Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 12: Sự Nhạy Cảm Của Trai Thẳng

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:20

Editor: Yang Hy

92.

Có thêm bát nước lọc tuy đúng là gà thật, nhưng công dụng thì miễn bàn, Tưởng Càn cuối cùng cũng không còn vừa ăn vừa khóc nữa. Sau khi bình tĩnh lại, cậu ta lại một lần nữa trịnh trọng xin lỗi Hề Phong: "Xin lỗi nhé, cậu xem tôi cay thành thế này rồi, cấm giận tôi đấy."

Lúc nói câu này cậu ta đang nhúng một miếng sách bò.

Nói thật, Tưởng Càn chưa ăn sách bò trong lẩu bao giờ, cậu ta chưa từng ăn loại lẩu cay thế này, bình thường toàn ăn lẩu xương hoặc lẩu cà chua, nhúng sách bò cũng chẳng ngon.

Cậu ta biết sách bò rất dễ bị dai nếu nhúng lâu, nhưng lại chẳng có khái niệm gì về thời gian, lúc lên món phục vụ nhắc sách bò chỉ cần nhúng khoảng tám giây là được, Tưởng Càn âm thầm đếm giây trong lòng, đến tám giây lại sợ mình đếm nhanh quá, nhỡ chưa chín thì sao? Thế là lại thêm tám giây nữa.

Nói xong một câu thì đã qua mấy lần tám giây rồi, vớt lên bỏ vào mồm, ôi chao, thành cái giẻ lau nhà luôn.

Hề Phong không trả lời cậu ta, chỉ gắp một miếng sách bò to, nhúng vào nồi một cái, nhấc lên vẩy vẩy rồi lại nhúng vào một lát, sau đó bỏ vào bát Tưởng Càn.

Tưởng Càn ngẩn ra: "Cái này chín chưa?"

Hề Phong bảo: "Nếm thử đi."

Tưởng Càn hạ quyết tâm bỏ vào mồm, nhai một cái: "Giòn á?"

Hề Phong cười: "Ừ, nhúng qua cái là được rồi."

93.

Hề Phong chủ động gánh vác trọng trách nhúng sách bò, nhúng từng miếng một, hầu như đều chui tọt vào bụng Tưởng Càn, lúc này mới quay lại chủ đề vừa nãy: "Không trách cậu, cậu nói bao nhiêu câu xin lỗi rồi?"

Tưởng Càn chọc chọc miếng sách bò: "Không có gì, thật ra tôi cũng biết chắc là cậu không để tâm chuyện này, nếu không Chu Lương Nguyên cũng chẳng đi công khai hộ cậu khắp nơi. Chỉ là..."

Hề Phong hỏi: "Chỉ là?"

Tưởng Càn đắn đo cả hồi mới nói tiếp: "Chỉ là trước đấy chẳng phải cậu bảo cậu thích người ít tò mò sao, kết quả bây giờ vì tính tò mò mà tôi làm hỏng việc, sợ cậu ghét tôi."

Hề Phong nhìn Tưởng Càn.

Chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt và đỉnh đầu, người này đang cúi đầu chuyên tâm chọc chọc miếng sách bò trong bát. Tóc Tưởng Càn rất dày, cậu ta trước giờ luôn tự hào về lượng tóc của mình, trong phòng có một Hoàng Duy Dịch đang đau khổ vì rụng tóc, lần nào gội đầu xong cũng u sầu, Tưởng Càn bảo cậu ta nên ra ngoài đi lại phơi nắng nhiều vào, đừng có lúc nào cũng làm một tên ru rú trong phòng u ám.

Nhất là lúc mới gội đầu sấy tóc xong, cả đầu tóc bồng bềnh, Tưởng Càn còn từng chụp ảnh tự sướng mái tóc bồng bềnh làm meme kèm dòng chữ "Sự khinh bỉ của vua tóc" gửi vào nhóm chat chế giễu Hoàng Duy Dịch.

Lúc này Hề Phong nhìn cái đầu đầy tóc ấy, lờ mờ nhìn thấy cái xoáy tóc đang lẩn trốn bên trong.

Hề Phong nói: "Để ý cách tôi đ.á.n.h giá cậu đến thế à?"

Tưởng Càn ngẩng đầu lên, đụng phải ánh mắt của Hề Phong, rồi lại vội vàng lảng đi chỗ khác, xua tay: "Không có không có, tôi không có ý đấy, cậu đừng có hiểu lầm."

Hề Phong nhìn nó: "Tôi hiểu lầm cái gì?"

Tưởng Càn lại im bặt.

Hiểu lầm... còn có thể hiểu lầm cái gì nữa, hiểu lầm tôi thích cậu chứ gì.

Nhưng câu này Tưởng Càn ch.ết cũng không nói ra được.

94.

Hơn nữa lúc này Tưởng Càn mới lờ mờ nhận ra, không biết từ lúc nào, không chỉ sách bò, mà những thứ khác cũng đều do Hề Phong nhúng, nhúng xong phần lớn đều bỏ vào bát cậu ta. Vừa nãy cậu ta cứ mải nghĩ xem nên nói gì, không phát hiện ra đồ trong bát lúc nào cũng đầy ắp, ăn mãi không hết.

Từ từ, từ từ. Từ từ đã.

Hề Phong là gay.

Tưởng Càn hiểu chuyện này, tức là khi bạn ở cùng một người gay thì sẽ khác với ở cùng trai thẳng bình thường, nhưng thật sự sẽ khác đến mức này sao?

Tính cách mới quyết định hành vi của một người, chứ không phải xu hướng tính d.ục. Không phải tất cả người đồng tính trên thế giới này đều sẽ chăm sóc một người cùng giới tỉ mỉ đến thế, chuyện này cũng giống như câu nói của Trương Cảnh Đông trước đó, gay cũng có thể kết bạn với con trai, Hề Phong cũng sẽ chăm sóc những chàng trai khác như thế này sao?

Tối qua trong phòng vừa thảo luận vấn đề này xong, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch đều cảm thấy Hề Phong không phải là một người bạn cùng phòng dễ gần.

Cho nên câu trả lời rõ ràng là không.

Tưởng Càn không chậm tiêu đến thế, nhưng cũng không tự luyến đến thế, cậu ta sẽ không nghĩ là Hề Phong thích mình đâu.

95.

Hai người ra khỏi quán lẩu, sắp về đến ký túc xá Tưởng Càn mới nhớ ra sự kiện xấu hổ đã bị lãng quên, cậu ta không quên an ủi Hề Phong: "Nếu lát nữa về mà Hoàng Duy Dịch thái độ lồi lõm với cậu..."

Cậu ta vốn định nói là cậu nhường nó tí nhé dù sao nó cũng vừa thất tình, lời chưa ra khỏi miệng đã tự thấy không đúng, dựa vào cái gì chứ?

Rõ ràng là, nếu Hoàng Duy Dịch vì bị một đứa gay lừa mà giận cá c.h.é.m thớt lên tất cả gay trên thế giới, thì rõ ràng là vấn đề của Hoàng Duy Dịch, dựa vào cái gì mà phải nhường nó?

Hề Phong lại chẳng để ý lắm: "Tôi biết, không cần lo."

Tưởng Càn lắc đầu: "Không được, nếu nó thái độ lồi lõm với cậu thì cậu cứ c.h.ử.i nó! Tôi đứng về phía cậu!"

Hề Phong hơi ngạc nhiên: "Thật không?"

Tưởng Càn trả lời ngay tắp lự: "Tất nhiên là thật!"

Hề Phong "ừ" một tiếng: "Thế được."

May mà Hoàng Duy Dịch không phải người vô lý đến thế, thậm chí lúc hai người mở cửa phòng còn là Hoàng Duy Dịch chủ động bắt chuyện trước: "Hai người về rồi đấy à? Đi ăn lẩu hả?"

Hề Phong tiếp lời: "Ừ, Tưởng Càn mời tôi."

Lâm Hoành vỗ đùi cái đét: "Vãi chưởng, Tưởng Càn mày mời á, chuyện tốt thế này mà không gọi tao!"

Tưởng Càn trợn mắt: "Tao chỉ mời Hề Phong thôi, mày có đi tao cũng chả mời."

Lâm Hoành giả khóc lóc ỉ ôi rất chi là giả trân: "Tại sao, tao ghen tị với mối quan hệ của hai đứa mày quá!"

96.

Tưởng Càn nghĩ một lát, mở miệng nói: "Tại tao làm sai chuyện, hại Hề Phong bị lộ xu hướng tính d.ục, tao tạ lỗi đấy."

Thật ra Hoàng Duy Dịch đã bày tỏ thái độ rồi, chuyện này hoàn toàn có thể coi như chưa từng xảy ra, mọi người cười ha ha là cho qua chuyện. Nhưng Tưởng Càn cứ cảm thấy không ổn, cậu ta cho rằng xu hướng tính d.ục là chuyện khá nhạy cảm, trước kia không biết thì thôi, giờ đã biết rồi thì tốt nhất là nói toạc ra cho rõ ràng, mọi người thật sự không còn khúc mắc gì thì sau này chung sống mới thoải mái được.

Quan trọng hơn là, thái độ vô thức ban đầu của Hoàng Duy Dịch là một sự tổn thương đối với Hề Phong, cho dù Hề Phong không để bụng, nhưng tổn thương vẫn là tổn thương. Cho nên Tưởng Càn đi đầu xin lỗi, cậu ta hy vọng Hoàng Duy Dịch cũng có thể xin lỗi Hề Phong.

Hoàng Duy Dịch thật ra không phải người xấu, thậm chí có thể coi là một người tốt nhạy cảm. Khuyết điểm duy nhất của cậu ta là đôi khi vì quá nhạy cảm mà chìm đắm trong thế giới riêng, khi bị tổn thương sẽ kích hoạt cơ chế tự bảo vệ thái quá.

Hoàng Duy Dịch nghe Tưởng Càn nói thế cũng bò dậy khỏi giường, làm động tác quỳ rạp xuống đất xin lỗi kinh điển một cách rất khoa trương, trịnh trọng mở miệng: "Xin lỗi Hề Phong, là do tôi bốc đồng chỉ lo cảm xúc của mình. Tôi biết cậu không phải kiểu... gay như thế, chúng ta làm bạn cùng phòng một năm rồi, tôi không nên trút giận lên đầu cậu."

Hề Phong nhìn Tưởng Càn.

Tưởng Càn vẻ mặt đắc ý, dùng cái biểu cảm như chú cún con đang đợi chủ khen ngợi nhìn cậu, trong mắt viết đầy chữ: "Thế nào! Tôi xử lý quá ổn đúng không! Cậu ta xin lỗi rồi kìa!"

Hề Phong thở dài, chuyển ánh mắt sang phía Hoàng Duy Dịch: "Không sao, làm long trọng thế, không cần thiết đâu. Tôi biết cậu thất tình nên nhạy cảm, tôi hiểu được."

Hoàng Duy Dịch vội gật đầu: "Cậu không giận là tốt rồi."

Hề Phong: "Không."

97.

Tưởng Càn chớp chớp mắt.

Hề Phong đã đi đ.á.n.h răng rửa mặt rồi, Hoàng Duy Dịch cũng bò ra lan can quan sát xem có phải Hề Phong không giận thật hay không, sau khi có được đáp án khẳng định thì yên tâm chui vào chăn chơi game tiếp.

Tưởng Càn đứng một mình giữa phòng hoài nghi nhân sinh, đúng không?

Thế giới hòa giải rồi, happy ending rồi! Không đúng à? Không đúng!

Hề Phong dựa vào đâu mà không khen cậu ta một câu chứ!

Cậu ta cảm thấy pha xử lý vừa rồi của mình tuyệt đối là EQ chiếm lĩnh cao điểm đấy chứ! Không đáng được một lời khen à! Thậm chí không đáng được một ánh mắt à!

Tưởng Càn rất phẫn nộ, cậu ta rất muốn mở miệng nói thẳng, nghĩ lại sợ nói thẳng Hoàng Duy Dịch nghĩ nhiều, nhỡ đâu lại tưởng mình đang chế giễu EQ của nó.

Thế là Tưởng Càn phẫn nộ mở khóa điện thoại, gửi cho Hề Phong một tin nhắn Wechat.

Tưởng Càn: "Tại sao cậu không khen tôi."

Hề Phong đang đ.á.n.h răng ở bồn rửa mặt, điện thoại nằm trên bàn.

Tưởng Càn bước hai bước đến cầm điện thoại Hề Phong lên, giơ ra trước mặt cậu, đồng thời nhận được ánh mắt của Hề Phong: "?"

Tưởng Càn mở miệng: "Mở khóa xem tin nhắn."

Hề Phong làm theo, thuận lợi nhìn thấy tin nhắn của cậu ta, lông mày cậu ấy hơi nhướng lên, dùng một tay gõ gõ lên màn hình, mãi mới gõ được một tin nhắn gửi sang.

Hề Phong: "Khen cậu cái gì"

Tưởng Càn: "Tôi đi đầu xin lỗi đấy!"

Hề Phong: "Giỏi quá"

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Cậu không thấy EQ của tôi vừa tăng vọt à?"

Hề Phong: "Giỏi quá"

Tưởng Càn: "Tôi hận cậu"

Hề Phong: "?"

Tưởng Càn: "Cái đồ đồng tính đáng ghét!”

Hề Phong: "?"

98.

Hận đồng tính.

Hận cái đồ đồng tính không cung cấp nổi giá trị cảm xúc.

Tưởng Càn lại nghĩ không thông rồi, rõ ràng lúc ăn lẩu vẫn còn thiết lập hình tượng bạn trai dịu dàng ân cần, sao về đến ký túc xá lại biến thành hình tượng trai thẳng chậm tiêu thế này?

Nhớ đến chuyện ăn lẩu, Tưởng Càn không nhịn được lại đi quấy rối Trương Cảnh Đông.

Tưởng Càn: "Người anh em, đang làm gì đấy."

Trương Cảnh Đông: "Nói việc chính.”

Tưởng Càn: "Haizzz!"

Trương Cảnh Đông: "Đừng có diễn cái bài Lâm Đại Ngọc đấy."

Tưởng Càn: "Mày ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g à!"

Trương Cảnh Đông: "Đoán được mày định nói gì rồi, lười để ý đến mày."

Tưởng Càn: "... Tao định nói gì?"

Trương Cảnh Đông: "Nói đi, Hề Phong lại làm sao."

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Hôm nay tao đi ăn lẩu với Hề Phong, cậu ấy chăm sóc tao đặc biệt luôn, cứ nhúng đồ ăn cho tao suốt."

Trương Cảnh Đông: "Tâm lý thật đấy!"

Tưởng Càn: "Hôm nay là tao mời, nhưng tao không ăn được cay nên cậu ấy bảo lần sau cậu ấy mời tao ăn lẩu không cay."

Trương Cảnh Đông: "Hẹn cả lần sau rồi, cậu ấy thích mày đúng không?"

99.

Tưởng Càn đập giường cái rầm.

Tưởng Càn: "Vãi chưởng! Mày cũng thấy thế à!"

Tin nhắn của Trương Cảnh Đông lạnh lùng vô tình: "Tao có thấy thế đâu, tao đang đọc vị ẩn ý của mày đấy chứ."

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Mày không thấy thế thật à, là tao nghĩ nhiều quá à?"

Tưởng Càn: "Tao không phải là loại trai thẳng tự luyến thái quá, cứ ở cạnh gay một tí là tưởng người ta thích mình đấy chứ."

Trương Cảnh Đông: "Yên tâm, mày không phải."

Tưởng Càn: "Thế thì tốt."

Trương Cảnh Đông: "Nhìn mày đã chẳng giống trai thẳng rồi."

Tưởng Càn: "."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.