Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 13: Cầu May Mùa Thi Cử
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:20
Editor: Yang Hy
100.
Sắp đến tuần thi cuối kỳ, đến cả loại học dốt như Tưởng Càn cũng đã bắt đầu ngoan ngoãn ghi chép, gạch chân trọng tâm, đủ thấy cậu ta cuống đến mức nào rồi, cũng đủ thấy bình thường cậu ta chả học hành cái quái gì.
Mới năm nhất, mọi người vẫn chưa tu luyện đến cảnh giới có thể thản nhiên đối mặt với việc thi lại.
Tuần này đến cả Hoàng Duy Dịch cũng cai game, ngày nào cũng ngồi trước bàn học "Nữ Oa vá trời".
Lâm Hoành cuối tuần cũng không về nhà, đi leo núi về cái là mượn vở ghi chép của Hề Phong bắt đầu chép lấy chép để.
Không khí học tập trong phòng rất nồng đậm, Hề Phong cũng không cố tình ra thư viện nữa.
Hơn nữa ba ông thần trong phòng cũng ỷ lại vào cậu quá, chốc chốc lại hỏi cậu mấy câu trời ơi đất hỡi.
Tưởng Càn dựa vào lưng ghế xoay b.út, thở dài thườn thượt: "Biết thế hôm qua cầu bà Nương Nương phù hộ cho tao qua môn cuối kỳ!"
Lâm Hoành bảo: "Chuyện này phải đi cầu sao Văn Xương chứ?"
Tưởng Càn tiếc nuối: "Nói gì cũng muộn rồi, trong phòng có sẵn sao Văn Xương sống đây này."
Tưởng Càn vừa nói vừa tiện tay vớ lấy hộp dâu tây mới rửa trên bàn, cung kính dâng lên cho Hề Phong đang ngồi sau lưng, cúi đầu giọng điệu thành khẩn: "Học thần trên cao, tín nam Tưởng Càn nguyện ăn mặn chay kết hợp trong một tháng cầu qua môn cuối kỳ."
Hề Phong cười cười, không đụng vào dâu tây của cậu ta: "Mặn chay kết hợp?"
Tưởng Càn gật đầu: "Đến tuần thi rồi, cũng phải cân bằng dinh dưỡng chứ?"
Hề Phong lắc đầu: "Không phù hộ được."
Tưởng Càn híp mắt, nhón một quả dâu nhét thẳng vào mồm Hề Phong: "Không được, cậu bắt buộc phải phù hộ."
101.
Hộp dâu này Tưởng Càn vừa mua về, bản thân cậu ta còn chưa kịp ăn quả nào.
Thế là hỏi Hề Phong: "Ngọt không?"
Hề Phong mặt không cảm xúc: "Cảm ơn, ngọt lắm."
Tưởng Càn không nghi ngờ chút nào, lấy một quả nhỏ nhất nếm thử, mắt mũi miệng vặn vẹo hết cả vào nhau: "Vãi chưởng!"
Lâm Hoành tiếp lời: "Đi đâu?"
Tưởng Càn xoa xoa mặt: "Đi đến một miền đất hứa không có dâu tây chua."
Tưởng Càn không tin vào số phận, nghĩ chắc quả này bé quá nên mới chua, quả vừa đút cho Hề Phong to phết, thế là lại ăn một quả to. Vãi chưởng! Chua Pro MAX!
Tưởng Càn nhăn mặt chất vấn Hề Phong: "Cậu lừa tôi đúng không."
Hề Phong gật đầu: "Đúng."
Tưởng Càn than thở: "Sao Văn Xương thành thật vãi!"
102.
Thật ra Tưởng Càn không dốt đến thế, quy căn kết đáy cậu ta cũng chỉ bị nền giáo d.ụ.c ứng thí đầu độc bao năm trời, thi đỗ đại học xong tự dưng đứt dây đàn nên thả lỏng bản thân quá đà thôi. Tự mình thi đại học đỗ vào đây, năng lực học tập cũng chẳng kém đi đâu được.
Hai tuần trước khi thi, cả phòng 219 rất hiếu học bám theo Hề Phong ngồi hai hàng ghế đầu.
Nhưng chuyện hiếu học cũng chẳng phải một sớm một chiều, ví dụ như Tưởng Càn.
Sáng thứ tư có tiết tiếng Anh lúc tám giờ, cậu ta đi từ ký túc xá đến lớp học mà mặt như đưa đám, ngồi xuống ghế việc đầu tiên là tìm bạn nào có giấy ăn xin một tờ lau nước mắt. Thật ra cậu ta đã quyết tâm rồi, sau vụ ngủ gật trong giờ tiếng Anh bị bắt lần trước, cậu ta đã thầm thề lần này nhất định phải nghe giảng t.ử tế, tuyệt đối không ngủ gật.
Nhưng cô giáo tiếng Anh còn chưa bước vào lớp, đầu Tưởng Càn đã hôn cái bàn mấy cái thắm thiết rồi.
Cậu ta không nhịn được, dùng khuỷu tay huých Hề Phong: "Anh giai, tí tôi mà ngủ thì cậu gọi tôi dậy nhé?"
Tưởng Càn đã quen gọi Hề Phong là anh mỗi khi có việc nhờ vả, chẳng thấy có gì không ổn cả.
Những người khác cũng gọi thế, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch mỗi lần mượn bài tập mượn vở ghi đều gọi cậu là "anh Phong".
Hề Phong không đồng ý ngay, mà hỏi: "Giúp cậu tỉnh táo tí nhé?"
Tưởng Càn ngáp một tràng dài: "Giúp kiểu gì?"
Trên bàn Hề Phong có một chai nước đá, trong chớp mắt, chai nước đá đó đã áp lên trán Tưởng Càn, Tưởng Càn trợn tròn mắt.
103.
Hóa ra sáng nào Hề Phong cũng mua một chai nước đá là để dùng vào việc này.
Tưởng Càn tỉnh táo hơn hẳn, hỏi cậu: "Bình thường cậu cũng buồn ngủ à?"
Hề Phong như nghe được chuyện cười: "Tất nhiên, học tám giờ sáng buồn ngủ là bình thường."
Hai người đều ngồi nghiêng người, chai nước khoáng bị Hề Phong nắm trong tay, dáng vẻ ngơ ngác của Tưởng Càn cứ như bị chai nước đá phong ấn vậy. Hề Phong không nghĩ nhiều, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Tưởng Càn, dường như đang thông qua ánh mắt để phán đoán xem tên này đã tỉnh táo hơn chút nào chưa.
Tưởng Càn vì bất ngờ tỉnh lại từ trạng thái buồn ngủ rũ rượi nên cảm thấy năm giác quan như được làm mới lại, đặc biệt là thị giác. Cậu ta bắt gặp ánh mắt dò xét của Hề Phong, cảm thấy mình như bị bấm nút tắt tiếng, trong đầu trống rỗng, miệng cũng chẳng nói nên lời, người cũng không động đậy được.
Hề Phong hỏi: "Đỡ hơn chưa?"
Tưởng Càn lúc này mới lấy lại được tinh thần: "Hả, hả? À, đỡ hơn rồi, cảm ơn nhé.”
Hề Phong đặt chai nước đá chưa mở nắp lên bàn Tưởng Càn: "Cho cậu."
Đầu óc Tưởng Càn vẫn chưa load kịp, buột miệng: "Tôi chả áp lên trán tí thôi à, cậu bị bệnh sạch sẽ hả?"
Hề Phong không biết trong đầu cậu ta rốt cuộc đang nghĩ cái gì: "Sợ lát nữa cậu lại buồn ngủ."
Tưởng Càn cũng phản ứng lại mình vừa nói cái gì, hơi ngại: "À, không phải, tôi buồn ngủ quá nên nói năng linh tinh đấy. Vãi chưởng, tôi chườm thêm tí nữa, cảm giác vẫn chưa tỉnh hẳn."
Hề Phong cười cười, không nói gì thêm.
104.
Tiết tiếng Anh diễn ra khá suôn sẻ, bài tập cô giáo giao hôm trước Tưởng Càn cũng tự làm, chuông tan học vừa reo cậu ta vươn vai một cái thật sảng khoái, ôm lấy Lâm Hoành khóc lóc: "Hoành ơi, đúng là đến tuần thi mới bắt chúng ta làm trâu làm ngựa mà!"
Lâm Hoành cực kỳ khoa trương: "Càn ơi, tuần sau thi chứng chỉ tiếng Anh cấp 4 (CET-4) rồi đấy, mày còn nhớ không?"
Tưởng Càn vỗ lưng Lâm Hoành cái bốp: "Vãi chưởng! Quên béng mất!"
Hề Phong an ủi hai đứa: "Không sao, trình độ tiếng Anh cấp ba thi cấp 4 cũng đủ dùng rồi."
Tưởng Càn dở khóc dở cười: "Cấp ba? Cậu đang nói cái gì thế?"
Lâm Hoành lau nước mắt: "Cậu đang nói cái trường cấp ba của một năm trước ấy hả?"
Thứ tư nhiều tiết, sáng học kín lịch, chiều còn một tiết nữa, cả ngày hôm nay Tưởng Càn đóng vai học sinh ba tốt chăm chú nghe giảng. Tan tiết Tâm lý học cơ bản buổi chiều xong cậu ta mới thấy đau lưng mỏi gối, cảm giác cứ không chân thực thế nào ấy, thế mà cậu ta lại ngoan ngoãn nghe giảng cả ngày hôm nay thật á?
Tan học xong mới thấy hưng phấn, mày giỏi quá đi mất Tưởng Càn ơi! Tự mình khen mình thì chán quá, cậu ta cứ muốn tìm ai đó khen mình một câu, có lời khen mới có động lực chứ! Rất hợp lý. Nhưng tìm ai? Khó nói lắm, chẳng lẽ tìm người nhà, mẹ ơi hôm nay con nghe giảng cả ngày đấy, con ngầu không! Mẹ không c.h.ử.i cho là may.
Tìm Lâm Hoành với Hoàng Duy Dịch? Hai đứa đấy chắc sẽ trợn mắt lên châm chọc một câu: "Có cần tao vẽ cho mày cái bằng khen không?" Tìm... Hề Phong?
Cũng được đấy, nhưng cứ thấy sai sai thế nào ấy.
Tưởng Càn biết tránh hiềm nghi, thế này hình như hơi mờ ám quá rồi.
105.
Buổi tối Tưởng Càn xách nửa quả dưa hấu lượn sang phòng Trương Cảnh Đông, phòng Trương Cảnh Đông ở tòa nhà bên cạnh, cũng không xa lắm, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên Tưởng Càn sang chơi, có lúc hẹn đ.á.n.h cầu lông hai đứa sẽ sang phòng nhau ngồi đợi.
Trong phòng chỉ có hai người, người anh em kia chào hỏi Tưởng Càn một câu rồi làm việc của mình.
Trương Cảnh Đông đang làm bài tập kết thúc môn: "Cơn gió nào đưa ngài đến đây thế?"
Tưởng Càn đặt quả dưa lên bàn, nghe thấy câu hỏi này trong đầu tự động nhảy ra hai chữ "Gió Tây" (Hề Phong - chữ Phong nghĩa là Gió), lập tức phỉ nhổ bản thân, vãi chưởng, cái suy nghĩ gay go gì thế này! Cậu ta bình tĩnh nói: "Mua quả dưa ăn không hết, sang sưởi ấm cho phòng mày tí."
Trương Cảnh Đông tháo kính, xoay cổ kêu rắc rắc, than phiền: "Ở phòng viết luận kết môn cả chiều nay rồi, mệt ch.ết đi được."
Tưởng Càn vội vàng lái sang chủ đề của mình: "Hôm nay tao cũng nghiêm túc nghe giảng cả ngày đấy."
Động tác vươn vai của Trương Cảnh Đông khựng lại, chần chừ quay đầu nhìn cậu ta: "?"
Tưởng Càn: "?"
Trương Cảnh Đông: "Mày muốn nói gì."
Tưởng Càn: "Mày khen tao một câu đi."
Trương Cảnh Đông: "Cầm dưa của mày về đi."
Tưởng Càn: "Tại sao."
Trương Cảnh Đông: "Tao sợ tao ăn dưa của mày xong sẽ biến thành gay."
106.
Trương Cảnh Đông mồm miệng độc địa thì thôi đi, đúng lúc này cậu bạn cùng phòng kia còn thò cái đầu tò mò từ trên giường xuống: "Ê, Tưởng Càn, cậu cong rồi à?"
Tưởng Càn sắp khóc đến nơi rồi: "Tôi không có!"
Tưởng Càn và Trương Cảnh Đông cùng ngồi ngoài ban công ăn dưa hấu, Tưởng Càn tích một mồm hạt dưa, phun một tràng vào thùng rác: "Làm gì có chuyện dễ cong thế, mày đùa thì đùa thôi, đừng có tưởng tao cong thật đấy!"
Trương Cảnh Đông cười khẩy: "Cố tình chạy sang đây bắt tao khen mày, chẳng phải là muốn tìm Hề Phong nhưng lại thấy mờ ám quá à?"
Tưởng Càn trợn tròn mắt, run run chỉ tay vào mặt Trương Cảnh Đông: "Mày! Mày mày mày! Mày mày!"
Trương Cảnh Đông tiếp tục cười khẩy: "Tao lại còn lạ gì mày."
Tưởng Càn tiếp tục diễn: "Tao! Tao tao tao! Tao tao!”
Trương Cảnh Đông gặm xong miếng dưa, tiêu sái ném vỏ vào thùng rác, xòe tay ra trước mặt Tưởng Càn: "Đưa đây."
Tưởng Càn cuối cùng cũng khôi phục được hệ thống ngôn ngữ: "Cái gì."
Trương Cảnh Đông lạnh lùng: "Năm chục.”
Tưởng Càn: "."
