Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 11: Một Lần Lại Lỡ Miệng
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:19
Editor: Yang Hy
84.
Chuyến leo núi kết thúc vào khoảng ba giờ chiều, mấy người quyết định đi ăn lẩu, giờ này bắt xe về đến trường là vừa kịp giờ cơm. Lúc đi vì buồn ngủ quá mà trông như mấy con zombie dạo phố, lúc về vì mệt quá mà vẫn trông như mấy con zombie dạo phố.
Được cái lần này Tưởng Càn đã cảnh giác hơn nhiều, tuy mệt nhưng không dựa vào người Hề Phong nữa.
Chu Lương Nguyên là dân mê leo núi, đi một chuyến về mà thể lực vẫn tốt nhất, lúc này vẫn còn sức trêu chọc Hoàng Duy Dịch: "Thế nào người anh em, trái tim tan vỡ đã được chữa lành chút nào chưa?"
Hoàng Duy Dịch nằm bẹp dí trên ghế: "Tuyệt thật đấy, bây giờ không chỉ trái tim tan vỡ mà cơ thể cũng sắp tan vỡ nốt rồi."
Chu Lương Nguyên cười không ngớt: "Mua nén hương tận trăm hai rồi, lần sau chắc chắn kiếm được em gái."
Hoàng Duy Dịch liếc cậu ta một cái, lẳng lặng nhìn đi chỗ khác.
Tưởng Càn không nhịn được cười: "Bạn cậu mồm miệng độc địa phết nhỉ."
Hề Phong cũng dựa vào lưng ghế: "Tôi quen rồi."
Tưởng Càn lại bắt đầu tò mò: "Hai cậu quen nhau lâu rồi à?"
Hề Phong gật đầu: "Bạn cấp ba."
Tưởng Càn hỏi: "Cùng lớp à?"
Hề Phong không biết nghĩ đến chuyện gì, cười bảo: "Không phải."
85.
Nhắc đến chuyện này thì Chu Lương Nguyên có lời muốn nói: "Sao mày không kể chuyện hai đứa mình quen nhau kiểu gì."
Tưởng Càn vỗ đùi: "Thế cậu kể đi!"
Chu Lương Nguyên nhìn Hề Phong: "Tao kể được không?”
Hề Phong nhìn lại một cách khó hiểu: "Muốn kể thì kể đi."
Hồi lớp 11 có một bạn nữ đưa thư tình cho Hề Phong, bị Hề Phong từ chối. Nhưng bạn nữ đó là người rất có chừng mực, không hỏi tại sao cũng không làm phiền Hề Phong nữa, chỉ về nhà âm thầm đau khổ.
Mấy ngày đó ngày nào cũng ru rú trong phòng viết nhật ký, cơm tối cũng chẳng buồn ăn, hôm sau vác đôi mắt gấu trúc đi học. Bạn nữ này chính là em gái ruột của Chu Lương Nguyên.
Chu Lương Nguyên nghĩ mãi không thông, có đáng không cơ chứ, chẳng phải chỉ là một thằng con trai thôi sao. Cậu ta tìm đủ cách khuyên nhủ mấy ngày trời, nhưng em gái lúc nào cũng trả lời: "Nhưng em cứ thích cậu ấy đấy, anh có hiểu cảm giác thích một người là thế nào không, em thích cậu ấy nửa năm rồi, đâu có dễ buông bỏ thế!"
Chu Lương Nguyên không hiểu, cậu ta quyết định đích thân đi gặp cái tên Hề Phong này xem sao.
Thế là tan học một hôm nọ, Chu Lương Nguyên chặn đường tên trai đểu này ở cửa lớp Hề Phong, mở miệng hỏi: "Cậu là Hề Phong đúng không?"
Hề Phong: "Là tôi, cậu là ai?"
Chu Lương Nguyên nói: "Tôi là anh trai của Chu Lương Thù.”
Hề Phong im lặng một lúc: "Chu Lương Thù là ai?"
86.
Hóa ra hai người vốn dĩ chẳng quen biết gì nhau!
Chu Lương Nguyên từng hỏi em gái, có phải thằng đó thả thính em mập mờ với em, em tỏ tình rồi nó lại bảo em hiểu lầm không? Chu Lương Thù lại không chịu trả lời, hỏi dồn thì bảo anh ghét thế em đã buồn lắm rồi mà anh cứ hỏi mãi!
Hóa ra là hiểu lầm, Chu Lương Nguyên cũng hơi ngại: "Không có gì, Chu Lương Thù là em gái ruột tôi, mấy hôm trước đưa thư tình cho cậu ấy mà."
Hề Phong hình như nhớ ra rồi: "Ngại quá, đúng là tôi không thích thật."
Chu Lương Nguyên xua tay: "Hiểu lầm thôi, nó về nhà buồn bã thế làm tôi cứ tưởng bị thằng nào lừa tình."
Hề Phong rất thản nhiên: "Không lừa cô ấy."
Chu Lương Nguyên khá thích Hề Phong, kiểu thích giữa bạn bè với nhau ấy, mặc dù hai người mới gặp lần đầu, nhưng nói chuyện vài câu với Hề Phong, cảm thấy người này có quan điểm riêng rất rõ ràng.
Để tạ lỗi, Chu Lương Nguyên bảo buổi tối mời Hề Phong đi ăn cơm. Cậu ta thật lòng thấy Hề Phong cũng được đấy, muốn tranh thủ cơ hội cho em gái mình lần nữa: "Em gái tôi tốt tính lắm, thích cậu thật lòng đấy, bị cậu từ chối xong ngày nào cũng khóc ở nhà, cậu không suy nghĩ lại thật à?"
Hề Phong gắp một miếng thịt bò: "Không suy nghĩ được, tôi thích con trai."
Chu Lương Nguyên ngẩn người một lúc lâu, rồi buông một câu xanh rờn: "Trùng hợp thế, tôi cũng thích con trai."
87.
Chu Lương Thù trở thành nạn nhân lớn nhất, ngủ một giấc dậy thấy người trong mộng biến thành anh em tốt với anh trai ruột mình.
Cô bé nghĩ không thông, đập cửa phòng Chu Lương Nguyên ầm ầm: "Chu Lương Nguyên! Anh phải nói rõ ràng cho em, anh quen Hề Phong kiểu gì, sao hai người lại đi với nhau!"
Chu Lương Nguyên không biết giải thích thế nào: "Thì hôm đấy anh định đi đòi công bằng cho em còn gì..."
Chu Lương Thù nhìn chằm chằm cậu ta: "Rồi sao nữa."
Chu Lương Nguyên gãi đầu: "Rồi thấy nói chuyện hợp cạ phết."
Chu Lương Thù tức ch.ết đi được: "Anh không được thích cậu ấy!"
Chu Lương Nguyên trợn mắt: "Mày oan cho anh mày quá! Anh mày thích kiểu gì mày còn không biết à, với cả, anh mày lại đi tranh đàn ông với mày chắc!"
Chu Lương Thù vẫn không yên tâm: "Làm sao em biết được anh, gay các anh toàn thích trai thẳng thôi!"
Chu Lương Nguyên buột miệng: "Hề Phong cũng có phải trai thẳng đâu."
Chu Lương Thù: "?"
Chu Lương Nguyên trên con đường giúp Hề Phong công khai giới tính đúng là trước sau như một, cấp ba đã giúp Hề Phong công khai, lên đại học vẫn giúp Hề Phong công khai.
Tưởng Càn nghe hết toàn bộ câu chuyện, cười không nhặt được mồm: "Thế em gái cậu biết cậu ấy là gay chắc là buông bỏ được rồi nhỉ!"
Chu Lương Nguyên gật đầu: "Lúc đấy nhẹ lòng luôn."
Tưởng Càn vẫn còn cười.
Cười một hồi, bỗng nhiên phát hiện xung quanh yên tĩnh một cách kỳ lạ. Nụ cười trên khóe miệng cậu ta vẫn còn nguyên, chợt phản ứng lại điều gì đó, trong lòng gào thét một câu "Vãi chưởng".
Giọng Hoàng Duy Dịch yếu ớt vang lên: "Hề Phong, cậu là gay à?"
88.
Chu Lương Nguyên trên con đường giúp Hề Phong công khai giới tính, đúng là, trước sau như một thật! Mải kể chuyện quá, cả Tưởng Càn và Chu Lương Nguyên đều quên béng mất hai người còn lại trong phòng vẫn chưa biết xu hướng tính d.ục của Hề Phong.
Tưởng Càn và Chu Lương Nguyên đồng loạt nhìn về phía Hề Phong, ánh mắt viết đầy chữ: "Anh ơi, em xin lỗi, em sai rồi!"
Hề Phong cũng không để ý lắm: "Ừ, xin lỗi nhé, chưa tìm được cơ hội nói với mọi người. Đặc biệt là mấy hôm nay cậu hơi nhạy cảm với chủ đề này, nên càng không có cơ hội nói."
Môi Hoàng Duy Dịch run run, cả hồi lâu không nói nên lời.
Lâm Hoành thì hoàn toàn không để bụng chuyện này, cậu ta nói nhỏ với Hề Phong một câu "Không sao đâu cậu đừng để ý để tôi nói chuyện với nó", rồi quay sang thì thầm to nhỏ với Hoàng Duy Dịch.
Tưởng Càn cúi gằm mặt: "Xin lỗi."
Chu Lương Nguyên cũng như con cún mắc lỗi: "Xin lỗi."
Hề Phong nhìn mà rất muốn đưa tay xoa đầu Tưởng Càn một cái, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn được, chỉ bảo: "Không sao, có gì đâu."
Tưởng Càn vẫn rất áy náy: "Tại tôi hóng hớt quá."
Hề Phong nhắc đi nhắc lại là không sao, nhưng không khí vẫn gượng gạo hơn hẳn, suốt nửa tiếng ngồi xe sau đó không ai nói câu nào.
89.
Nửa tiếng sau tàu điện ngầm đến trạm, vốn định đi thẳng đến quán lẩu. Lâm Hoành xuống xe xong kéo theo Hoàng Duy Dịch, vẻ mặt hơi ngại ngùng bảo: "Hai bọn tôi hơi mệt, hay là mấy cậu đi ăn trước đi, hai đứa tôi về phòng nghỉ ngơi chút."
Tưởng Càn và Chu Lương Nguyên đều không dám hó hé gì, là Hề Phong gật đầu: "Được."
Hai người kia vừa đi, Hề Phong nhận được tin nhắn Wechat của Lâm Hoành: "Anh Phong, cậu đừng nghĩ nhiều nhé, tôi thì chắc chắn không vấn đề gì rồi, cậu thích ai cũng được, tôi thật sự không để ý cái này đâu. Thằng Hoàng nó vừa gặp chuyện nên hơi nhạy cảm tí thôi, tuyệt đối không phải nhắm vào cậu đâu, tôi ở lại khai thông tư tưởng cho nó một lúc là được."
Hề Phong nhắn lại: "Ừ, cảm ơn nhé."
Lâm Hoành: "Chuyện nhỏ, khách sáo làm gì."
Hề Phong im lặng nhắn tin, bên này Tưởng Càn đã hối hận muốn ch.ết rồi. Cậu ta thật sự quá áy náy, ngoài áy náy ra còn có lo lắng và sợ hãi.
Lo lắng sợ hãi rằng mối quan hệ khó khăn lắm mới tốt lên một chút với Hề Phong mấy ngày nay giờ lại về mo rồi. Cậu ta cảm thấy mình không giống Chu Lương Nguyên, chuyện giúp Hề Phong công khai này Chu Lương Nguyên làm quen tay lại còn giỏi nữa, với cả hai người họ quen nhau lâu thế rồi, quan hệ chắc chắn không tầm thường, Hề Phong sẽ không trách Chu Lương Nguyên đâu.
Nhưng mình thì khác, Hề Phong chưa chắc đã thật lòng coi mình là bạn.
Lại cảm thấy Hề Phong nói đúng, cậu ấy nên thích người ít tò mò, vì tò mò quá sẽ làm hỏng việc.
Tưởng Càn thật sự không hiểu nổi bản thân, cậu ta tò mò đến thế thật à? Cũng đâu đến nỗi, sao cứ gặp chuyện của Hề Phong là lại tò mò thế không biết.
Muốn biết Hề Phong thích ai, muốn biết Hề Phong đã từng yêu ai chưa, muốn biết bạn bè của Hề Phong quen cậu ấy như thế nào.
90.
Tưởng Càn hít sâu một hơi: "Xin lỗi... đều tại tôi, vốn đang vui vẻ đi ăn lẩu, giờ lại thành ra khó xử thế này."
Chu Lương Nguyên nhìn Hề Phong một cái, Hề Phong ném lại cho cậu ta một ánh mắt "biến nhanh hộ cái". Chu Lương Nguyên lẳng lặng ra dấu "OK", mở miệng: "Ờm, hay là tôi cũng về trước nhé? Ngại quá cơ."
Tưởng Càn ngẩng phắt đầu lên: "Cậu đừng đi chứ! Lỗi của hai đứa sao cậu lại chạy một mình!"
Chu Lương Nguyên bôi mỡ vào chân: "Ký túc xá tôi cháy rồi tôi phải về cứu hỏa!"
Tưởng Càn ngẩn ra một lúc, c.h.ử.i thầm: "Vãi chưởng?"
Hề Phong bật cười, cuối cùng vẫn không nhịn được, nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu Tưởng Càn một cái: "Đừng tự trách nữa, tôi cũng đâu có trách cậu."
Tưởng Càn hoàn toàn không để ý đến động tác mập mờ này, giọng lại trầm xuống: "Cậu không trách tôi thì tôi cũng tự trách chứ, vốn dĩ hôm nay đang vui mà."
Hề Phong hỏi: "Làm thế nào mới không tự trách?"
Tưởng Càn: "Hay là... tôi mời cậu ăn lẩu nhé? Hẹn nhau đi ăn lẩu rồi mà, mặc dù chỉ còn mỗi hai đứa mình. Vãi thật, Chu Lương Nguyên chạy nhanh thế làm gì không biết."
Hề Phong: "Được."
91.
Hai người đến quán lẩu, lẩu Trùng Khánh, vừa bước vào cửa Tưởng Càn đã bị mùi ớt làm cho sặc, đứng ở cửa ho khù khụ mấy tiếng.
Lẩu Trùng Khánh là Hoàng Duy Dịch chọn, bảo là muốn được cay thấu tim gan để thông suốt cả thể xác lẫn tâm hồn, mặc dù bây giờ Hoàng Duy Dịch đã về ký túc xá rồi, nhưng hai người vẫn theo quán tính đến cái quán mà Hoàng Duy Dịch đã chọn này.
Tưởng Càn lúc này mới nhớ ra hỏi: "Cậu ăn được cay không?"
Hề Phong nhìn cậu ta: "Cậu không ăn được à? Biết cậu ít ăn cay, nhưng không biết là cậu hoàn toàn không ăn được đấy."
Tưởng Càn xua tay: "Không có không có, tôi mời cậu ăn thì theo khẩu vị của cậu chứ, cứ ăn cái này đi, tôi ăn được."
Tưởng Càn không cố ý cậy mạnh đâu, chỉ là cậu ta chưa ăn lẩu Trùng Khánh bao giờ thật. Lúc vừa ăn vừa khóc ròng thì cậu ta mới biết mình ngây thơ ấu trĩ đến mức nào, nhất là cái tên ngồi đối diện còn cười không ngớt nữa chứ!
Hề Phong đưa cho một tờ giấy: "Gọi cho cậu một bát nước lọc nhé?"
Tưởng Càn không hiểu: "Để làm gì?"
Hề Phong bảo: "Nhúng qua rồi hẵng ăn."
Tưởng Càn bi thương: "Thế thì gà quá!"
Hề Phong hỏi: "Có lấy không?"
Tưởng Càn quệt mạnh nước mắt, gật đầu lia lịa: "Lấy lấy lấy!"
