Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 10: Chuyện Tình Đơn Phương

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:19

Editor: Yang Hy

76.

Thật ra Tưởng Càn không có khao khát yêu đương cháy bỏng gì, không giống Hoàng Duy Dịch, bị đá xong dưỡng thương vài ngày là lại bắt đầu gào thét trong ký túc xá là muốn yêu đương quá đi. Tưởng Càn năm nay mười chín tuổi, độc thân từ trong trứng, chuyện này cũng có gì đâu, bây giờ đầy người sắp ba mươi tuổi vẫn ế chỏng chơ đấy thôi, cậu ta mới mười chín tuổi chứ mấy!

Tưởng Càn cảm thấy mình còn chưa mọc ra dây thần kinh yêu đương, chưa bao giờ có bong bóng màu hồng với chuyện tình yêu tình báo cả.

Trên đầu Hoàng Duy Dịch thì lúc nào cũng bay đầy bong bóng màu hồng.

Cậu ta nói thế này: "Mày không thấy là tìm một cô bạn gái, mỗi sáng thức dậy mở điện thoại ra có người chúc mày buổi sáng tốt lành, trước khi đi ngủ chúc mày ngủ ngon là một chuyện cực kỳ hạnh phúc à?"

Tưởng Càn không hiểu: "Tao cũng chúc mày được mà, thế là hạnh phúc lắm à?"

Hoàng Duy Dịch im lặng một lúc: "Còn có thể cùng nhau bật mic chơi game, chơi game online thì có thể kết hôn, chơi game giải trí thì cùng nhau xây nhà, chơi game đối kháng thì cùng nhau đ.á.n.h nhau, không thấy tuyệt vời à?"

Tưởng Càn: "Tao ít chơi game lắm, đây là sở thích đặc biệt của mấy đứa thích ru rú trong nhà tụi bây à?"

Hoàng Duy Dịch: "Tao không có gì để nói với cái thằng 'người thường’ như mày cả."

77.

Cuộc đối thoại kết thúc vì sự tức điên của Hoàng Duy Dịch, cố vấn tình yêu của Tưởng Càn đổi sang Lâm Hoành.

Tưởng Càn vỗ vỗ giường Lâm Hoành: "Mày không phải người thích ở nhà, mày nói tao nghe xem sao mày lại muốn yêu đương đi."

Lâm Hoành: "Có một người mà trong mắt người ta chỉ toàn là mày, tin tưởng mày dựa dẫm vào mày, sướng bỏ xừ."

Tưởng Càn sắp nhíu mày đến nơi rồi: "Sướng á? Tao thấy áp lực vãi chưởng, tao có phải người tài giỏi gì đâu, tao cũng đâu có siêu năng lực."

Lâm Hoành híp mắt: "No no no, tình yêu chính là siêu năng lực."

Tưởng Càn xoa xoa cánh tay nổi da gà: "Vãi chưởng, mấy câu thoại sến súa này mà mày cũng nói ra mồm được!"

Thế nên hiện tại Tưởng Càn đúng là chưa có ý định yêu đương gì, cậu ta nghĩ lại, hình như đúng là cậu ta chưa bao giờ nảy sinh ham muốn tìm hiểu bất kỳ cô gái nào.

So với Hoàng Duy Dịch, yêu vào là cứ lầm bầm lẩm bẩm đầy u ám trong phòng, kiểu như cô ấy bảo học năm hai, thế chắc hơn mình một tuổi nhỉ? Cũng có thể đi học sớm một năm, bằng tuổi mình; nghe cô ấy bảo là người miền Nam, người miền Nam chắc không cao hơn mình đâu nhỉ? Cái mức độ "não yêu đương" của Hoàng Duy Dịch khiến cái đứa ế bằng thực lực như Tưởng Càn phải chùn bước, thích một người đúng là phiền phức thật.

78.

Cả nhóm cuối cùng cũng đến được miếu Nương Nương, người xếp hàng dài dằng dặc, trên tay ai cũng cầm nén hương to bằng ngón tay, hỏi ra mới biết, một nén hương 120 tệ, thành tâm thì sẽ linh nghiệm. Mấy đứa sinh viên kiệt sỉ đắn đo một lúc, chỉ có mỗi Hoàng Duy Dịch bỏ tiền ra mua hương.

Chu Lương Nguyên xua tay: "Tôi thì thôi, chả tin cái này." Nói xong còn không quên nhắc Hề Phong, "Anh Phong, làm một nén không?"

Tưởng Càn làm cái máy nhại lại: "Anh Phong, làm một nén không?"

Hề Phong ném cho mỗi đứa một ánh mắt, để hai đứa tự mà hiểu.

Tưởng Càn hớn hở sán lại gần Chu Lương Nguyên: "Ê, Chu Lương Nguyên, Hề Phong thích ai, cậu biết chứ nhỉ!"

Chu Lương Nguyên cũng ra vẻ thần bí, hai đứa cứ như đặc vụ đang trao đổi bí mật: "Tôi biết chứ!"

Tưởng Càn vội vàng moi tin: "Có phải người trường mình không?"

Chu Lương Nguyên: "Cái này tôi cũng biết."

Tưởng Càn nhìn cậu ta một cái: "Có phải người lớp tôi không?"

Chu Lương Nguyên vỗ đùi: "Cái này tôi cũng biết nốt."

Tưởng Càn cáu: "Thế cậu nói đi! Chỉ biết thôi thì có tác dụng gì!"

Chu Lương Nguyên cười "hê hê": "Thiên cơ bất khả lộ."

79.

Đúng là gay chẳng có ai tốt đẹp cả, đứa nào cũng kiệt sỉ.

Tưởng Càn thật sự không hiểu nổi cái sự kiệt sỉ của Hề Phong, cậu ta chỉ tò mò tí thôi, có làm gì đâu! Cậu ta biết thừa Hề Phong thích trai thẳng rồi, giờ biết thêm cái đứa trai thẳng đấy là ai thì đã làm sao! Tưởng Càn trợn mắt, hung hăng chen vào hàng.

Không mua hương cũng có thể vái lạy được, chỉ là trông có vẻ không thành tâm lắm thôi.

Tưởng Càn vái lạy bà Nương Nương cai quản nhân duyên trong truyền thuyết này thật ra cũng chẳng phải để cầu mong một mối tình khắc cốt ghi tâm gì, chỉ là thấy đến cũng đến rồi, không vái cái thì phí quá.

Lâm Hoành xếp sau Tưởng Càn, chán quá nói đùa: "Muốn yêu đương rồi à? Không thấy phiền nữa à?"

Tưởng Càn ngẫm nghĩ: "Sống trên đời thì cũng phải trải nghiệm yêu đương một lần chứ!"

Lâm Hoành bèn hỏi: "Mày hợp tìm một cô gái độc lập, kiểu người không có nhu cầu tình cảm quá cao ấy."

Tưởng Càn gật đầu: "Đúng, nếu cứ dính lấy nhau suốt chắc tao thấy phiền ch.ết mất, vãi chưởng, tao có phải trai đểu không đấy?"

Lâm Hoành: "Thấy phiền là bình thường mà, chẳng phải có câu thoại kinh điển đó sao, em không có ước mơ hả?"

Tưởng Càn: "Nhưng mà độc lập quá thì lại nghi ngờ không biết cô ấy có thích mình không."

Lâm Hoành trợn mắt: "Mày đúng là trai đểu rồi, cái gì cũng muốn."

Tưởng Càn sám hối: "Thế thôi tao đừng yêu nữa, chẳng lẽ tao là trai đểu thật?"

80.

Hề Phong xếp ngay sau Lâm Hoành, nghe không sót một chữ nào cuộc đối thoại của hai người, Chu Lương Nguyên đứng sau Hề Phong cũng nghe thấy, đểu cáng huých vai Hề Phong một cái, nói nhỏ: "Nghe thấy chưa, không thích người dính người."

Hề Phong im lặng một lát: "Tao có dính người đâu?"

Chu Lương Nguyên cũng im lặng một lát: "Gớm, câu đấy mà mày cũng tiếp được à? Mày làm gì nằm trong danh sách dự bị của người ta đâu mà lo?" Hề Phong không nói gì.

Chu Lương Nguyên lại huých vai Hề Phong cái nữa: "Sao im thế, tao bảo mày không nằm trong danh sách dự bị làm mày tổn thương à?"

Hề Phong: "Không, tao biết tao không nằm trong danh sách dự bị."

Câu này nghe mà Chu Lương Nguyên cũng suýt thấy xót xa, nghẹn một lúc lâu mới khuyên: "Anh trai ơi, hay là mày đừng thích cậu ấy nữa, cứ đ.â.m đầu vào trai thẳng làm gì, trông cậu ấy chả có tí dấu hiệu nào là đã 'nảy số' cả."

Chuyện này không phải Hề Phong chưa từng nghĩ tới, giống như ban nãy Tưởng Càn cũng hỏi câu đấy, cậu ta bảo gay các cậu lạ thật, không thích con gái thì thôi, đến gay cũng không thích, cứ phải thích trai thẳng.

Thì đừng thích nữa chứ sao?

81.

Hề Phong không phải kiểu người yêu từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí có thể nói, Hề Phong hơi ghét kiểu sét đ.á.n.h ái tình, đối với chuyện tình cảm cậu có chút cổ hủ và bảo thủ, nhất định phải hiểu rõ nhau rồi mới tính đến chuyện thích hay không thích.

Chu Lương Nguyên cười nhạo cậu suốt, bảo là người ta cứ tưởng gay chơi bời trác táng lắm, một đêm ngủ với mấy anh, còn mày cả năm trời thích mỗi một người thì thôi đi, lại còn đang ở cái giai đoạn làm shipper chạy vặt cho người ta.

Hề Phong trước giờ lười để ý mấy lời này, biết bạn mình chướng mắt chuyện mình cứ thích trai thẳng mãi nên tìm cách khuyên nhủ thôi.

Nhưng chuyện không thích nữa hình như cũng chẳng dễ dàng đến thế.

Bởi vì Tưởng Càn là kiểu người có tính cách khiến người ta cứ thích đi thích lại nhiều lần.

Lần đầu tiên Hề Phong có suy nghĩ khác lạ về Tưởng Càn là vào một buổi tối sau khi kết thúc đợt quân sự, tối hôm đó trong phòng rất náo nhiệt, ai cũng vui vẻ vì cuối cùng cũng thoát kiếp quân sự, Lâm Hoành là người đầu tiên gọi điện về nhà, vừa nối máy đã khóc lóc ỉ ôi: "Mẹ ơi, quân sự xong rồi, cả tháng nay con không về nhà, đúng là không phải cuộc sống của con người mà, bảy giờ sáng đã tập trung rồi, không có thời gian về nhà thật sự, con gầy rộc cả người đi rồi! Mẹ xem con có đen đi nhiều không?"

Tưởng Càn soi gương, cảm thấy mình cũng đen đi chút đỉnh, cũng gọi điện về nhà, gọi cho bà Chu: "Mẹ, con đen chưa? Con cảm thấy con đen đi tí rồi đấy, mẹ nhìn ra không!"

Mọi người đều gọi điện thoại, Hoàng Duy Dịch, cái tên sợ xã hội đầy u ám này giỏi nhất là trò hòa tan vào đám đông một cách lặng lẽ để giảm bớt sự tồn tại, thế là cũng gọi điện thoại: "Bố, con tập quân sự xong rồi, vâng, cũng ổn ạ."

Hồi mới nhập học mọi người chưa thân nhau lắm, tiết mục gọi điện về nhà này rất rôm rả, ai cũng vểnh tai nghe giọng địa phương của nhau, bình phẩm xem giọng ai quê nhất, giọng ai khó nghe nhất. Tưởng Càn lơ đễnh c.h.é.m gió với bà Chu cả buổi, cũng vểnh tai nghe ngóng cả buổi, để ý thấy Hề Phong không gọi điện về nhà.

82.

Không trách cậu ta nghĩ nhiều được.

Hồi khai giảng Hề Phong một mình trải giường trong phòng, bảo người nhà đi dạo quanh trường rồi; bây giờ cả phòng đều đang gọi điện thoại, chỉ có mỗi Hề Phong là lạc loài. Xâu chuỗi trước sau lại với nhau, cộng thêm nhớ lại cả tháng quân sự vừa rồi, đúng là chưa từng thấy Hề Phong liên lạc với gia đình bao giờ, Tưởng Càn không nhịn được gọi Hề Phong: "Ê, Hề Phong, cậu không gọi điện về nhà à?"

Hề Phong có vẻ ngạc nhiên: "Sao thế?"

Tưởng Càn vội lắc đầu: "Không có gì không có gì, tôi hỏi thế thôi, tâm trạng cậu vẫn ổn chứ?"

Hề Phong không phải người chậm tiêu, cái dáng vẻ quan tâm nhưng lại muốn nói lại thôi của Tưởng Càn quá dễ đoán, cậu cười cười, giải thích: "Gia đình tôi hạnh phúc lắm, bố mẹ khỏe mạnh hôn nhân viên mãn, chỉ là không có thói quen gọi điện thoại thôi."

Tưởng Càn cũng cười: "Vãi chưởng, làm tôi hết cả hồn! Tôi đắn đo mãi không biết hỏi cậu thế nào!"

Hề Phong nói: "Cảm ơn nhé."

Tưởng Càn xua tay: "Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, sau này cùng một phòng cả, có chuyện gì cậu cứ bảo tôi là được."

83.

Đúng là chuyện nhỏ thật, nhỏ đến mức Tưởng Càn chắc chắn đã quên béng chuyện này rồi, Hề Phong cũng chẳng đến mức vì chuyện cỏn con này mà thích Tưởng Càn. Nhưng đúng là vì chuyện này, vị trí của Tưởng Càn trong lòng Hề Phong đã khác biệt so với hai người bạn cùng phòng kia, từ "bạn cùng phòng xa lạ" biến thành... vùng giao thoa giữa "bạn cùng phòng" và "bạn bè".

Thật ra Hề Phong không hề chủ động tìm hiểu Tưởng Càn, là tự Tưởng Càn cứ phơi bày bản thân trước mắt Hề Phong.

Một tên trai thẳng xuề xòa, cảm xúc viết hết lên mặt, nói chuyện chẳng bao giờ vòng vo.

Lần đầu tiên Tưởng Càn nhờ Hề Phong mua cơm còn rất lịch sự, bảo cậu ăn gì thì mua cho tôi cái đấy, mang cơm về phòng, Tưởng Càn hai tay bưng hộp cơm thành khẩn hô một câu "Cảm ơn anh Phong".

Sau đó chả hiểu sao càng ngày càng đúng lý hợp tình, tôi muốn ăn cơm thùng, tôi không ăn rau mùi, lời cảm ơn cũng càng ngày càng ngắn gọn, từ cảm ơn anh Phong biến thành cảm ơn anh giai.

Chuyện này thật sự rất đáng yêu và cũng rất khó cưỡng lại, đối với Hề Phong mà nói, mua cơm chỉ là chuyện tiện tay, nhưng cậu lại dần dần hiểu rõ khẩu vị và sở thích của một người. Tính cách cũng ngày càng rõ nét, con người này dường như cũng trở nên chân thực và sinh động hơn.

Hề Phong hoàn toàn không biết mình thích Tưởng Càn từ lúc nào, cậu ghét kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại phát hiện ra nếu cứ phải hiểu rõ rồi mới thích, thì cũng sẽ vì quá hiểu rõ mà không cách nào dễ dàng ngừng thích được.

Đúng là tiến thoái lưỡng nan.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.