynh.”
“…”
Tạ Liên như đang dựa vào ký ức, run giọng hỏi: “… Nhưng là… Nói vậy, ngươi sẽ không được yên nghỉ thì sao…?”
Hoa Thành đáp: “Ta nguyện vĩnh viễn không yên nghỉ. ”
Trong phút chốc, hô hấp của Tạ Liên đều như ngừng lại. Ngẩn ngơ nghe được hai thanh âm đang một hỏi một đáp.
“Nếu như người thương của ngươi biết ngươi vì mình không còn cách nào ngủ yên, sợ rằng sẽ phiền não áy náy!”
“Ta đây không cho y biết vì sao ta không siêu thoát là được.”
“Thấy nhiều rồi cũng sẽ biết.”
“Vậy cũng không cho y phát hiện ta đang bảo vệ y là được. ”
Đoàn ma trơi. Ma trơi nhỏ bé trong hoa đăng ban đêm bị y dùng vài đồng tiền mua. Đóa ma trơi muốn sưởi ấm y trong giá rét đêm đông ở mộ. Đóa ma trơi che chắn trước mặt y khỏi nguy hiểm từ Bạch Vô Tướng. Đóa ma trơi kêu la thảm thiết khi trăm kiếm xuyên tim y!
Hoa Thành thanh âm tĩnh lặng, nói: “Điện hạ, ta hiểu tất cả về huynh.”
“Huynh dũng cảm, huynh tuyệt vọng; huynh thiện lương, huynh thống khổ; huynh oán hận, huynh căm ghét; huynh thông minh, huynh ngu xuẩn.”
“Nếu như có thể, ta nguyện ý để huynh coi ta là viên đá lót chân, là cây cầu qua xong thì rút ván, là xương cốt cho huynh giẫm đạp, là tội nhân bị thiên đao vạn quả. Nhưng ta biết huynh sẽ không làm vậy. ”
Hắn vừa nói, một bên áo đỏ bỗng mờ dần.
Tạ Liên há miệng run rẩy, hai tay nắm hắn lại, vẫn là không thể cho Hoa Thành mượn pháp lực, cũng không thể ngăn cản Hoa Thành thân ảnh từng bước nhạt nhòa.
Hai mắt y đều mơ hồ, nói năng lộn xộn, lắp bắp nói: “… Được rồi đệ đừng nói nữa, ta hiểu được… Thế nhưng, thế nhưng đệ không nên như thế này, được không, Tam Lang. Ta… Ta còn chưa trả hết pháp lực mượn từ đệ. Còn có, lời nói mới rồi kỳ thực ta còn chưa nói hết, còn lại rất nhiều. Đã nhiều năm không ai nghe ta nói, đệ phải ở lại nghe ta chứ!? Đệ thực sự…không nên như vậy. Ta chịu không nổi, Tam Lang. Ta thực sự chịu không nổi. Hai lần, đã hai lần! Ta không muốn có lần thứ ba!
Hoa Thành đã vì y mà đã tiêu tán linh hồn hai lần rồi!
Hoa Thành lại nói: “Tử trận vì ngài là vinh quang chí cao vô thượng.”
“…”
Câu này, như một kích trí mạng, nước mắt trong mắt Tạ Liên rốt cụôc cũng không nén được nữa, tràn mi mà ra.
Hắn phảng phất bắt lại một cái phao cứu mạng cuối cùng, nói: “Đệ đã nói đệ sẽ không rời đi. ”
Hoa Thành lại nói: “Trên đời này, buổi tiệc nào cũng có lúc phải tàn.”
Tạ Liên chôn mặt thật sâu trong n.g.ự.c hắn, n.g.ự.c và yết hầu đều đau nhức, không nói nên lời.
Lập tức liền nghe Hoa Thành phía trên y nói: “Nhưng ta vĩnh viễn sẽ không rời huynh. ”
Nghe vậy, Tạ Liên chợt ngẩng đầu.
Hoa Thành nói với hắn: “Ta sẽ trở lại. Điện hạ, tin ta. ”
Tuy là ngữ âm kiên định, nhưng gương mặt tái nhợt của hắn cũng bắt đầu phai nhòa, trong suốt. Tạ Liên vươn tay, muốn đụng vào gương mặt này, đầu ngón tay lại xuyên thấu qua. Y sửng sốt, lại ngẩng đầu.
Ánh mắt Hoa Thành ôn nhu mà rừng rực, tuy chỉ còn một con mắt nhưng tràn đầy tình ý say đắm, yên lặng ngắm nhìn hắn, tựa hồ nói một câu nhưng không ra âm thanh. Tạ Liên không chịu từ bỏ hy vọng, đưa hai tay ra, hướng về hắn để ôm, muốn nghe rõ.
Nhưng y còn chưa dùng lực lại bị hắn ôm lấy, sau đó cũng ôm lấy người của hắn, rồi liền biến mất .
—————————————-
[Trích đoạn 243 – Tro cốt đốt thành tín vật, Cẩm Y vui vẻ để kẻ si tình mặc lên]
Linh Văn gật đầu, vẻ mặt vẫn như bình thường. Đột nhiên, Tạ Liên nói: “Linh Văn, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi. ”
Linh Văn nói: “Thái tử điện hạ cứ việc hỏi. ”
Tạ Liên nói: “Tam Lang…ý ta là Hoa Thành chủ, hắn mặc Cẩm Y Tiên của ngươi, nhưng Cẩm Y Tiên đối với hắn vô hiệu, ngươi biết đây là vì sao không?”
Linh Văn nói: “Hóa ra là chuyện này. Ta cứ cho rằng thái tử điện hạ ngài đã sớm biết rồi chứ?”
Tạ Liên giật mình, nói: “Cầu xin ngươi nói cho ta biết?”
Linh Văn phất phất vạt áo, ngồi nghiêm chỉnh nói: “Thái tử điện hạ có nghe qua truyền thuyết Cẩm Y Tiên rồi chứ?”
Tạ Liên nói: “Nghe rồi, là tự ngươi làm ra. ”
Linh Văn nói: “Có thể nói như vậy. Tuy là ta chưa từng nghĩ bộ y phục này ngưng tụ oán khí sẽ làm nó biến thành một món yêu vật như vậy, nhưng đích thật là ta vì gia tốc quá trình diệt Tu Lê quốc mà g.i.ế.c Bạch Cẩm. Điều đó không hề sai. ”
Tạ Liên chăm chú nghe. Linh Văn tiếp tục nói: “Bộ y phục này lăn lộn ở nhân gian, qua tay vô số người, đa số người nắm được nó rồi thì lúc sau đều lựa chọn dùng nó g.i.ế.c người, hại người, gạt người. Tuy là như vậy cũng có thể tiêu biến oán khí của nó, nhưng, Bạch Cẩm không phải là một người như vậy.”
“Hắn không thích bị những người này sở dụng, thập phần chán ghét. Cho nên, nếu người hắn gặp phải khi mặc quần áo giả cũng gần giống với khi mặc hắn vào, thì sẽ không kích phát oán khí, mà lại còn vui vẻ nữa. ”
Tạ Liên nói: “Còn tùy theo giống hay không giống nữa cơ à?”
Linh Văn nói: “Ngài khiến Huyết Vũ Thám Hoa mặc Cẩm Y Tiên, nhưng ngài đối với Huyết Vũ Thám Hoa lại không có một tia hiềm khích hay ý muốn hãm hại nào, cực kì quan tâm lẫn tín nhiệm; mà Huyết Vũ Thám Hoa đối với ngài cũng là như vậy, không phải, phải nói là còn sâu đậm hơn — Huyết Vũ Thám Hoa chính là có cùng suy nghĩ tâm tình với Bạch Cẩm, tức là coi như dù hắn không có mặc Cẩm Y Tiên đi nữa, thì ngài kêu hắn làm cái gì, hắn cũng sẽ không chút do dự vì ngài làm điều đó, bao gồm cả việc vì ngài mà chết. ”
“…”
Linh Văn nói: “Đây cũng là vì sao trước đây ta có thể đoán được bên người thiếu niên bên cạnh ngài chính là Huyết Vũ Thám Hoa biến thành. Tuy là ta không là không biết chuyện của các ngươi, nhưng ta nghĩ không ra người thứ hai có thể vì ngài làm vậy.”
Tạ Liên nói: “Vì sao?”
Linh Văn giơ tay lên chỉ, nói: “Thái tử điện hạ, thứ ngài đeo trên cổ là gì?”
Tạ Liên ngẩn ra, tay không tự chủ được vuốt lên.
Linh Văn nói: “Ta đã từng thấy qua vật tương tự, đây chính là khi quỷ hồn đánh cược tất cả, đưa cho tình nhân tro cốt của mình. ”
Linh Văn điện phụ trách vô số hồ sơ, đã gặp thật không biết bao nhiêu thứ kỳ quái. Nhưng kỳ thật, Tạ Liên cũng đoán được.
Nhưng khi nghe Linh Văn nói ra, y vẫn là nắm chặt chiếc nhẫn trong suốt trên cổ mình.
Linh Văn nói: “Tuy chuyện ly kỳ như vậy thì rất hiếm gặp, nhưng bởi vì nó quá đẹp, hơn nữa thông thường lại còn toàn những chuyện cay đắng, cho nên ấn tượng tương đối khắc sâu. ”
Tạ Liên nói: “Thông thường toàn những chuyện cay đắng là ý gì?”
Linh Văn nói: “Yêu say đắm làm đầu óc mê muội, đem vật quyết định tính mạng mình giao trong tay người bên cạnh, tất nhiên sẽ phát sinh rất nhiều chuyện đáng buồn lẫn đáng sợ.
“Thật tình, mấy thứ gì gì đó đều là để cho người khác giày xéo. Những thứ như tro cốt đốt thành tín vật, có bị người bên ngoài cướp đi, có bị chủ nhân đánh nát, cơ bản không có kết quả gì tốt. Nhưng, thái tử điện hạ ngài là ngoại lệ. Ngài giữ gìn nó rất tốt, lại còn rất cẩn thận . “
