Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 27: Tình Yêu Trong Mắt Người Ngoài Cuộc

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:24

Editor: Yang Hy

190.

Ngồi lì ở thư viện đúng là việc không dành cho con người, không được nói chuyện, không được đá ghế trượt vèo vèo, tiếng lật sách cũng phải nhẹ nhàng hết mức. Tưởng Càn xác định cả đời này mình vô duyên với hai chữ "học bá", đến đọc cái cuốn tiểu thuyết nhảm nhí này cậu ta còn không ngồi yên được, nói gì đến chuyện học hành.

Tưởng Càn cũng chẳng biết mình ngủ từ lúc nào, xem ra hậu quả của việc đêm qua chỉ ngủ bốn tiếng vẫn còn đó. Không biết ngủ bao lâu, cảm giác có người vỗ vai mình, cậu ta mơ màng ngẩng đầu lên, nhìn thấy mặt Hề Phong: "Hả?"

Hề Phong buồn cười: "Dậy đi, về phòng ngủ."

Tưởng Càn lắc đầu nguầy nguậy: "Không về, tiểu thuyết của tôi còn chưa đọc xong, hai đứa này còn chưa yêu nhau mà." Nói xong mới phát hiện Hề Phong đã dọn dẹp xong xuôi, nhìn quanh thì thấy người đã vãn đi quá nửa.

Hề Phong bảo: "Đến giờ ăn tối rồi."

Tưởng Càn gật đầu ngơ ngác, một lúc sau mới vươn vai, chuẩn bị đi trả sách.

Hề Phong hỏi: "Không đọc nữa à? Chẳng phải bảo chưa yêu nhau sao."

Tưởng Càn lầm bầm: "Tôi còn chưa yêu được, hai đứa này cũng cấm được yêu."

191.

Ăn cơm xong về đến phòng Tưởng Càn đã tỉnh táo hẳn, khó mà tin được mình lại ngủ cả buổi chiều ở thư viện. Đúng là tự làm nhục bản thân, ngủ trên giường ký túc xá không sướng hơn à? Thật sự là sau này cậu ta vẫn không nên bén mảng đến mấy chỗ như thư viện thì hơn, không hợp phong thủy.

Tưởng Càn leo lên giường lướt điện thoại, mở vòng bạn bè lướt vài cái thì thấy một cái tên – Hề Phong.

Trong ảnh là ánh hoàng hôn màu cam đỏ chiếu qua cửa sổ tầng ba thư viện, phía trước là sách chuyên ngành của Hề Phong, bên cạnh là cuốn tiểu thuyết bìa hoa hòe hoa sói kỳ quặc, Hề Phong không có trong hình, người trong hình là cái gáy của Tưởng Càn đang nằm ngủ. Chỉ có một tấm ảnh, không có caption.

Vòng bạn bè đăng từ một tiếng trước.

Tưởng Càn lăn lộn hai vòng trên giường, thò đầu ra: "Này, sao cậu chụp trộm tôi?"

Hề Phong vừa tắm xong đi ra: "Không chụp trộm, chụp công khai đấy chứ."

Tưởng Càn hỏi: "Cậu đăng ảnh tôi lên vòng bạn bè đã xin phép tôi chưa?"

Hề Phong: "Thế cậu có đồng ý không?"

Tưởng Càn: "Không đồng ý."

Hề Phong: "Thế tôi xóa nhé?"

Tưởng Càn: "? Không được."

Hai người cứ thế đối thoại coi như không có ai xung quanh.

Lâm Hoành tê liệt cầm điện thoại lên, nhắn tin riêng cho Hoàng Duy Dịch giường đối diện: "Dịch ơi, tao mới phát hiện ra một chuyện..."

Hoàng Duy Dịch trả lời: "Cuối cùng mày cũng phát hiện ra rồi à..."

Lâm Hoành: "...Mày cũng biết à?"

Hoàng Duy Dịch: "Tao biết từ đời nào rồi..."

192.

Bạn chung của cậu ta và Hề Phong không nhiều lắm, ngoài bạn cùng lớp ra chắc chỉ còn mỗi Chu Lương Nguyên, Tưởng Càn chỉ nhìn thấy bình luận của Chu Lương Nguyên.

Chu Lương Nguyên: "Đây là công khai à?"

Hề Phong không trả lời.

Tưởng Càn lưu ảnh về, copy bình luận của Chu Lương Nguyên, vừa định gửi đi để hùa theo, trên màn hình lại nhảy ra một bình luận mới.

Lâm Hoành: "Đây là công khai à?"

Lại một cái nữa.

Hoàng Duy Dịch: "Đây là công khai à?"

Tay Tưởng Càn tê rần.

Toang rồi, dạo này cậu ta với Hề Phong có phải lộng hành quá rồi không, hình như quên béng mất phải kiềm chế trước mặt hai đứa bạn cùng phòng trai thẳng. Cậu ta lặng lẽ xóa dòng chữ "Đây là công khai à" đã dán vào khung chat, gõ lại: "Đính chính tin đồn: Chính chủ độc thân."

193.

Đây tuyệt đối là âm mưu phá rối nhịp điệu của Hề Phong!

Nhưng Tưởng Càn xin thề với trời đất, sự thật là cậu ta làm quái gì có cái nhịp điệu nào, nhịp điệu chỉ là vỏ bọc bảo vệ của cậu ta thôi. Cậu ta chỉ là... không biết yêu con trai thì phải làm thế nào, nên không dám tùy tiện bước ra bước này. Mập mờ thì tốt đấy, nhưng cứ mập mờ mãi thì không tốt chút nào, Tưởng Càn hiểu rất rõ điều này.

Cậu ta tìm Trương Cảnh Đông tâm sự.

Tưởng Càn: "Người anh em, tao đến tư vấn tâm lý đây, giảm giá tí được không?"

Trương Cảnh Đông: "Nói."

Tưởng Càn: "Yêu đương với con trai thế nào? Tao không biết."

Trương Cảnh Đông: "Mày đang yêu tốt đấy thây, cứ thế mà phát huy."

Tưởng Càn: "...Tao không đùa với mày."

Trương Cảnh Đông: "Tao trông giống đang đùa với mày lắm à?"

Tưởng Càn: "Mập mờ là vùng an toàn, nhưng nếu yêu thật tao sợ tao làm không tốt. Cậu ấy là gay bẩm sinh, tao tuy trước đây chưa yêu ai, bây giờ cũng không dám nhận trước đây mình thẳng, nhưng nhận thức về tình yêu của tao trước giờ toàn là mô hình dị tính mày hiểu không!"

Tưởng Càn: "...Mày hiểu không?"

Trương Cảnh Đông: "Mày sợ lúc yêu Hề Phong mày lại lòi ra cái đuôi trai thẳng làm cậu ấy khó chịu chứ gì?"

Tưởng Càn: "Đại loại thế, mập mờ không cần chịu trách nhiệm, nhưng yêu đương là phải chịu trách nhiệm, tao hơi sợ tao làm không tốt."

Trương Cảnh Đông: "Mày nói với tao vô dụng, mày nói với Hề Phong ấy."

Tưởng Càn: "Tao sợ nói xong cậu ấy chạy mất dép, nhỡ đâu cậu ấy đột nhiên giác ngộ ra là thà yêu một đứa gay còn đỡ tốn sức hơn thì sao."

Trương Cảnh Đông: "Tin vui, mày yêu cậu ta vãi chưởng."

Tưởng Càn: "."

Trương Cảnh Đông: "Chẳng phải cậu ta thích mày lâu rồi sao, chuyện mày là trai thẳng cậu ta còn rõ hơn cả mày, tao thấy mày chả cần lo cái đấy."

Trương Cảnh Đông: "Hơn nữa."

Trương Cảnh Đông: "Mày có hiểu rõ tình hình không đấy, tao luôn cảm thấy cứ duy trì mập mờ mới là chuyện cần can đảm nhất. Mập mờ phải lo nghĩ nhiều lắm chứ, không có quan hệ rõ ràng, nhỡ ngày mai nó không mập mờ với tao nữa thì sao? Nhỡ ngoài tao ra nó còn mập mờ với đứa khác thì sao? Còn ti tỉ thứ linh tinh khác nữa."

Trương Cảnh Đông: "Cái kiểu của hai đứa mày mà gọi là mập mờ à anh giai, chẳng qua là cho nhau cơ hội thử sai thôi, tin vui, cả hai đứa mày đều yêu nhau vãi chưởng, mày sợ cái đếch gì."

Tưởng Càn: "Hả? Là thế à?"

Trương Cảnh Đông: "Mày mà còn nói mày sợ nữa tao sẽ mặc định là mày đang khoe ân ái đấy."

Tưởng Càn: "Vãi chưởng, cảm giác bệnh nan y của tao được chữa khỏi rồi, bác sĩ Trương mát tay thật đấy!"

Trương Cảnh Đông: "Cút!"

194.

Đúng thật, Tưởng Càn bấm đốt ngón tay tính, từ nghỉ hè đến giờ, cậu ta với Hề Phong mập mờ cũng gần ba tháng rồi. Trong ba tháng này cậu ta chưa bao giờ có những cảm xúc tiêu cực thường thấy của mấy mối quan hệ mập mờ: được mất lo âu, nóng vội muốn thành, đòi hỏi vô độ.

Cậu ta biết rất rõ sự thiên vị mà Hề Phong dành cho mình, biết rất rõ đoạn mập mờ này cuối cùng sẽ đi đến tình yêu.

Tưởng Càn không phải đang khoe ân ái với Trương Cảnh Đông, cậu ta thật sự bị những vấn đề này làm cho phiền lòng.

Tưởng Càn làm trai thẳng mười chín năm, hoàn toàn không biết nên yêu đương với người cùng giới như thế nào, mập mờ thì biết điểm dừng, còn yêu đương thì không. Cậu ta phải đối mặt với việc công khai, đối mặt với mối liên kết sâu sắc hơn với Hề Phong, đối mặt với việc phải nắm tay, ôm ấp, hôn môi với một người con trai, thậm chí... Cậu ta còn chưa từng hôn con gái bao giờ, đương nhiên càng không có kinh nghiệm hôn con trai. Cậu ta vô cùng chắc chắn hiện tại mình thích Hề Phong, nhưng sự thích này đã đến mức độ nào, có đủ để cậu ta hôn một người con trai không?

Những thắc mắc này Tưởng Càn chỉ dám nghĩ trong lòng, nói ra chắc bị người ta c.h.ử.i cho là "cái đồ trai thẳng giả gay ch.ết tiệt, bộ tưởng bây giờ làm gay là mốt thời thượng ai cũng phải có chắc", thôi được rồi, dạo này Tưởng Càn đúng là đọc nhiều bài viết kiểu này thật, đây có thể cũng là nguyên nhân khiến cậu ta muốn lùi bước.

Mình rốt cuộc tốt ở điểm nào? Liệu có một ngày nào đó Hề Phong đột nhiên phát hiện ra yêu một người gay vẫn nhẹ nhàng hơn, ít nhất không cần lo lắng bạn trai mình sau này có thể sẽ lấy vợ sinh con không.

Tưởng Càn thở dài.

Vậy những vấn đề này, Hề Phong đã từng nghĩ đến chưa, là nghĩ rồi mà vẫn thích mình sao?

195.

Hai tuần tập quân sự của tân sinh viên cuối cùng cũng kết thúc, quán cà phê mèo mới mở ở khu Nam cũng chính thức khai trương.

Mấy hôm nay vòng bạn bè ngập tràn quảng cáo quán cà phê mèo, ai ai cũng đăng bài sự kiện khai trương, chia sẻ bài viết lên vòng bạn bè, 5 like tặng đồ ăn vặt cho mèo, 10 like tặng bánh ngọt, 20 like mua 1 tặng 1 cà phê. Tưởng Càn cũng chia sẻ bài viết, khá lắm, không cần ra khỏi nhà cũng được nựng mèo, trường đại học bây giờ cũng hiện đại phết.

Cả phòng bốn người trừ Hề Phong ra ai cũng chia sẻ bài viết này, đến cả Hoàng Duy Dịch cũng chia sẻ.

Không hổ danh là trai thích ru rú trong nhà, đến cả cái tiêu chuẩn "con sen" cũng hội tụ đủ.

Lâm Hoành hỏi trong phòng: "Chiều thứ hai bọn mình đi không? Thứ hai chắc vắng người hơn."

Tưởng Càn còn chưa kịp mở miệng, Lâm Hoành đã bị Hoàng Duy Dịch kéo áo: "Hai đứa tao đi."

Lâm Hoành ngẩn ra: "Hả?" Sau đó lập tức phản ứng lại, "À, ừ, hai đứa tao đi chung, hai đứa mày tự túc nhé!"

Tưởng Càn bèn hỏi Hề Phong: "Anh giai, thích mèo không?"

Hề Phong khựng lại một lúc mới trả lời: "Thích."

Tưởng Càn mời mọc: "Đi nựng mèo chung không, cà phê mua một tặng một, tôi mời cậu."

196.

Tưởng Càn khá thích mèo, hồi bé nhà từng nuôi một con, sau đó bị bệnh ch.ết mất. Sự chia ly giữa người và thú cưng quá đau lòng, hồi đấy Tưởng Càn còn học tiểu học, bà Chu sợ con trai nhìn thấy xác mèo con sẽ đau lòng, nên trước khi Tưởng Càn tan học đã lén xử lý rồi.

Đến mặt mũi lần cuối cũng không được gặp, Tưởng Càn bé bỏng khóc suốt một tuần, đi học khóc tan học khóc, ăn cơm khóc đi ngủ khóc, nhìn thấy đồ chơi mèo chưa cất trong góc nhà cũng khóc, lôi quần áo trong tủ ra thấy dính lông mèo lại khóc. Bà Chu thề từ đó về sau trong nhà không nuôi bất cứ con vật gì nữa.

Cà phê mèo trong trường không tinh xảo bằng ngoài trung tâm thương mại, nhưng mèo con thì xinh xắn hàng thật giá thật.

Hai con mèo Ragdoll là nhân viên hot nhất quán, đồ ăn vặt cho mèo chắc ăn phát ngán rồi, Tưởng Càn cầm đồ ăn dụ dỗ nó, nó chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, ngoáy m.ô.n.g đi thẳng vào lòng chị gái xinh đẹp. Ngược lại có một con mèo mướp to nhảy lên bàn ăn đồ ăn trong tay Tưởng Càn, ăn hết của Tưởng Càn lại sang cọ cọ Hề Phong.

Tưởng Càn dùng điện thoại quay video, nhìn rõ sự cứng ngắc của Hề Phong khi đối mặt với con mèo mướp.

Tưởng Càn ấn dừng quay: "Cậu không thích mèo à?"

Hề Phong một lúc lâu mới "ừ" một tiếng: "Rụng lông, phiền phức."

Tưởng Càn nhìn cậu ấy: "Hỏi cậu cậu lại bảo thích."

Hề Phong dè dặt vươn một ngón tay gãi gãi cằm con mèo mướp, con mèo thoải mái nằm rạp xuống bàn vươn dài cổ, cậu ấy mở miệng: "Không thích mèo."

Tưởng Càn gật đầu, chưa kịp nói gì, Hề Phong lại bảo: "Chỉ là muốn đi cùng cậu thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.