Tống Nguyên - Chương 9

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:49

Đi mải miết cả ngày, biên quan đã gần ngày trước mắt.

Vượt qua biên quan chính là nước láng giềng.

Bên ngoài Đại Hạ còn có bảy quốc gia khác, dân tộc khác nhau, phong tục khác nhau.

Đương nhiên ta có thể tìm ra nơi chốn cho mình, tự do tự tại, dùng cách của riêng mình sống nốt quãng đời còn lại.

Chúng ta đi không ngừng nghỉ, cầm sẵn trong tay văn điệp thông quan đã chuẩn bị trước, sắp bước qua biên quan.

Nhưng khi roi ngựa vừa giơ lên, phía sau tiếng vó ngựa dồn dập cùng với tiếng thét ch.ói tai truyền đến:

“Chậm đã!”

Mùi m.á.u tươi nồng nặc xuyên qua vách xe ngựa len lỏi vào ch.óp mũi ta.

Bầu trời bên ngoài tối sầm, gió lớn rít gào.

Ta ngồi trong xe ngựa.

“Tống Nguyên, xuống đây.”

Giọng nói quen thuộc như đang cố nén giận.

“Tống Nguyên, nàng xuống đây cho ta.”

“Tất cả những chuyện nàng đã làm, trẫm sẽ không truy cứu.”

Ta nhìn phong cảnh lờ mờ ngoài màn xe, không nhúc nhích.

“Tống Nguyên, rốt cuộc nàng còn bất mãn chuyện gì?”

Giọng Bùi Diễn như mang theo nghẹn ngào:

“Nàng xuống đây, trẫm sẽ giải thích từng chuyện từng chuyện cho nàng.”

“Trẫm đã tự mình ch/é/m ch*t Thục Vương, không ai có thể ngăn trở chúng ta nữa.”

“Chúng ta sau này…”

“Chúng ta không có sau này…” Ta ngắt lời hắn: “Bệ hạ, ta cũng không muốn cùng ngài có “sau này” gì cả.”

“Không thể nào!” Bùi Diễn đột nhiên tiến lên hai bước, đứng không vững, bám lấy càng xe.

“Nguyên Nguyên, lỗi tại ta, là ta không tốt.” Giọng Bùi Diễn khàn khàn.

“Nàng nghe lời đi, theo ta trở về.”

“Nàng chỉ là đang bị cổ trùng khống chế thôi, nàng quên mất rồi, quên mất nàng đã yêu ta nhiều thế nào.”

Bùi Diễn lại tiến lên hai bước nữa.

Con ngựa nóng nảy đạp đạp đất.

Bùi Diễn như không có gì chống đỡ, đột nhiên ngã xuống.

Có người tiến lên dìu hắn, lại bị hắn đuổi đi: “Cút!”

“Nguyên Nguyên, nàng quên rồi, trước kia nàng luôn lấy ta làm đầu.”

“Nàng thức trắng đêm làm xiêm y cho ta.”

“Tiếc tiền nhưng vẫn hầm canh bổ cho ta.”

“Nàng luôn coi ta quan trọng hơn cả tính mạng của mình, sao có thể không thèm để ý chuyện sống ch*t của ta chứ?”

“Sao có thể muốn rời xa ta chứ?”

“Sao có thể…”

“Chính bệ hạ cũng nói, đó là trước kia.”

Ta thờ ơ ngắt lời hắn: “Bùi Diễn, ta không yêu ngươi nữa.”

Vì không yêu nữa nên mới nhìn thấu.

Gió nổi lên, thổi bay màn xe.

Lộ ra hình bóng người sau rèm.

Bùi Diễn thiếu một cánh tay.

Có lẽ là vì vội vã lên đường nên xiêm y cũng chưa thay.

Từ trên xuống dưới toàn vết m/á/u, sắc mặt tái nhợt.

Hắn gần như dựa cả người vào thùng xe.

Hai mắt đỏ bừng.

“Sao ngươi phải làm ra bộ dáng thâm tình như vậy?”

Ta không kiêng dè nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Bùi Diễn, người cũng không yêu ta nhiều đến vậy.”

“Không!” Hắn kích động nói: “Nguyên Nguyên, trước đây có nhiều điều bất đắc dĩ, chúng ta vất vả lắm mới đi được đến hiện tại! Nàng đã cùng ta chịu khổ nhiều như vậy…”

“Bất đắc dĩ ư?”

Ta lẳng lặng nhìn hắn:

“Bùi Diễn, nếu đứa bé kia là nam hài, ngươi có quyết tâm bỏ nó đi như vậy không?”

Bùi Diễn ngẩn ra, dường như phải tốn một hồi sức lực mới nhớ ra “đứa bé” mà ta nói là ai.

“Nếu là nam hài, đó sẽ là hoàng trưởng tôn, vậy sẽ không giống…”

“Không phải không giống.” Ta lạnh nhạt nói, “Rõ ràng ngươi còn có nhiều biện pháp khác để phá vỡ thế cục đó.”

“Nhưng ngươi cố tình chọn hy sinh hài t.ử của ta, hy sinh ta.”

“Cũng như việc đối phó với Thục Vương, ngươi đã đăng cơ, hắn đã bại trận, nếu ngươi muốn diệt trừ hậu họa, vẫn còn nhiều biện pháp khác.”

“Nhưng ngươi lại muốn lựa chọn biện pháp cực đoan nhất.”

“Chỉ vì biện pháp đó cũng cho hiệu quả nhanh nhất, ít tổn thất nhất.”

“Có lẽ ngươi cũng để ý đến ta. Nhưng người còn quan tâm đến quyền thế, địa vị, thể diện của ngươi hơn.”

“Vì sao ngươi lại muốn cưới Tống Tri Vi, người từng từ chối ngươi.”

“Chẳng lẽ ngươi không nhìn thấu những lần Tống Tri Vi cố tình thương tổn ta hay sao? Ngươi còn phối hợp diễn kịch, vì sao?”

“Vì… Bùi Diễn, trong những mối quan tâm của ngươi, ta là thứ ít quan trọng nhất.”

Ta đã từng khốn đốn.

Ta đã từng không hiểu.

Rõ ràng hắn yêu ta.

Rõ ràng chúng ta từng có hồi ức tốt đẹp như vậy, từng nắm tay nhau vượt qua những năm tháng gian khổ.

Tại sao hắn lại đối xử với ta như vậy?

Khi đứng ngoài cuộc ta mới thấy rõ.

Yêu thì cũng yêu đấy.

Nhưng không nhiều đến vậy.

“Bùi Diễn, tình yêu như vậy, ta đây không cần.”

Bùi Diễn lắc đầu.

“Không… Không phải như vậy…”

“Nguyên Nguyên, không phải như nàng nghĩ, ta yêu nàng…”

Hóa ra hắn cũng có nước mắt.

Nước mắt chảy xuôi xuống, làm tan những vết m.á.u đã khô.

Chảy xuôi theo cánh tay hắn, chảy xuống xe ngựa.

“Nàng xuống xe đi, Nguyên Nguyên, ta sẽ giải thích với nàng, năm đó người ta muốn cưới chính là nàng, ta phối hợp với Tống Tri Vi diễn kịch là vì trong cung có tai mắt của Thục Vương…”

“Vậy giờ chúng ta cùng xem đi.”

Ta đứng dậy, xốc màn xe lên, kề sát mặt hắn.

Ta cầm roi ngựa:

“Để ta xem ngươi yêu ta đến mức nào.”

“Bùi Diễn, bây giờ ta muốn rời đi.”

“Ngươi thành toàn cho ta hay là thành toàn cho chính ngươi?”

Bùi Diễn dường như đứng không vững nữa, ngẩng đầu lên nhìn ta.

Bàn tay run rẩy muốn nắm lấy tay ta.

“Dơ.”

Hắn dừng tay lại.

Đôi mắt trũng sâu hiện lên tia tuyệt vọng.

Ta không nhín hắn, cũng không quan tâm hắn đang dựa vào xe ngựa.

Ta quất roi lên m.ô.n.g ngựa: “Đi!”

Cũng nhiều năm về sau, ta mới nghe người ta kể lại một ngày này.

Tân đế thâm tình sau ba ngày t.ử chiến, không màng thương thế, không ngủ không nghỉ suốt bảy ngày bảy đêm.

Truy đuổi theo ý trung nhân.

Đáng tiếc trái tim nàng như sắt đá.

Ngày ấy ở biên quan rất nhiều người đều chứng kiến xe ngựa quyết tâm rời đi.

Tân đế thương thế chồng chất, suýt nữa mất mạng tại chỗ.

Được thị vệ đỡ dậy xong phản ứng đầu tiên vẫn là muốn vùng lên đuổi theo.

Mãi cho đến khi thể lực không chống đỡ nổi nữa, ngã nhào xuống đất.

Ta không quay đầu lại.

Cũng không biết lời đồn này là thật hay giả.

Tất cả những gì ta biết là ngay khi chạy qua quan khẩu, trái tim ta như mọc cánh.

Đến khi vượt qua sông bảo vệ thành, Lâm Lang mới dám chui ra từ trong xe ngựa.

“Cô nương, giờ chúng ta đi đâu?”

Nàng tiếp nhận roi ngựa trong tay ta.

Ta bảo nàng dừng xe bên một hồ nước yên tĩnh.

Trời trong xanh, nước xanh trong.

Ta lấy ống trúc trong n.g.ự.c áo ra, thả cổ trùng bên trong ra.

“Đi đi, đi tìm ký chủ tiếp theo của ngươi đi.”

Ta không hề sợ nó.

Những thứ còn đáng sợ hơn nó, ta đều đã trải qua.

Từ đây, trời cao biển rộng.

Ta tự do mà đi.

(Hoàn)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.