Tổng Hợp Mẩu Truyện Ngắn Trên Zhihu - 98. Những Khoảnh Khắc Khiến Bạn Nhận Ra Sống Trên Đời Ai Cũng Mang Nỗi Khổ Riêng?

Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:43

1. [+36000]

Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng vẫn quyết định viết ra câu chuyện này.

Một ngày nào đó trước Trung thu năm ngoái, mình tan tầm đứng trong ga tàu, bỗng ở chỗ nối giữa hai toa có một người đàn ông khóc rống lên.

Tiếng khóc đầu tiên của anh ta làm mình sợ chếc khiếp, vì mình chưa từng nghe thấy tiếng khóc nào như vậy cả, kiểu khóc rống tuyệt vọng gồm cả bất lực và giải tỏa, cứ như nỗi đau đã bị ứ đọng quá lâu không thể kìm nén nổi nữa, bi thương hơn rất rất rất nhiều kiểu khóc mất đi người thân trong phim truyền hình, chất chứa quá nhiều nỗi tuyệt vọng và van xin. Mình băn khoăn chuyện như nào mới có thể khiến một người đàn ông khóc thành như thế tại nơi ga tàu đông đúc mọi người đi lại.

Các hành khách khác cũng ngạc nhiên hoảng hốt, nháo nhào nhìn về phía anh ta. Do mình đứng trước hàng ghế nên không thấy rõ mặt mũi đối phương, chỉ nghe thấy tiếng khóc rống, vừa khóc vừa van xin "mọi người có thể cho tôi chút ít đồ ăn không, con tôi đói quá". Sau đó mình nghe thấy âm thanh sột soạt của mấy gói đồ ăn vặt, có lẽ là hành khách lấy từ trong túi ra đưa. Anh ta luôn miệng cảm ơn, kể "chữa bệnh con trai đã ngốn hết mấy chục vạn, nhà cũng bán mất rồi, không còn tiền mua đồ ăn nữa, con trai tôi đói bụng đã lâu, bó tay không còn đường nào khác đành cầu xin mọi người cho tôi ít đồ ăn, cảm ơn mọi người, người tốt cả đời bình an, xin cảm ơn xin cảm ơn rất nhiều".

Mình lục tung túi mới nhớ ra cái bánh trung thu đã bị mình ăn vào bữa sáng, hối hận kinh khủng nếu không ăn thì giờ có thể đưa cho anh ta rồi. Mình lật cả đáy túi lên nhưng không có một cái gì để ăn. Có hành khách muốn cho anh ta tiền nhưng anh ta bảo mình không cần tiền, mình chỉ cần đồ ăn, con trai đói bụng rệu rã cồn cào. Còn bổ sung là sẽ xuống ở trạm kế tiếp, con trai đang điều trị ở bệnh viện quanh đó, nó đang rất đói, cảm ơn cảm ơn mọi người, nó có cái ăn rồi.

Trạm kế tiếp là phố Bắc, ở đó có bệnh viện.

Tàu đến trạm, mình thấy bóng lưng của anh ta, một tay dắt bé trai cỡ chừng 4, 5 tuổi, tay kia xách 2 cái túi, 1 túi là của bệnh viện thuộc đại học Giao thông vận tải số 2, để lộ phim chụp X-quang, túi còn lại thì chứa đầy đồ ăn.

Theo lý thì đứa con nhỏ như vậy đáng lẽ anh ta chỉ mới ngoài 30, nhưng mái tóc bị hói phần đỉnh đầu và lấm tấm bạc, bộ quần áo nhàu nhĩ, bóng lưng cũng tiều tụy như ông lão bước vào độ 60.

Tối đến mình kể chuyện này với mẹ, mẹ trách sao trong túi mình ít đồ ăn vặt quá, còn nói nếu không có đồ ăn thì cho người ta ít tiền cũng được, mình mới giải thích người ta không cần tiền, chứ không thì cũng đưa rồi.

Bà thở dài, dặn về sau cứ để chút chút đồ ăn vặt trong túi, lỡ có gặp thì cho người ta, nhưng bà hi vọng mình không còn gặp người (khổ) như thế nữa.

Đến tận hôm nay mình vẫn không quên được tiếng khóc của anh ta, là tiếng khóc tuyệt vọng nhất mình từng nghe thấy.

- - - - -

2. [+35000]

Mùa đông năm ngoái ở quê vợ tôi có một cụ già 44, uống thuốc d.i.e.t cỏ Paraquat. Không hề xảy ra drama gay gắt nào.

Vợ ông cụ mới qua đời không lâu, con cái thì làm ăn xa, cụ ở một mình trong căn nhà cũ còn mắc bệnh hen suyễn nặng, khả năng chăm sóc bản thân rất hạn chế, thường ngày là nhờ con gái đã lấy chồng ở làng bên mang cơm qua cho cụ.

Trong làng có quán tạp hóa nhỏ, lúc nào rảnh việc đồng án thì đông người tụ tập đánh bài, cụ cũng hay tới đó, không chơi nhưng lặng lẽ đứng kế bên nhìn. Hôm 44 cụ cũng đến siêu thị xem người ta đánh bài nhưng đến nơi mới biết là không có ai, có lẽ do thời tiết lạnh lẽo. Cụ ngồi trên chiếc ghế kế bên lò sưởi định sưởi ấm, để hai tay hai bên lò mới phát hiện lò nguội lạnh. Chủ quán tạp hóa đi ra ngại ngùng nói hôm nay quên nhóm lửa, lát nữa sẽ nhóm cho cụ. Cụ phất tay không nói gì, đứng dậy đi về.

Qua hôm sau, khi con gái tới đưa cơm mới phát hiện cụ đã ch** rồi.

Tôi nghe chuyện đó xong suốt thời gian dài thường vô thức thay đổi vị trí ông cụ thành mình. Đêm cuối cùng đó, đặc biệt là đoạn đường cụ đi bộ một mình từ tạp hóa về nhà, cụ đã suy nghĩ điều gì? Nhưng tất nhiên là tôi không thể biết cụ nghĩ gì, những gì tôi nghĩ chỉ là suy nghĩ đa sầu đa cảm của tôi thôi.

Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng dưng cảm thấy đời người vừa khổ vừa cay đắng.

- - - - - -

3. [+22000]

Mùa đông năm 4 rét căm căm, tôi chả muốn giặt vớ. Kế bên trường có một quầy bán vớ của một bác gái, 10 tệ 4 đôi giá rẻ mà chất lượng, tôi thường qua đó mua.

Bác ấy đậm chất "dân quê", mặt ngăm đen, thường nở nụ cười xởi lởi lẫn chút lấy lòng. Ban đầu tôi còn tưởng bác chỉ là nông dân bình thường lên thành phố làm ăn, sau mới biết con gái của bác cũng thi đậu trường đại học tôi đang học, trường Kinh tế và Quản lý. Bác theo con gái lên đây sống, nhân tiện mở quán bán kiếm chút tiền.

Tôi cũng không nhiệt tình lắm, nghe xong rồi thôi chứ không quan tâm vì sao bác ấy dọn lên đây với con gái, có bạn bè nào ở đây không. Chỉ khi nào cần tôi mới tới mua mấy đôi vớ. Nhưng tôi đoán chắc bác vui lắm, trường Kinh tế và Quản lý con gái bác học cũng xếp cỡ thứ 10 toàn quốc. Tương lai đầy triển vọng.

Hai năm sau khi tốt nghiệp, tôi đọc tin tức thấy một nữ cựu sinh viên trường đại học của tôi nh*y lầu. Nguyên nhân là do cô ấy rất xuất sắc, lẽ ra được chọn học thạc sĩ không phải chuyện khó, nhưng tấm vé ấy lại bị người khác hớt tay trên. Hình ảnh đính kèm tin tức là cảnh bác gái đang gào khóc con gái mình. Không lâu sau tin này bị dìm xuống. Tôi vừa thấy topic này muốn kiếm lại tin năm đó mà không thấy vết tích nào. Không biết trường có lời giải thích nào với bác gái không? Cũng không biết hiện giờ bác gái sống sao? Không biết kẻ đã dùng mối quan hệ cuỗm mất suất của cô gái có từng cảm thấy tội lỗi không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.