Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 19: Những Ám Hiệu Mập Mờ

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:22

Editor: Yang Hy

145.

Nghỉ hè trôi qua nói nhanh không nhanh, nói chậm không chậm.

Lúc còn mười ngày nữa là khai giảng thì thấy còn sớm lắm, còn tận mười ngày cơ mà, đến khi chỉ còn năm ngày cuối cùng thì Tưởng Càn lại gào thét với Hề Phong trong điện thoại: "Rõ ràng năm ngày trước còn mười ngày nữa cơ mà, sao giờ chỉ còn có năm ngày thôi?"

Hề Phong đang dọn phòng, nghe thấy câu này cười hỏi: "Cậu có muốn nghe lại xem mình đang nói cái gì không?"

Nghỉ hè Tưởng Càn cũng làm được khối việc ra trò, ít nhất là học được cách nấu ăn, giờ bếp trưởng Tưởng không cần bà Chu chỉ đạo cũng không cần nhìn công thức mà vẫn tự mình nấu được cả bàn thức ăn. Còn Hề Phong cũng thuận lợi thi đậu bằng lái xe, chỉ là tạm thời chưa lấy bằng thôi.

Nói thời gian trôi qua nhanh là thật, kể từ lần đầu tiên hai người gọi điện thoại buổi tối, hầu như tối nào cũng buôn dưa lê một hai tiếng đồng hồ. Ban ngày thì chơi bời làm việc riêng, đến chiều là bắt đầu chờ đến tối, thời gian trôi vèo vèo.

Chẳng ai hỏi tại sao, chuyện này diễn ra một cách tự nhiên như thế. Kiểu gọi điện chỉ có hai người thế này khiến khoảng cách được kéo gần lại cực nhanh, nhiều lúc Tưởng Càn buột miệng nói ra mấy câu không kịp suy nghĩ. Ví dụ như bây giờ.

Tưởng Càn nằm trên giường lăn mấy vòng, thở dài thườn thượt bảo: "Muốn đi học, lại không muốn đi học."

Hề Phong hỏi: "Sao thế?"

Tưởng Càn đáp: "Đi học thì được gặp cậu, nhưng đi học thì không được gọi điện thoại nữa." Nói xong cậu ta mới phản ứng lại là sai sai, vội vàng chữa cháy, "Ý tôi là, đi học thì gặp được mấy cậu, có người chơi cùng, nghỉ hè ở nhà một mình chán ch.ết."

Hề Phong hình như không nghe ra ẩn ý trong lời nói của cậu ta, giọng nhàn nhạt: "Thế đi học tôi cũng gọi điện cho cậu nhé?"

Tưởng Càn lại bị cậu ấy chọc cười: "Bị điên à, ở cùng phòng còn gọi điện thoại, Hoàng Duy Dịch với Lâm Hoành lại tưởng hai thằng mình bị điên thật đấy."

Hề Phong dường như thở dài khe khẽ: "Bây giờ không điên à?"

Tưởng Càn há miệng, một lúc lâu mới hỏi: "Hả?"

Hề Phong lại bảo: "Không có gì."

146.

Nhà Tưởng Càn và trường đại học thật ra không xa lắm, ở tỉnh bên cạnh, trong vali cũng chẳng có nhiều đồ. Về nhà cái là cậu ta chẳng thèm mở vali ra, chỉ lôi cái laptop ra ngoài. Mang hai cuốn sách chuyên ngành về, vốn định phấn đấu bù lại mấy bài đã trốn đã ngủ gật hồi năm nhất, ước mơ thì đẹp đấy, nhưng hiện thực thì tàn khốc.

Trong lúc nghỉ hè tra điểm thi cuối kỳ, may là các thầy cô đều lương thiện, không trượt môn nào, trong đó có ba môn là qua môn sát nút, thậm chí có một môn vừa tròn 60 điểm, thót tim nhưng may mắn. Lúc dọn hành lý Tưởng Càn bảo: "Lên năm hai tôi nhất định phải học hành t.ử tế, cậu giám sát tôi nhé."

Hề Phong đầu dây bên kia cũng đang dọn hành lý, thuận miệng đáp: "Được, không học hành t.ử tế thì sao?"

Tưởng Càn kêu lên "vãi chưởng": "Tôi đùa đấy."

Hề Phong nói: "Tôi coi là thật rồi."

Tưởng Càn: "Thế tôi học hành t.ử tế thì sao."

Hề Phong: "Thưởng cho cậu."

Tưởng Càn: "Thưởng cái gì?"

Hề Phong: "Nghe theo cậu."

Tưởng Càn: "Cái gì cũng nghe?"

Hề Phong: "Cái gì cũng nghe."

Tưởng Càn không kiểm soát được não mình, toàn nghĩ đến mấy thứ linh tinh, rõ ràng lời Hề Phong nói chẳng có vấn đề gì, chỉ tại cậu ta tự nghĩ lung tung thôi. Cuối cùng lại đổ tại Hề Phong: "Gay ch.ết tiệt."

Hề Phong nghe thấy câu mắng yêu này, cười: "Lại làm sao, lại trách tôi à?"

Tưởng Càn hùng hồn: "Không trách cậu thì trách ai."

Hề Phong đáp: "Được, cậu nói là chân lý."

147.

Mua vé về trường cùng một ngày, lúc mua vé vẫn đang gọi điện thoại.

Tưởng Càn lướt lướt màn hình xem một hồi: "Tầm sáu giờ? Cậu có chuyến nào giờ đấy không, đến nơi đi ăn cơm luôn là vừa đẹp."

Hề Phong: "Sáu giờ hai mươi?"

Tưởng Càn: "Chỗ tôi chỉ có chuyến năm giờ năm mươi với bảy giờ thôi, thế tôi mua chuyến năm giờ năm mươi nhé?"

Hề Phong: "Đợi tôi nửa tiếng à?"

Tưởng Càn: "Đợi... cũng được, cậu thấy áy náy à, thế thì mời tôi ăn cơm đi."

Hề Phong: "Tôi không áy náy."

Tưởng Càn: "? Thế tôi đếch đợi nữa."

Hề Phong: "Được thôi, không đợi thật à?"

Tưởng Càn: "Chắc chắn không đợi, cơ mà tôi muốn nghỉ ở ga tàu cao tốc nửa tiếng rồi mới về trường."

Hề Phong bật cười thành tiếng.

Tưởng Càn nghiến răng: "Cười cái quần! Tôi nghỉ ngơi một tí thì làm sao, đi đường mệt mỏi, cậu hiểu cái gì."

Hề Phong vẫn cười: "Ừ, tôi không hiểu."

Tưởng Càn: "Đừng cười nữa."

Hề Phong thu lại nụ cười, nhưng giọng vẫn không giấu được ý cười: "Mời cậu ăn cơm."

Tưởng Càn: "Tôi không ăn, tôi có đợi cậu đâu, tại sao lại ăn cơm cậu mời chứ."

Điện thoại im lặng vài giây, Tưởng Càn theo bản năng mở điện thoại ra xem có phải sóng yếu không, thì đột nhiên nghe thấy trong tai nghe truyền đến giọng nói là lạ, cố tình hạ thấp giọng dỗ dành kiểu "làm ăn": "Xin cậu đấy, tôi muốn ăn cơm cùng cậu, được không?"

?

Tay Tưởng Càn run lên một cái, suýt chút nữa bấm nhầm vào nút tắt máy. Vãi chưởng, cái gì thế này, câu này phải tiếp thế nào đây? Não Tưởng Càn bị lag, tim đập loạn xạ, bị cái giọng cố tình trầm xuống của Hề Phong làm cho suýt thì sập nguồn. Hề Phong không thấy trả lời, vẫn nói tiếp: "Không ăn thật à? Giận rồi? Không nên cười cậu, tôi biết sai rồi."

Tưởng Càn tiếp lời: "Không, không giận."

Hề Phong: "Thế sao vậy?" Giọng lại trở về bình thường.

Tim Tưởng Càn đập bình thường trở lại, thở phào nhẹ nhõm: "Không sao cả, sau này cấm kẹp giọng đấy."

Hề Phong cũng khựng lại một lúc không nói gì, sau đó cười đồng ý: "Được."

148.

Bữa cơm trưa cuối cùng ở nhà cực kỳ thịnh soạn, hôm nay ông Tưởng vẫn đi làm, chỉ có hai mẹ con bà Chu và Tưởng Càn, làm tận bốn món mặn một món canh. Ông Tưởng không ở nhà nên chủ đề nói chuyện cởi mở hơn nhiều, hai mẹ con trên bàn cơm chuyện gì cũng nói được, ngoài mấy chuyện dặn dò học hành chăm chỉ, chăm sóc bản thân ra thì chuyện nói nhiều nhất tất nhiên là Hề Phong.

Bà Chu đã gặp Hề Phong rồi, ấn tượng về Hề Phong cũng rất sâu sắc. Dù sao lúc đó trong phòng chỉ có một mình Hề Phong, cậu ấy lại rất tự lập tự mình dọn giường chiếu, ngoại hình lại cực kỳ bắt mắt. Bà Chu đương nhiên là hài lòng về Hề Phong, ngoài ấn tượng đầu tiên rất tốt ra, lại còn nghe Tưởng Càn kể Hề Phong là một học bá cầu tiến, còn chỗ nào để không hài lòng nữa?

Bà Chu tất nhiên không vội, bà thật ra cũng không trách con trai mình quá chậm tiêu, biết rõ đạo lý người trong cuộc thường u mê mà. Nhưng trực giác mách bảo lần sau Tưởng Càn về nhà chắc chắn sẽ không còn độc thân nữa, cho nên lại nhớ ra chút chuyện khác: "Hề Phong đã come out với gia đình chưa?"

Tưởng Càn nhớ lại một hồi, Chu Lương Nguyên từng kể một số chuyện về Hề Phong, nhưng hình như không nhắc đến chuyện này. Trong những cuộc điện thoại hai tháng nay tất nhiên Tưởng Càn cũng không hỏi câu hỏi nhạy cảm như thế: "Con không biết, con chưa hỏi bao giờ."

Nhưng nhớ lại hồi mới nhập học, Hề Phong luôn không thích gọi điện về nhà.

Hồi đó Hề Phong giải thích là không quen, nhưng Tưởng Càn vẫn đoán là chắc không khí gia đình Hề Phong khá nghiêm túc? Hoặc là quan hệ thật ra không tốt đến thế. Chỉ có điều suy đoán này đã bị phá vỡ trong hai tháng nay, trong điện thoại thi thoảng nghe thấy mẹ Hề Phong gọi cậu ấy ra ăn hoa quả này nọ, giọng người phụ nữ nghe rất dịu dàng, gọi Hề Phong là "Tiểu Phong".

Hề Phong cũng chẳng tránh né, đeo tai nghe mang theo Tưởng Càn ra phòng khách, hai mẹ con cũng nói chuyện, Tưởng Càn im lặng nghe trộm, nghe có vẻ cũng rất hòa thuận.

Tưởng Càn bèn nói: "Nhưng con đoán là come out rồi, cậu ấy hoàn toàn không tránh né xu hướng tính d.ục của mình, có cảm giác như cả thế giới biết cũng chẳng sao cả."

Bà Chu gật đầu: "Thế thì tốt, bên bố con thì cứ giao cho mẹ, không cần lo."

Tưởng Càn nhìn bà Chu một cái: "Con... thật ra con vẫn chưa biết, con hoàn toàn rối loạn rồi mẹ ạ. Nếu không ở bên Hề Phong, con cũng khó tưởng tượng cảnh con ở bên người đàn ông khác. Nhưng bảo con ở bên con gái, con lại thấy mình cứ như gay đi lừa cưới ấy."

Bà Chu cũng nhìn cậu ta một cái: "Thế thì con ở bên Hề Phong đi."

Tưởng Càn cạn lời: "Con cũng muốn chứ bộ!"

149.

Xu hướng tính d.ục là một thứ rất phức tạp, Tưởng Càn bây giờ không có não để nghĩ những thứ phức tạp như thế, nếu thật sự phải nghĩ, thì cũng đợi bị Hề Phong từ chối rồi hẵng nói? Bị Hề Phong từ chối, mấy chữ này nghe mà khó chịu trong lòng, Tưởng Càn cứ khó chịu như thế suốt dọc đường tàu cao tốc, nghĩ đi nghĩ lại.

Một mặt thì nghĩ, không phải chứ, mình cảm thấy Hề Phong đã thích mình rồi mà, dạo này chẳng phải bọn mình đang mập mờ sao? Thế này mà còn không phải mập mờ à? Cậu ấy là gay, cậu ấy phải rõ hơn mình chứ; mặt khác lại nghĩ, cũng chưa chắc, mình không hiểu về gay, gọi điện thoại thôi mà, bạn bè là con gái chẳng phải cũng thế sao? Gay biết đâu cũng thế với bạn bè, hơn nữa cho dù là mập mờ, biết đâu cũng chỉ là mập mờ cho vui thôi, mập mờ đâu có phạm pháp, ai cũng có nhu cầu tình cảm, đâu phải cứ mập mờ là phải yêu nhau.

Mãi đến tối nằm trên giường, cảm giác này của Tưởng Càn càng mãnh liệt hơn.

Tin nhắn gần nhất trong khung chat với Hề Phong là cậu ta chuyển cho Hề Phong 58 tệ, Hề Phong nhận rồi, không có thêm tin nhắn chữ nào khác. Bữa tối là Hề Phong trả tiền, về ký túc xá Tưởng Càn chia tiền trả lại. Về phòng xong bốn người nói chuyện phiếm rồi tự dọn hành lý, lại chia nhau đồ ăn mang từ nhà lên, Hề Phong cứ thế từ đối tượng mập mờ gọi điện thoại mỗi đêm bỗng chốc biến trở lại thành người bạn cùng phòng bình thường.

Thật sự chỉ là trò tiêu khiển tình cảm vì nghỉ hè quá nhàm chán thôi sao?

Tưởng Càn khó chịu trong lòng, lại chẳng biết làm gì cho phải, chẳng lẽ lại sán đến hỏi, Hề Phong, tại sao tôi cảm thấy hai đứa mình gặp nhau lại càng xa cách hơn thế?

Mười một giờ đêm, ký túc xá tắt đèn.

Tưởng Càn ôm điện thoại muốn gửi cho Hề Phong một câu chúc ngủ ngon, lại cảm thấy mình bị bệnh nặng lắm rồi. Đang đắn đo thì nghe thấy bên Hề Phong có tiếng động, ngước mắt lên nhìn, Hề Phong xuống giường. Cậu ta còn chưa kịp hỏi, Lâm Hoành đã hỏi trước: "Hề Phong, đi vệ sinh à, lấy hộ tôi cái tai nghe lên với, ở trên bàn ấy, tôi quên chưa lấy."

Hề Phong đưa tai nghe cho Lâm Hoành, không đi vệ sinh, mà mở cửa phòng.

Lâm Hoành "ơ" một tiếng: "Đi ra ngoài à? Tắt đèn rồi mà."

Hề Phong đáp: "Ừ, về ngay đây."

Miệng Tưởng Càn há ra mấy lần, nhưng không hỏi được câu nào, trơ mắt nhìn Hề Phong đi mất.

Nhưng chưa đầy nửa phút sau, điện thoại Tưởng Càn đổ chuông, cuộc gọi thoại từ Hề Phong.

Yết hầu Tưởng Càn chuyển động, nhét tai nghe vào, ấn nút nghe.

Đầu tiên là im lặng, im lặng tròn nửa phút, trong nửa phút này, Tưởng Càn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập ngày càng dữ dội. Trong tiếng tim đập ấy, đầu dây bên kia cuối cùng cũng vang lên tiếng thở dài kèm theo nụ cười: "Tưởng Càn, tôi thế này có phải ngốc lắm không?"

[Lời tác giả]

Hai người yêu nhau sau lưng tôi đấy à, chả ai báo tôi tiếng nào!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.