Tống Nguyên - Chương 8
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:48
Nếu là trước đây, nghe những lời giải thích này của Bùi Diễn, có lẽ ta sẽ vui mừng phát khóc.
Nhưng hiện tại, ta cũng chỉ là nghe vậy mà thôi.
“Nguyên Nguyên, đợi mọi chuyện kết thúc, trẫm sẽ phế bỏ Tống Tri Vi.”
“Trẫm từng hứa với nàng…”
Ta ngáp một cái: “Bệ hạ, thần thiếp mệt rồi.”
“Chuyện quốc gia đại sự, bệ hạ vẫn nên bàn với các mưu sĩ thì hơn.”
Ta mệt thật sự.
Vào trong nội điện, đóng cửa lại, lập tức đi vào giấc ngủ.
Bùi Diễn nói thật cũng được, nói dối cũng được.
Ta không để trong lòng.
Những chuyện đó với ta mà nói cũng chẳng khác gì chuyện sắp đến mùa thu, lá cây chuyển vàng.
Còn Bùi Diễn ngày ngày lẽo đẽo theo ta, nói mấy câu trước đây ta thích nghe.
Cũng chẳng khác gì con muỗi ngày hè vo vo ve ve bên tai.
Ta ngày ngày thêu chút hoa cỏ rồi lại đi ngủ, ngày tháng trôi qua rất nhanh.
Khi mùa thu thật sự đến, Tống Tri Vi hạ sinh một nam hài.
Bùi Diễn bố cáo thiên hạ.
Khi hài t.ử vừa tròn tháng, hắn lại gióng trống khua chiêng, muốn mang hoàng t.ử mới sinh cùng Hoàng Hậu tới tham gia hội săn mùa thu.
Ta biết hắn muốn làm gì.
Hắn cũng biết ta biết hắn muốn làm gì.
Nhưng khi ta đòi hắn mang theo ta nữa, hắn vẫn vui vẻ đồng ý.
“Nguyên Nguyên, chỉ còn một bước cuối cùng thôi, nàng tin tưởng trẫm.”
Đêm trước ngày xuất phát, ta tới Phượng Nghi Cung một chuyến.
Từ sau vụ việc ngày tết Đoan Ngọ, Phương Nghi Cung luôn bị Kim Ngô Vệ vây quanh.
Nhưng mấy ngày nay Bùi Diễn đối xử với ta không khác gì trân bảo.
Nên không ai dám cản ta lại.
Hài t.ử nhìn rất giống Tống Tri Vi.
“Tính tình thật ra lại giống ngươi.”
Tống Tri Vi ôm hài t.ử trong lòng, vẫn nói ra mấy lời khó nghe như trước.
“Cả ngày không thèm rên một tiếng, đói bụng cũng không khóc, ngốc ch*t đi được.”
Ta đã chuẩn bị rời đi.
Tỷ ấy lại nói:
“Ngươi đừng trách ta luôn đối nghịch với ngươi.”
“Bùi Diễn cưới ta là để bắt ta làm con tin, nhục nhã ta.”
“Dựa vào đâu mà ngươi lại được sống yên ổn chứ?”
Ta cúi đầu.
Không có hứng thú với cuộc tranh luận này.
Tỷ ấy lại hỏi: “Muội muội, muội thật sự định làm vậy sao?”
Đây là lần đầu tiên tỷ ấy gọi ta là muội muội một cách nghiêm túc.
Không mang theo trào phúng, không mang theo chế nhạo.
Ta ngẩng đầu lên.
“Bùi Diễn chưa từng chạm vào ta.” Tống Tri Vi mỉm cười: “Trừ bỏ lần đó ở định hóng gió.”
“Mỗi lần ta gọi hắn đều tới, đơn giản là vì sợ ta động thủ với hài t.ử trong bụng.”
Ta hoang mang nhìn Tống Tri Vi.
“Tỷ tỷ từ diễn thành thật?”
Rõ ràng ban đầu còn tức giận lên án Bùi Diễn hành hạ tỷ ấy.
Bây giờ lại thay hắn nói chuyện.
Tống Tri Vi ôm bụng cười lớn:
“Vong ưu cổ thật là thứ tốt.”
Cười một hồi lại ứa nước mắt:
“Đi đi, chỉ cần tương lai muội không hối hận.”
Ta nhấc chân: “Ta cũng hy vọng tỷ tỷ không hối hận.”
Ta bán đứng Bùi Diễn.
Hắn dùng Tống Tri Vi cùng hài t.ử làm mồi nhử, tạo cơ hội cho Thục Vương cư/ớ/p người.
Nếu Thục Vương biết rõ đây là một cái bẫy mà vẫn quyết lao vào, chắc chắn sẽ dùng toàn lực.
Hội săn mùa thu sẽ là một trận chiến sinh t.ử.
Ta nói với Tống Tri Vi, ta tình nguyện giúp Thục Vương một tay.
Bùi Diễn ngày đêm kề cận ta, hắn bày mưu tính kế thế nào, không ai rõ hơn ta.
Tống Tri Vi hỏi ta vì sao.
Ta nói thẳng: “Bởi vì ta muốn rời đi.”
Ai lại muốn cả ngày ở bên cạnh một con muỗi chứ.
Nhưng lần trước trong yến hội tết Đoan Ngọ, ám tuyến của Thục Vương đã bị thanh trừ.
Tai mắt của phụ thân cũng nằm trong đó.
Phụ thân sẽ không giúp ta được nữa.
Mọi chuyện đúng như ta định liệu.
Bùi Diễn không hề phòng bị ta, thậm chí hận không thể kể kết tiền căn hậu quả cho ta nghe.
Tống Tri Vi thật sự cũng còn giữ liên lạc với Thục Vương, đã truyền tin ra ngoài.
Hôm đó, tâm tình Bùi Diễn rất tốt.
“Nguyên Nguyên, chờ ta trở lại.”
Hắn ôm ta, phảng phất hình bóng của chàng thiếu niên năm đó trong mắt chỉ có ta.
“Được, thần thiếp chờ.”
Ta đáp lời hắn, cũng phảng phất hình bóng của thê t.ử năm đó trong lòng chỉ có hắn.
Vừa ra đến trước cửa, Bùi Diễn đột nhiên quay đầu lại.
“Nguyên Nguyên, nàng cười với ta một cái đi.”
Ta sửng sốt.
Buông khung thêu xuống, cong cong khóe mắt nhìn hắn.
Hắn lại đột nhiên quay mặt đi.
Tay nắm trường cung khẽ run lên.
“Không sao cả.” Hắn lại nỉ non ba chữ này.
Cũng không biết là nói với, hay là tự nói với chính mình.
Hắn quay lại nhìn ta lần nữa: “Chờ ta quay về.”
Rồi vén rèm rời đi.
Đương nhiên ta sẽ không chờ hắn quay về.
Dù sao thì không thể biết được hắn có quay về được không.
Bùi Diễn vừa rời đi, ta lập tức mang theo Lâm Lang lên xe ngựa, rời khỏi hội săn.
Nhiều năm sau ta mới được nghe kể một ngày này, m.á.u chảy thành sông.
Thục Vương điện hạ vốn đã ch*t trận lại “khởi t.ử hồi sinh”, mang theo mấy trăm Tinh Vệ đ.á.n.h úp tân đế.
Tân đế vốn có thân binh theo sát nhưng lại bị c.h.ặ.t đứt liên hệ.
Bị vây trong sơn cốc, t.ử chiến suốt ba ngày.
Sau ba ngày ba đêm, Hoàng Hậu nương nương t.ử trận, hoàng t.ử vừa tròn tháng cũng ch*t tại chỗ.
Tân đế thương tâm muốn ch*t, nổi cơn bạo nộ.
Thục Vương ăn đao liên tục, ch*t không toàn thây.
Còn ta thì không rảnh để ý mấy chuyện này.
Thời gian ba ngày vừa đủ để ta cùng Lâm Lang rời khỏi vùng núi non trùng điệp.
Thêm ba ngày nữa, chúng ta đã đến gần biên cảnh phía Bắc.
